Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Chủ Hoành Hành

Chương 84



Đến Trường Xà đảo tìm nơi nương tựa là một quyết định mạo hiểm, muốn có cuộc sống an ổn trên đảo, không có thực lực là tuyệt đối không được, hơn nữa, trong mấy ngày lên đường cũng không biết sẽ gặp phải nguy hiểm gì không.

Sau khi chấm dứt cuộc họp, Tống Hạo Nhiên cùng Lâm Văn Bác đều đang ở cấp hai điên phong không hẹn mà cùng lấy ra tinh hạch hai ngày nay đã thu thập được, chuẩn bị xông vào cấp thứ ba. Dị năng giả cấp ba ở mạt thế này chính là một sự tồn tại tựa như phượng mao lân giác*, là một cao thủ chân chính hoàn toàn xứng đáng. Trong hàng ngũ có hai dị năng giả cấp ba, đối với địch nhân cũng là một loại trấn áp không lời.(* : lông phượng sừng lân, ám chỉ sự quý hiếm, hiếm có)

Trước lều hai người lần lượt phóng ra uy áp khi dị năng giả thăng cấp, khiến các dị năng giả có cấp bậc thấp hơn hai người có một sự xúc động muốn thần phục. Đợi đến khi hai cỗ uy áp dần tiêu tán, trước lều Cung Lê Hân đã nghênh đón các dị năng giả sóng trước sóng sau đến thăm hỏi.

Vương Thao, Cố Nam, Mã Tuấn, Tôn Kiệt lần lượt tới chơi, cũng không hẹn mà đều lấy các tinh hạch cấp hai cao giai ra dâng lên, vì khẩn trương muốn lão đại nhà mình mau chóng thăng cấp! Đã qua một năm, các dị năng giả trong căn cứ đều thăng cấp, chỉ duy nhất lão đại chưa từng chút động tĩnh, bọn họ sốt ruột a!

Cung Lê Hân cường ngạnh từ chối tinh hạch của bốn người, vừa đuổi bọn họ đi, Cung phụ và Lâm lão gia tử lại tới, đồng thời còn mang theo bốn viên tinh hạch cấp hai cao giai mà Quân đội cất giữ. Bọn họ cũng phát hiện bất thường là Cung Lê Hân chưa từng tấn cấp, nhưng nghĩ tới Cung Lê Hân là tứ hệ dị năng giả, số tinh hạch cần để thăng cấp hẳn là gấp bốn lần người khác, nên cũng không nghĩ tới chuyện khác.

Lúc này không thể khước từ, Cung Lê Hân chỉ đành miễn cưỡng nhận lấy.

Tiễn hai vị lão nhân đi, cậu cảm nhận được cỗ uy áp dị năng nhè nhẹ lưu lại trong không khí, vuốt ve cánh môi phấn nộn thầm nghĩ : vì để che dấu võ công, có phải mình cũng nên “tấn cấp” hay không đây? Loại uy áp này so với chân khí phóng ra ngoài cơ thể không khác biệt lắm, hẳn là có thể dễ dàng bắt chước. Đời trước, các võ giả cũng thường dùng hình thức ngoại phóng chân khí để đấu với nhau, mình tạm thời thử một lần vậy.

Nghĩ là làm, cậu lập tức phóng thích dòng chân khí vô tận trong đan điền, uy áp phô thiên cái địa* trong cơ thể cái trước cái sau tràn ra, đến nỗi màn cửa lều trại cũng bị thổi bay phấp phới, cùng lúc đó, một tầng sương mù như mây mỏng manh từ vô hình dần hữu hình, chậm rãi lưu chuyển quanh thân cậu, khiến thân ảnh cậu trở nên mông lung mờ ảo, khán bất chân thiết**. (* : ùn ùn kéo tới; ** : nhìn không rõ ràng)

Người hạ trại xung quanh cậu đều là tổ viên tổ một hoặc các dị năng giả có quen biết. Cảm nhận được một sự áp bách khác thường, cả bọn dần trở nên khó thở, không thể đứng thẳng. Các dị năng giả mạnh hơn chút cách đó khá xa tự kiềm chế xúc động quỳ xuống, đều chạy tới quan sát tình huống, nhưng cách lều Cung thiếu khoảng mười thước lại không thể tiến thêm bước nào, chỉ đành đứng từ xa nhòm tới. Ngay cả Cung Hương Di đang lâm vào trầm tư, cũng bị cỗ khí cuồn cuộn này hấp dẫn đi tới.

