Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Gia

Chương 27



Bất quá mặc kệ là nghĩ như thế nào, Bạch Cảnh vẫn lên xe, phiết miệng, nhăn cái mũi, hung hăng trừng Tiêu Táp, bộ dáng chịu đựng tức giận nhưng không biết làm thế nào, hắn nhất định không biết, bộ dáng hiện tại của hắn có bao nhiêu đáng yêu.

Ánh mắt Tiêu Táp chỉ nhìn giá trị, quả thực hận không thể hóa thân vi lang, cũng may mà nhịn được. Trong lòng có vài phần tự đắc, Bạch Cảnh đối xử với hắn quả nhiên không giống người khác. Tuy có chút không hiểu nhưng cũng không ngăn trở hắn mượn cơ hội này tới gần, quản cái nguyên nhân gì đâu, chỉ cần là có Tiêu Táp hắn, hòn đá kê chân mát mẻ kia liền lăn đi thôi.

Chính là không biết, tương lai Tiêu Táp biết hòn đá kê chân kia là mình, hắn sẽ có biểu tình gì!

Đi vào nhà hàng, tùy ý ăn một ít bữa sáng, Tiêu Táp liền bắt đầu nói chuyện y dược, Bạch Cảnh kinh ngạc nhìn hắn một cái, trước kia Tiêu Táp không hiểu những vấn đề này, nên không phải là y hôm qua cày đêm đi?

Hắn đoán không sai, vì theo đuổi hắn, chính là ấm túc kính (?), bức Hạ Dũng kêu khổ thấu trời, gây sức ép đến quá nửa đêm mới thả người, Tiêu Táp căn bản không ngủ, trời vừa mới sáng liền nhịn không được, chạy tới trước cửa nhà Bạch Cảnh gọi điện thoại.

Tiêu Táp mặt không đổi sắc, đối với những chuyện đó hắn sẽ không thừa nhận, tiếp chậm rãi nói, nói đến chuyện N thị, cũng nói tại N thị hắn đã gặp qua Bạch Cảnh, nguyên bản hắn cũng muốn sớm tới bái phỏng, chỉ tiếc bị sự tình chậm trễ, kết quả đến chậm một bước, hoàn hảo lần này có thể gặp nhau.

Bạch Cảnh giật mình, nguyên lai hắn và Tiêu Táp bỏ lỡ không chỉ một lần sao?

Tiêu Táp nhíu mày, hắn không thích biểu tình mất hồn mất vía này của Bạch Cảnh, hắn là nhớ tới ai?

“Mang ngươi đi một nơi.” Sau khi thanh toán hóa đơn, Tiêu Táp lôi kéo Bạch Cảnh rời đi.

Bạch Cảnh phục hồi tinh thần, nhịn không được tự giễu, kỳ thật có thể cùng Tiêu Táp gặp nhau, y còn ở bên cạnh mình. chính mình lại cảm thán cái gì, mặc kệ bọn họ đã từng bỏ qua hay không, ít nhất hiện tại bọn họ cùng một chỗ, không phải sao?

Mà còn, Bạch Cảnh liếc nhìn nam nhân lãnh ngạnh trước mắt một cái, lại nhìn y khẩn trương giữ chặt tay của chính mình, một loại cảm xúc mạc danh kỳ diệu nảy sinh dưới đáy lòng, bỗng nhiên rất muốn hưởng thụ một chút cảm giác được người theo đuổi.

Đời trước tên đối diện mình cũng không khách khí như vậy, bất quá điểm ấy hắn có thể lý giải, ai bảo hắn đời trước quá kiêu căng, tính tình lại lớn, không hiểu chuyện, mở miệng là nói ba ba, mà đời trước khi gặp nhau hắn đã thực nghèo túng cùng hiện tại không thể sánh được, thân phận địa vị quyết định tất cả, những lời này tại xã hội hiện thực không phải là giả, bằng không chỉ bằng tính cách kia của Tiêu Táp, hắn cũng không tin, hắn còn có thể hảo hảo đứng ở chỗ này.

