Mạt Thế Trùng Sinh Chi Hắc Ám Nữ Phụ

Chương 57: Hạ Vũ Hoài chết thảm



Mắt thấy từ trong kho lúa bò ra toàn bò sát giả, Tần Nguyệt lập tức quyết định không quan tâm đám người này nữa, không chạy giờ còn định bao giờ thoát thân.

“Trời, ở đâu chạy tới nhiều bò sát giả như vậy?”

Người có nhãn lực không phải chỉ có Tần Nguyệt, rất nhiều người đều bắt đầu chạy trốn. Nếu như nói tang thi quần lúc trước mọi người còn có thể miễn cưỡng liên hiệp thì lúc này chỉ có Thượng Đế mới giải quyết được. Đồng hành cùng Tần Nguyệt có năm sáu người, một đường chạy xuống cuối cùng chỉ còn lại có 2 người, những người còn lại đều bị tang thi bắt đi.

Hoắc sát một tiếng, Hạ Vũ Hoài ngưng dị năng đem tang thi bên cạnh giật thành khô khốc ngã xuống.

Mặt khác hai tang thi không chút nào sợ hãi đạp thi thể những con chết tiến về phía thực vật, Hạ Vũ Hoài đắc ý lại thả sét bổ qua, phách tét sọ tang thi vỡ ra, một con khác cũng lóe quang điện ngã xuống. Không có nghe thấy âm thanh hò reo cổ vũ, Hạ Vũ Hoài tranh thủ nhìn xung quanh, này vừa nhìn thấy, ghê gớm, thực ra hầu hết dị năng giả lúc nãy còn đoàn kết đánh địch đang hướng bốn phía chạy trốn, hắn lập tức phát hiện điều không thích hợp, vừa vặn nhìn thấy một cô gái mặc quần áo đen hướng một bên chạy, cẩn thận phân tích một chút quyết đoán mang theo một số người vừa gặp nguyện ý lấy hắn cầm đầu cũng chạy theo Tần Nguyệt.

Tại thời điểm Hạ Vũ Hoài hướng một bên chạy, địa phương hắn vừa đứng từ trên nóc nhà nhảy xuống 1 bò sát giả, bò sát kia lắc đầu, phun đầu lưỡi hít hít ngửi ngửi, mở ra tứ chi liền theo sau hướng Hạ Vũ Hoài đuổi theo.

Thời điểm Tần Nguyệt chạy trốn còn không quên cẩn thận quan sát xung quanh, nháy mắt thấy đằng sau một chuỗi dài đuổi tới nhất thời nổi giận, chó má, tỷ đây đang tốt, các người một đường theo sau ta làm gì, cùng hãy cùng đi, thế nhưng sao lại một chuỗi dài, đằng sau còn kéo theo một đám bò sát giả và đám tang thi nữa. Ôi con mẹ nó, đây là không muốn sống nữa sao???

Đây là tự tìm một con đường chết sao? Tần Nguyệt không nói gì nhìn Thương Thiên, nhưng còn chưa đợi cô cảm thán số phận bi đát xong, một tiếng thét chói tai lại đem cô kéo lại thực tại.

“Vợ anh, cứu mạng a----“

Tiếng quát tháo có thể nói không nhỏ, đến nỗi lỗ tai mọi người đề rung bần bật ba giây, Tần Nguyệt theo bản năng quay đầu theo hướng âm thanh, thiếu chút nữa đau tim, hắn a---, cô ngược lại rất muốn biết hắn lấy đâu ra dũng khí gọi cô đây, ban nãy không phải thề thốt đem cô bảo vệ này nọ sao! Bây giờ hô cứu mạng.

Quan Thích thật không hay ho, một bàn tay một bàn tay đập nát tang thi bên người sau định tranh công, nào biết vừa quay đầu liền phát hiện vợ tương lai đang chạy trốn, nhịn nhịn không cho nước mắt chảy khỏi hốc mắt, Quan Thích an ủi chính mình không sao không có việc gì, vợ hắn xác định an toàn liền tốt, đang lúc tính toán đuổi theo lại phát hiện xung quanh đã bị bao vây hơn vài bò sát giả, thật vất vả tránh thoát ba bò sát giả công kích sau, còn không có phát uy liền nhận ra chính mình lật người … Dậy không nổi.