“Là Cung thiếu thăng cấp! Uy áp mạnh như vậy, tôi sắp đứng không nổi rồi! Cung thiếu tột cùng là cấp mấy a?” Một dị năng giả sắc mặt đỏ bừng, miễn cưỡng mở miệng. Khí lực toàn thân gã đều tập trung ở hai chân, vì để bản thân không quỳ xuống làm mình xấu mặt trước Cung thiếu.

“Không..không biết..” Thật rõ ràng, đồng đội của hắn cũng đang cố gắng đứng vững.

“Dị năng ngoại phóng toàn thân hình thành lá chắn năng lượng, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm. Nó thế mà đã là cấp bốn đê giai sao? Sao có thể? Chỉ mới một năm, sao có thể nhanh như vậy?” Nhìn tầng chân khí mỏng manh không ngừng lưu chuyển quanh thân Cung Lê Hân, Cung Hương Di liền nhìn lầm thành lá chắn năng lượng đặc hữu của dị năng giả cấp bốn, không dám tin lắc đầu nói.

Không có tinh hạch cao cấp, Cung Lê Hân làm sao tấn cấp? Nhưng sự thật bày ra trước mắt, làm cô không thể hoài nghi. Kẻ thù càng ngày càng mạnh, mà vận mệnh lại đang đi vào quỹ tích như đời trước, bị hai tầng đả kích dồn dập, Cung Hương Di hồn bay phách lạc, thất tha thất thểu rời đi.

Nhưng lời nói thầm của cô vẫn bị mấy người bên cạnh nghe được, không bao lâu, tin tức Cung thiếu tấn cấp lên cấp bốn qua miệng đã truyền tới mọi người. Cấp bốn, cho đến bây giờ vẫn chưa có ai đạt tới cấp độ như thế, nói Cung thiếu là người mạnh nhất C quốc cũng không quá đáng! Lòng tự hào lại dâng lên trong tim mỗi người, đối với con đường tương lai, bọn họ càng thêm kiên định, cũng càng thêm bình thản, chỉ cần có Cung thiếu, chút khó khăn này cuối cùng sẽ chỉ là quá khứ! Không ai tỏ vẻ hoài nghi về điều này.

Lâm Văn Bác cùng Tống Hạo Nhiên khi hồi thần từ thiền định thăng cấp về, thì chân khí ngoại phóng toàn thân của Cung Lê Hân vừa thu hồi. Uy áp khiến người ta run rẩy nháy mắt biến mất, khiến các dị năng giả hạ trại chung quanh cậu liền thở phào nhẹ nhõm, cũng khiến Tống Hạo Nhiên và Lâm Văn Bác hiểu rõ nội tình cảm thấy vui mừng.

Lê Hân đã trưởng thành, thuần thục, biết đúng lúc triển lộ thực lực ổn định nhân tâm, hơn nữa thủ đoạn rất có hiệu quả. Xem ra, không lâu nữa, em ấy sẽ trở thành một người lãnh đạo căn cứ đủ tư cách. Hai người mím môi, không hẹn mà cùng thầm nghĩ.

Hôm sau, Cung Viễn Hàng thông báo tin đến Trường Xà đảo nương tựa, không ngoài dự đoán được tất cả dân chúng ủng hộ. Tuy danh tiếng của căn cứ Trường Xà đảo không tốt, hoàn cảnh sống rất ác liệt, nhưng Cung thiếu vừa thăng cấp bốn, Tống Hạo Nhiên và Lâm Văn Bác cũng đồng thời tăng cấp ba, có bọn họ, đến Trường Xà đảo, về sau khẳng định sẽ không khó sống.

Ôm một lòng tín nhiệm, dân chúng lập tức thu thập lại lều trại, lên xe tải chuẩn bị xuất phát tới Trường Xà đảo.