Bất quá, Bạch Cảnh mỉm cười, nếu Tiêu Táp muốn theo đuổi hắn, vậy hắn sẽ chờ tiếp chiêu, trước tận thế khó có một lần cơ hội, chỉ sợ về sau sẽ không có, chỉ cần không chậm trễ chính sự, đối với ân cần của Tiêu Táp, Bạch Cảnh thừa nhận, hắn vẫn rất thích.

Tiêu Táp thấy tâm tình của Bạch Cảnh chuyển tốt, trong lòng cũng buông lỏng, chính là sau đó lại giận dữ, bàn tay to thô ráp nắm thật chặt, lãnh khí phóng ra, oán giận bãi đỗ xe quá gần, tay Bạch Cảnh lại thật mềm lại trơn, thật vất vả mới nắm được, hắn dễ dàng sao?

Tiêu đại ca đây là xích quả quả giận chó đánh mèo a!

Lên xe, Bạch Cảnh cũng không hỏi nhiều, thực tự giác ngồi ở ghế phó lái.

Tiêu Táp lưu luyến không rời buông tay ra, đầu ngón tay như có như không vờn xung quanh tay Bạch Cảnh, trong lòng nhịn không được ghen tị, hắn đối với Bạch Cảnh đã điều tra qua, tuy rằng thiếu niên trước trước mắt cùng với lời đồn bất đồng, nhưng hắn đối với mình đặc biệt khoan dung, khẳng định là có nguyên nhân, cứ việc nghĩ là có khối đá kê chân kia mình mới có tiện nghi lớn, nhưng trong lòng hắn vẫn là chua, nếu để hắn biết khối đá kê chân kia là ai, hắn nhất định sẽ diệt cả nhà hắn. (hắc hắc, nếu anh bít, hắc hắc.)

Lái xe đến thành ngọc khí, Tiêu Táp mới dừng lại.

“Đến chỗ này làm chi?” Trong lòng Bạch Cảnh nghi hoặc, nhịn không được có chút tức giận, nhớ tới cách làm người của Tiêu Táp, y sẽ không nên nghĩ rằng, mua mấy khối ngọc thạch đưa cho mình, cho dù là theo đuổi đi.

Sau khi Tiêu Táp xuống xe, trước giúp Bạch Cảnh mở cửa xe, đôi mắt u ám toát ra thần thái bễ nghễ vạn vật, cả người tựa như thay đổi, quay đầu lại nhìn về phía ngọc khí thành, tản mát ra một loại khí thế kiên nghị lãnh liệt, giống như đó chính là thiên hạ của hắn, con đường phía trước không có khó khăn gì có thể ngăn cản được.

Bạch Cảnh khinh ngạc nhìn hắn, trong lòng hàng ngàn hàng vạn suy nghĩ, đã từng thấy một Tiêu Táp như vậy khi y chỉ huy các huynh đệ trong bang, mang theo mình, tại mạt thế gian nan cầu sinh, đã lâu không thấy này của y, Bạch Cảnh chỉ cảm thấy dường như đã mấy đời, ngay cả tâm dường như cũng mầm mại đi.

Ngón tay Tiêu Táp chỉ thành ngọc khí, ánh mắt bình tĩnh nhìn Bạch Cảnh, nói nói lại chỉ bên ngoài như ám chỉ cái gì, lại giống như cái gì cũng không có: “Ta nghĩ xây một thành ngọc khí, nếu tiểu Cảnh thích, liền mang ngươi đến xem.”

Kỳ thật ý tưởng này, hôm qua hắn mới nghĩ đến, nguyên bản không muốn bức quá nhanh, nhưng Bạch Cảnh nghĩ đến người khác khiến hắn rất không vui, đơn giản liền mang Bạch Cảnh đến xem, nếu chính mình có hứng thú vời hắn, vậy còn không nhanh một chút, vừa lúc ở nhà muốn tẩy trắng, làm sinh ý ngọc thạch cũng không tồi, nhất cử lưỡng tiện.

“Xây thành ngọc khí?” Bạch Cảnh thì thào nói, trong lòng bắt đầu suy nghĩ, căn bản không để ý Tiêu Táp nói cái gì, trong đầu hồi tưởng hắn muốn xây thành ngọc khí biến thành cái gì.