Hắn không dám tùy tiện giải trừ dị năng, muốn biết bên cạnh còn ba bò sát giả với một đám tang thi nhìn chằm chằm đâu, một khi dị năng bị giải trừ liền xong đời hắn sẽ như một khối thịt tươi ngon vô cùng, nháy mắt có thể bị bọn này cắn xé như cẩu khắp bộ phận … Nhưng hắn cũng không thể kiên trì như thế này mãi được, một khi dị năng dùng hết hắn còn thảm hơn cả bây giờ.

Ô ô ô, vợ hắn a, em không thể bỏ lại lão Thích chính mình chạy trốn được, không thì em thật sự muốn thủ tiết cả đời a! Quan Thích hoàn toàn quên mất người ta căn bản không muốn cùng hắn nói chuyện yêu đương vợ chồng thực, cố gắng giương ánh mắt đáng thương hề hề nhìn Tần Nguyệt hai mắt đẫm lệ uông uông nhìn lại, biểu cảm dữ dội, thẳng đến khi người kia không nhịn được phẫn nộ chỉ muốn bóp chết hắn, nãi nãi, tỷ không làm thịt ngươi thanh danh liền bị phế, mặc dù thanh danh bây giờ không đáng một khối bánh quy, nhưng dầu gì cũng là đồ đạc của mình, không muốn bị người khác làm bẩn!

Trong đầu thoáng hiện lên vô vàn ý niệm tàn ác, Tần Nguyệt sắc mặt âm trầm cầm búa chạy tới gần, này bộ dáng băng lãnh làm Quan Thích cả người run rẩy, nháy mắt thanh tỉnh, cũng không dám làm càn, cô nàng này sẽ không giận quá giết luôn chồng là hắn chứ?

Nhưng thời điểm Tần Nguyệt chạy đến gần Quan Thích, rốt cuộc là nhịn được ý tưởng tà ác, cô tránh đi tập kích của một bò sát giả, lợi dụng cơ hội trấn thích một cước đá lên trời; làm cho thân thể hắn đang nằm ngang như rùa biến thành nằm nghiêng, lại một cước, trực tiếp khiến hắn lăn.

Sống chết do mệnh, có thể tránh thoát một kiếp này liền do chính mình, Tần Nguyệt nghiêng người né tránh tập kích của bò sát giả nhanh chóng chạy trở về, nếu không phải hắn thực lòng che chở cho cô, Tần Nguyệt vừa nãy không chút do dự bỏ lại hắn không xen vào việc của người khác.

Liếc mắt nhìn ba con bò sát giả, Tần Nguyệt lại liếc nhìn người Hạ Vũ Hoài, chị đây khó chịu anh ta đã lâu rồi, trước đưa điểm tâm cho hắn ta nếm thử, đừng đến thời điểm gặp được Bạch Vi Lan lại bảo chị đây không biết làm người, không hiểu đạo lý ‘thượng vãng lai’. Đương nhiên Tần Nguyệt cũng không có ý nghĩ làm gì đến họ, như vậy nhều cái không phù hợp, Tần nguyệt âm sâm nghĩ.

Thiếu nợ thì trả tiền, khiếm mệnh đền mạng!

Hạ Vũ Hoài thấy Tần Nguyệt đem bò sát giả dụ đến bên này liền biết không xong, sắc mặt xanh mét hướng Tần Nguyệt quát: “Cô muốn làm gì, đừng tới đây!”

Sách sách sách, nếu là đổi cái giọng điệu khác, đây làm sao có cảm giác đùa giỡn Bá Vương, Tần Nguyệt lắc lắc đầu, treo biểu tình thất kinh trên mặt, “Cứu, cứu mạng!”

Bốn người bên cạnh Hạ Vũ Hoài sáng mắt nhanh chóng hướng phương khác chạy đi, DM, cô gái điên này rõ ràng sợ đến choáng váng thấy anh hùng Hạ Vũ Hoài xuất hiện, bọn họ đều vô tội nha, tuyệt đối không thể vì một đứa con gái, vẫn là đàn bà người khác bị chết không minh bạch đi. Bọn họ chạy thật nhanh, chỉ hận cha mẹ sinh ra chân dài ra một chút, nhìn đám người vừa nãy còn anh anh em em, Hạ Vũ Hoài giận tím mặt, nhưng mặc kệ hắn tức giận như thế nào, bây giờ thật sự hắn thành cô gia quả nhân.