Xe tải chứa đầy vật tư, không gian còn lại cho dân chúng thập phần có hạn, mọi người phải chen chúc, ngồi sát vào nhau. Cung Lê Hân tuy là lên xe Hummer chuyện dụng của Cung phụ, nhưng trên xe ngoại trừ tài xế, Cung phụ, Lâm tổ phụ, Lâm Văn Bác, Tống Hạo Nhiên, Cung Hương Di ra, còn chở thêm ba người phụ trách khu một, hai, ba, thùng xe đầy ắp người, không chút kẻ hở.

“Lê Hân, em ngồi lên đùi anh đi.” Tống Hạo Nhiên ôm Cung Lê Hân lên đùi mình, ngồi vào một góc tối cuối thùng xe. Lâm Văn Bác thấy thế mày khẽ nhíu rồi giãn ra, vô cùng tự nhiên ngồi cạnh Tống Hạo Nhiên, gắt gao kề cạnh thiếu niên.

Lâm tổ phụ một mình ngồi ở ghế phó lái, Cung phụ và hai người phụ trách dáng người đều phi thường cao lớn cường tráng, ngồi xuống liền chiếm đầy hàng ghế đầu. Một người phụ trách khác bụng phệ, mập mạp chỉ đành ngồi cùng bốn tiểu bối phía sau. Gã vừa ngồi xuống liền chiếm nửa không gian, khiến mặt Cung Hương Di vốn đen lại càng đen.

Nhưng Tống Hạo Nhiên lại phi thường vừa lòng với tình cảnh này. Hắn đưa tay ôm chặt lấy vòng eo tinh tế của Cung Lê Hân, đầu thoáng cúi thấp liền có thể ngửi được hương thơm nhè nhẹ từ sau gáy thiếu niên, cảm giác này vô cùng tuyệt vời, khiến hắn có chút trầm mê.

Cung Lê Hân nhu thuận tựa vào lòng Tống Hạo Nhiên, đảo mắt nhìn qua đôi mắt màu vàng của Lâm Văn Bác, biểu tình thập phần ngạc nhiên.

“Lâm đại ca, mắt anh biến thành màu vàng rồi, thật đẹp a!” Cậu vừa nói vừa vươn tay chạm tới khóe mắt hẹp dài của Lâm Văn Bác, thanh âm đầy si mê cùng tán thưởng.

Bộ dáng Lâm Văn Bác vốn tuấn mỹ hơn người, khí chất do thế gia đại tộc bồi dưỡng lại càng ôn nhã cao quý, nay kết hợp với đôi mắt màu vàng, đồng tử lưu quang dật thải, trong sự lạnh lùng lộ ra tư thái bễ nghễ, nhìn qua thật sự giống như thần vậy.

Nửa bên mặt của Lâm Văn Bác bị đầu ngón tay ấm áp của thiếu niên đùa giỡn tới tê dại, nghe trong giọng cậu lộ ra vài tia si mê, trong lòng càng nóng như lửa, lạnh lùng trong đôi mắt vàng tất cả đều bị ôn nhu cùng tiếu ý không thể ngăn được thay thế.

“Thật sự đẹp sao? Anh còn có chút không quen.” Khóe môi hắn khẽ cong lên, thấp giọng nói, vừa nói vừa nắm lấy ngón tay vuốt ve trên mặt mình, nhẹ nhàng cầm trong bàn tay nhu nhu, hành động tự nhiên mang theo chút gì đó mà người ngoài khó có thể phát hiện, nhưng trong lòng hắn biết rõ ý tứ yêu thương hàm chứa trong đó. Dù chỉ là một cử chỉ thân mật nhỏ như vậy, cũng khiến hắn phải cẩn thận, trước khi dã thú trong lòng kêu gào liền mau chóng buông tay.

“Đẹp.” Cung Lê Hân một chút cũng không nhận ra đấu tranh trong lòng Lâm Văn Bác, gật gật nói.

Lâm Văn Bác thấy thế, ý cười nơi khóe môi càng rạng rỡ. Tống Hạo Nhiên thấy có hơi không thoải mái, xoay đầu thiếu niên lại để cậu đối mặt với mình, thấp giong hỏi,”Lê Hân, mắt anh cũng thay đổi, em thấy thế nào?”