“Tiêu Táp, cảm ơn ngươi, ta nghĩ muốn làm một việc, hôm khác gặp lại.” Bạch Cảnh vui vẻ nở nụ cười, nói xong liền trực tiếp lên xe, cũng không quay đầu lại, dưới chân giẫm ga, lái Hummer bỏ chạy, trong lòng nhịn không được ảo não, Tiêu Táp xây được thành ngọc khí, hắn vì cái gì không thể mở siêu thị, lãng phí thời gian hơn nửa năm, ngây ngốc nơi nơi thu thập vật tư, thật ngốc.

Bạch Cảnh bên này vui vẻ, Tiêu Táp đáng thương trợn tròn mắt, khuôn mặt đen lại, trên người tản ra áp suất thấp, này là cái tình huống gì, hắn, hắn, hắn thế nhưng bị đối tượng ước hẹn trực tiếp ném bỏ chạy, nghĩ đến khuôn mặt tươi cười vừa rồi của Bạch Cảnh, Tiêu Táp tự nói với mình, ta nhẫn!

Bạch Cảnh về đến nhà mới nhớ chính mình có chút không phúc hậu, nhớ rõ Tiêu Táp không có lái xe tới, trong lòng nhịn không được có chút hổ thẹn, sau đó lại hợp tình hợp lý nghĩ, Tiêu Táp không phải theo đuổi mình sao? Bạn trai hỉ nộ ái ố, y trước hết học cách thích ứng đi, Bạch Cảnh phát thệ, đời này hắn sẽ bảo hộ Tiêu Táp, sẽ đối với Tiêu Táp thực tốt, nhưng ở trên giường mà nói, hắn nhất định không cần bị áp.

Mà tính tình đời trước của Tiêu Táp đã bị hủy, nếu đã có khả năng ở cùng một chỗ, dạy dỗ bạn trai cũng là tất yếu.

Người a, có đôi khi không cảm thấy đủ như vậy, trước không có gặp Tiêu Táp, Bạch Cảnh thầm nghĩ chỉ cần gặp được y là tốt, sau khi gặp lại muốn nhất định phải bảo hộ y, chính là khi hắn muốn bảo hộ người lại bị theo đuổi, sủng ái, trong lòng kiêu ngạo lại nảy lên, muốn theo đuổi hắn, được, trải qua khảo nghiệm đi!

Về đến trong nhà, Bạch Cảnh mở máy tính, tra bản đồ D thị một chút, sau đó liền gọi điện thoại cho Vương Học Binh và Tào Lỗi, bảo bọn họ nhanh chóng lại đây.

Bạch Cảnh thì bắt đầu tinh tế sàng lọc, muốn vị trí mở siêu thị không cần quá tốt, cũng không thể quá hẻo lánh, nếu quá tốt, mạt thế bùng nổ, nơi đó chính là thiên đường tang thi, rất xa hắn lại sợ làm cho người hoài nghi, hắn một cái nhị thế tổ mọi sự không lo, nhàm chán mở siêu thị làm gì.

Không quá một hồi, Vương Học Binh và Tào Lỗi đã tới, rất ngạc nhiên thiếu gia lại có yêu cầu thiêu thân gì, nói như vậy, tìm bọn họ không có việc gì tốt, bát quá phần công tác này đích xác thoải mái, ít nhất so với mấy gã dưới lầu kia tốt hơn, không chỉ tùy thời đợi mệnh, còn vạn phần không chịu ngược đãi, bọn họ là bảo mẫu, người ta là cu li, đối với đối đãi khác nhau như vậy, bọn họ nhận, kỳ thật thiếu gia đối với bọn họ thật sự không tồi.

“Ta nghĩ ở trong này mở siêu thị, càng nhanh càng tốt.” Ngón tay Bạch Cảnh chỉ vào một chỗ trên bản đồ, đi thẳng vào vấn đề. Nơi này cách kho hàng y dược không xa, qua lại thực tiện, mà còn dễ dàng cất chứa đồ vật, hắn không tính toán thật sự khai trương siêu thị, bằng không thời gian kiểm kê thật không thể nói rõ ràng, hắn muốn chính là một cái danh, nếu mở siêu thị, vậy hắn còn sầu cái gì vì vật tư.