Mắt thấy Tần Nguyệt chạy ngày càng gần, trong mắt Hạ Vũ Hoài lóe lên một tia lãnh khốc, trên tay ngưng ra một đạo điện dị năng có thể nhìn thấy, không nói hai lời liền ném đến Tần Nguyệt. Nữ nhân xinh đẹp hắn có thể tìm sau, nếu hiện tại bị bò sát giả vây quanh vậy hắn chẳng phải gọi trời trời không đáp, gọi đất đất chẳng hay, cho nên, đi tìm chết đi. U lan sắc lôi điện lóe vỡ tan lôi hoa, Hạ Vũ Hoài phất phất tay, như một con rắn uốn éo hướng Tần Nguyệt tập kích mà đi.

Thật không phẩm! Tần Nguyệt bĩu bĩu môi, nghiêng người qua một bên tránh ra, vừ vặn đánh trúng một con bò sát giả đang muốn chồm lên cắn cô, Tần Nguyệt né đi, lôi điện tự nhiên được nó hứng chịu, con bò sát giả này bị lôi điện đánh hiển nhiên tức giận, nó rống lên. Nó vẫy vẫy cái đuôi, đôi mắt dã thú dạo quanh một vòng, chuẩn xác tìm được vị trí của Hạ Vũ Hoài, lập tức liền bỏ qua Tần Nguyệt chạy theo bóng dáng Hạ Vũ Hoài đánh tới.

A, đây là một cái đệ nhất chích, làm cho người ta biết tuy nó là súc sinh nhưng mà biết mang thù, ngẫm lại trong câu nói này lại thấy có gì đó sai sai, nói cách khác so sánh với cô, thù của cô có tính là mang thù hai đời, chẳng lẽ nói cô mới là đệ nhất súc sinh? A phi, tùy tiện nói linh tinh, địch nhân của địch nhân chính là bạn bè bằng hữu, bò sát quân, mày nên yên tâm đi thôi, chị đây sẽ khiến mày còn dư lại anh em để cùng nhau chơi đùa.

Từng tiếng phích lịch, điện quang chợt lóe sau quanh đó đều lưu lại dấu vết cháy đen. Tần Nguyệt lạnh lùng chăm chú nhìn Hạ Vũ Hoài bị bò sát giả vây quanh công kích ở bên trong, cô trên mặt tuy mang theo ý cười giảo hoạt, nhưng trong sâu thẳm con ngươi vẫn là băng giống nhau lãnh, thầm nghĩ cho dù bất tử cũng muốn hắn bị thoát một lớp da.

Một đạo tinh phong tập kích lại đây, Tần Nguyệt bản năng tránh ra, cuối cùng một bò sát giả tựa hồ có chút trí tuệ so với những con khác là hơn nhau một đoạn, vô luận Tần Nguyệt dẫn đường đối phó Hạ Vũ Hoài đều không ảnh hưởng gì không buông tha cho cô, đại khái chắc nó cảm thấy muốn độc hưởng thịt tốt đi, hoặc là cảm thấy Tần Nguyệt yếu hơn, có thể ăn xong cô lại đuổi theo những huynh đệ đoạt thức ăn đi. Tóm lại cuối cùng Tần Nguyệt thực không có biện pháp nào khác nữa, cô mắt lạnh trừng nó, liền đem con này còn dây dưa không dứt dẫn vào trong phòng, đợi khi Tần Nguyệt đang chuẩn bị làm thịt nó, Hạ Vũ Hoài không biết từ đâu tới không mang ý tốt đem theo một đống sau lưng.

“Em gái a, đều mang bò sát giả tới, không bồi Hạ Vũ Hoài ta có phải quá không phúc hậu rồi không a?” Hạ Vũ Hoài cũng không phải đứa ngốc, nếu ban đầu là không cẩn thận, như vậy không thể nói sau này liên tiếp là không ác độc. Dù sao từ ban đầu thời điểm hắn phóng lôi điện qua là muốn kết liễu Tần Nguyệt, bây giờ không lý nào lại bắt hắn một mình hắn đối phó với bò sát giả.