Diện mạo của Tống Hạo Nhiên so với Lâm Văn Bác thì thô kệch hơn, khuôn mặt anh tuấn đao tước rìu đục vốn mười phần dã tính, giờ kết hợp đôi đồng tử màu đỏ nhạt lại hiện thêm vài phần tà tứ cùng yêu dị, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Nhưng Cung Lê Hân không phải người thường, cậu cố tình lại thích cảm giác yêu tà này, nhất thời nhìn chằm chằm đôi hồng đồng của Tống Hạo Nhiên tới ngây người. Tống Hạo Nhiên thấy mâu sắc cậu mơ hồ, đáy mắt đầy si mê, hiển nhiên thích màu mắt hắn hơn, trong lòng mạc danh kỳ diệu dâng lên một cỗ cảm giác về sự ưu việt, cười cười nhéo mũi cậu, càng ra sức siết chặt cậu vào lòng.

Cung Hương Di lúc này lại mở miệng sát phong cảnh, trong giọng nói đầy hoài nghi,”Lê Hân, em không phải thăng lên cấp bốn sao, sao màu mắt không đổi?”

“Tiểu Hân là tứ hệ dị năng giả, đồng tử tất nhiên màu đen, chẳng lẽ còn phải biến thành nhiều màu sắc?” Lâm Văn Bác liếc cô một cái, thản nhiên mở miệng.

Cung Hương Di đang chiến tranh lạnh với hắn, nghe vậy thì không truy vấn, lạnh mặt quay đi, cả người tỏa ra khí tức cấm người lại gần. Lâm Văn Bác không để ý, cũng không muốn mở miệng, chỉ thoáng buông mi, nhắm mắt dưỡng thần.

Thấy không khí có chút không đúng, vài vị phụ trách có chút không được tự nhiên, thử nói với Cung Viễn Hàng, Lâm lão gia tử, mấy người nói chuyện trời cao biển rộng, đem bọn tiểu bối giận dỗi vừa rồi quăng qua một bên.

Tống Hạo Nhiên không nói một lời, chuyên tâm hưởng thụ cảm giác ôm lấy thân thể mềm mại của thiếu niên. Nhưng đột nhiên xe đi qua mấy chỗ xốc nảy, hắn có chút đứng ngồi không yên, vì hạ thân hắn không ngừng ma sát với cái mông mượt mà vểnh lên của thiếu niên, đang có xu thế dần ngẩng đầu.

Cung Lê Hân cũng cảm thấy được có một vật cứng ở đùi mình, theo sự lắc lư của xe mà không ngừng cọ xát vào đùi. Vành tai cậu khẽ phiếm hồng, xoay mặt nhìn Tống Hạo Nhiên, mông lại bất giác xê dịch.

“Lê Hân, đừng nhúc nhích, để anh ôm một cái.” Nơi cứng rắn nơi đũng quần dựng thành một cái lều nhỏ, như muốn cứ thế mà đưa vào nơi giữa hai chân thiếu niên, không ngừng cọ sát trừu động, mang đến khoái cảm khiến người ta run rẩy. Gân xanh trên trán Tống Hạo Nhiên như muốn ứa ra, cố nén xuống tiếng rên rỉ sắp tràn ra khỏi miệng, cắn lấy vành tai trắng nõn của thiếu niên thấp giọng cầu xin.

Cung Lê Hân xoa xoa hai má đỏ bừng của mình, thuận theo ừ một tiếng, đồng thời kẹp chặt hai chân, ý muốn Tống đại ca thấy thoải mái hơn một tí.

Hành động đơn giản trực tiếp lại liêu nhân của thiếu niên khiến Tống Hạo Nhiên càng thêm khó khăn, cự vật cứng rắn dưới sự giáp công ma sát của hai chân thiếu niên lại bành trướng thêm vài phần, đột nhiên nảy ra suy nghĩ muốn phát tiết. E ngại người trong xe, Tống Hạo Nhiên chỉ có thể cắn răng cố nén, đồng tử vốn đỏ nhạt dần đậm lên, tựa như dã thú đói khát, muốn đem con mồi mỹ vị đến cực điểm trước mắt nuốt vào bụng.