Tào Lỗi nhíu mày, gây dựng sự nghiệp là một cuộc sống khổ hạnh, không biết thiếu gia lại nghĩ như thế nào mà làm vậy.

Vương Học Binh tỏ vẻ thực bình tĩnh, thiếu gia thật kỳ tư diệu tưởng, hắn cảm thấy loại thô nhân như hắn không thể đoán được, cho nên hắn quyết định, chỉ cần nghiêm túc làm việc là được, gật gật đầu hỏi: “Muốn nhanh như thế nào?”

Bạch Cảnh trực tiếp xem nhẹ Tào Lỗi, dù sao hắn và Vương Học Binh quan hệ mật thiết, nghĩ nghĩ nói: “Siêu thị có thể khai trương chậm một chút, còn vấn đề trang hoàng cái gì tính sau, kho hàng nhất thiết phải chuẩn bị trước, còn có phòng đông lạnh.”

Vương Học Binh nhăn mặt chặt lại: “Thiếu gia muốn mở dạng siêu thị gì, lớn bao nhiêu, tiền vốn nhiều hay ít? Con đường nhập hàng có hay chưa? Tính toán bán những thứ hàng gì?”

Bạch Cảnh câm nín, những vấn đề này hắn thật sự không biết, trong lòng nghĩ muốn mở siêu thị, nhưng hắn nào hiểu được buôn bán, nếu Tiêu Táp không nhắc nhở, chỉ sợ cái ý mở siêu thị này hắn cũng không nghĩ ra, quả nhiên là người so với người càng làm người tức chết, để thiếu gia hắn sống an nhàn sung sướng nghĩ kế sinh nhai, thật đúng là việc làm khó khăn.

Vương Học Binh không còn gì để nói, kính nhờ, hắn chính là một người tham gia quân ngũ, tuy rằng hiện tại đã xuất ngũ, có một ít thân thủ có thể làm một số việc, nhưng dựa theo phân phó còn có thể, để hắn suy nghĩ? Tha hắn đi.

Tào Lỗi cười nhạo một tiếng, chỉ biết thiếu gia nhà mình lại có suy nghĩ kỳ quặc.

Bạch Cảnh nghe được tiếng cười, tà tà nhìn Tào Lỗi một cái, trong lòng thực khó chịu, nếu hắn khó chịu, người khác cũng đừng mong khoái trá, nhíu mày phân phó: “Sự tình liền giao cho ngươi đi làm, ba ngáy sau ta muốn đến xem kho hàng, giá tiền không phải vấn đề, ta muốn hàng hóa trong kho đầy đủ hết, ăn, mặc, ở, đi lại mọi thứ đều phải có, ta tính toán mở một siêu thị quy mô lớn.”

Tào Lỗi bị nghẹn, chuyện này liên quan gì đến hắn?

Vương Học Binh thực bất đắc dĩ, hắn phát hiện người yêu và thiếu gia giống như trời sinh đối địch, cố tình người yêu không có việc lại thích trêu chọc một chút, kết quả xui xẻo còn không phải bản thân hắn, ai bảo thiếu gia là chủ đâu, mọi việc tự nhiên là ưu tiên ông chủ rồi.

Tào Lỗi vô tội nháy mắt, ánh mắt ủy khuất đặt trên người nam nhân đều sẽ thấy thực nương, nhưng ở trên người Tào Lỗi lại cho người ta cảm giác mị hoặc.

Chính là hắn lại biểu tình sai, Bạch Cảnh căn bản lười nhìn hắn, đối với Tào Lỗi xem như hiểu được, Vương Học Binh chính là điểm mấu chốt của Tào Lỗi, chỉ cần không chạm đến người yêu, hắn căn bản là con cọp giấy, có thể khi dễ, Bạch Cảnh đương nhiên muốn hung hăng áp bức.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.