Cũng may qua lần mất khống chế lần trước, học được nhẫn xuống dục vọng, hắn chỉ đành chôn đầu vào cổ thiếu niên hít lấy hương thơm ngọt ngào, lại không dám có hành động đường đột nào khác.

Cung Lê Hân bị hơi thở nóng rực của hắn phà vào cổ đến run lên, thân thể ngây ngô cũng dần có phản ứng, một cỗ khô nóng nhỏ từ bụng dưới lan ra toàn thân, đôi mắt đen nhánh phủ một tầng sương mù, lộ ra vài tia mị hoặc. Bàn tay nhỏ nhắn đặt lên cánh tay to lớn của Tống Hạo Nhiên để bên hông mình, nhẹ nhàng vuốt ve, mông cũng theo sự lắc lư của xe mà chặt chẽ tấn công lên vật cứng giữa hai đùi, theo bản năng tìm sự thư giải. Phản ứng hồn nhiên không giả dối lại trọn vẹn của thiếu niên biến thành một loại dụ hoặc, khiến Tống Hạo Nhiên sắp kiềm chế không nổi nữa.

Thùng xe lại xốc lên một cái, hai thân thể dán chặt vào nhau va chạm vào cùng một chỗ, mang tới sự khoái cảm tràn ngập. Tống Hạo Nhiên sớm đã mồ hôi đầy người gầm nhẹ một tiếng, sau đó cúi đầu, vô lực vùi vào cổ Cung Lê Hân. Mà Cung Lê Hân cũng mặt đỏ tai hồng, hai mắt đầy sương, thân thể yếu đuối tựa vào ***g ngực rộng lớn của hắn.

Chỉ là thân thể ma sát thôi, lại có thể mang tới sự sung sướng khiến người ngạt thở thế này, Cung Lê Hân thấy rất mới mẻ, nhắm mắt không ngừng nhớ lại.

Lâm Văn Bác ngồi cạnh hai người tất nhiên không thể nào không nghe thấy hô hấp dần dồn dập cùng tiếng kêu rên của bạn tốt, lại đem hình ảnh thiếu niên vẻ mặt đỏ bừng thu vào mắt, dã thú trong lòng giãy dụa mãnh liệt, phát ra tiếng gào thét đau đớn đến tê tâm liệt phế.

Tiếp tục chịu đựng đến lúc nghỉ ngơi giữa đường, Lâm Văn Bác cuối cùng áp xuống thô bạo cuồn cuộn trong lòng, dắt bàn tay nhỏ nhắn của Cung Lê Hân, lạnh mặt xuống xe. Đến gần cửa xe, hắn nhìn về phía Tống Hạo Nhiên vẫn ngồi một chỗ, trầm giọng hỏi,”Cậu không xuống sao?”

“Chân tôi tê rần rồi, ngồi một chút!” Tống Hạo Nhiên cứng nhắc vẫy tay nói.

Lâm Văn Bác buông tay Cung Lê Hân ra, đợi cậu đi xa mới đưa mắt về phía bạn tốt, thấp giọng cảnh cáo,”Hạo Nhiên, muốn phát tình cũng phải nhìn tình cảnh, không thì sẽ rất khó xem.” Dứt lời, hắn liền tỏ ý ám chỉ nhìn về phía đũng quần Tống Hạo Nhiên.

Mặt Tống Hạo Nhiên biến đen, lại biến trắng, nghiến răng nghiến lợi nhìn bạn tốt đi xa. Con mẹ nó, gian thương đúng là gian thương, không cần phải khôn khéo thế chứ! Ngay cả việc lão tử bắn cũng biết!

Sờ sờ đũng quần bị thấm ướt còn tỏa ra một cỗ mùi tanh, Tống Hạo Nhiên lần đầu tiên thấy mình thật đáng khinh! Cũng may quần may bằng vải màu xám xanh, ướt một mảng như thế cũng không dễ nhìn ra, không thì sau này hắn thật sự không còn mặt mũi gặp người!



********************


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.