Một gian phòng nhỏ, ba bò sát giả, hai con người.

“Cái thứ phúc hậu này, tôi thật là không có phước hưởng thụ, không cần tự tiện.” lạnh lùng nhìn lại, cô cầm búa đứng tại bên trong phòng tối, từ góc độ này làm Hạ Vũ Hoài không nhìn thấy nét mặt của cô, nhưng mà trên người tản mát ra từng trận lãnh ý làm lòng người lạnh run.

“Tôi có phải hay không làm gì sai đắc tội cô?” Hạ Vũ Hoài tránh thoát móng vuốt một bò sát giả nhân cơ hội hỏi.

Rống --- ------

Một bò sát giả phẫn nộ lại huy móng vuốt tới, nó hung hăng xoay người, cái đuôi xẹt qua đem vách tường bùm bùm trừu ra một cái rơi xuống liên tiếp, đại khái là được ba bốn vòng, nó nhảy thân lên hướng tới Hạ Vũ Hoài xông đến.

Đùi phải đảo qua, một ván gỗ dài hai mét trực tiếp bị đá đi trong phòng, ván gỗ tung bay ở giữa không trung, hướng tới Hạ Vũ Hoài bay đi. Hạ Vũ Hoài nhanh mắt nhìn thấy, nương vào ván gỗ ngăn cản cho đường lui, liền tránh được đầu lưỡi như mủi tên của bò sát giả, chỉ là hắn còn chưa điều chỉnh tốt tư thái, bỗng nhiên thân thể cứng lại, nguyên lai tại Tần Nguyệt ném bay ván gỗ sau lại sắp bị bò sát giả cắn bị thương lại có 3 hỏa cầu ném đến ngăn lại ba vị trí mà có khả năng Hạ Vũ Hoài sẽ xuất hiện tiếp.

“Đi hỏi Diêm Vương gia đi.” Đây là câu trả lời cuối cùng của Tần Nguyệt, Hạ Vũ Hoài còn chưa tin tưởng sự việc mình bị đánh lén, nhưng mà một giây do dự làm cho người hắn bị cắn một ngụm thịt ra ngoài, đám bò sát giả bị Tần Nguyệt đánh bị thương ngửi thấy mùi máu tươi nhất thời hưng phấn gấp đôi chuyển hướng cũng đi theo ra bên ngoài, con bò sát giả cắn Hạ Vũ Hoài trực tiếp ngậm thịt ra bên ngoài xé rách xuống dưới.

Không nhìn tiếng thảm thiết bên tai, Tần Nguyệt lãnh khốc nhìn Hạ Vũ Hoài máu tươi văng khắp nơi, thể nghiệm thật tốt loại tê tâm liệt phế này đi, đời trước cô chính là bị hắn đem đến làm điểm tâm trong miệng tang thi, mắt thấy chính mình bị xé rách từng chút từng chút thân thể …

Tần Nguyệt thu hồi ánh mắt, tại hai bò sát giả đi ra ngoài cô cũng phải nhanh chóng rời khỏi đây, cô biết bọn chúng ăn xong sẽ còn quay lại, loại này tham lam đồ vật không đem thực vật ăn sạch toàn bộ chắc chắn sẽ không buông tha cho.

Vận lên dị năng, hắc hỏa tại không khí tràn ngập huyết tinh nhảy nhót, Tần Nguyệt không bao giờ cùng bò sát giả dây dưa mà là sẽ tốc chiến tốc thắng, trực tiếp dùng dị năng công kích mà đi, trực tiếp đánh đến con bò sát giả đuôi xám xịt muốn chạy trốn, đáng tiếc, Tần Nguyệt như thế nào sẽ bỏ qua cơ hội tốt lấy tinh hạch đâu. Cô không màng đến tiếng gầm gừ uy hiếp của bò sát, động tác rất nhanh phóng đi qua ba lần dị năng, đánh đến một bên chân làm bò sát giả ngao ngao kêu lên đau đớn, cuối cùng kết thúc sinh mạng của nó bằng một cái vung búa.

Tần Nguyệt thuần thục đào ra tinh hạch trong đầu bò sát kia, từ bên trong lấy ra tinh hạch, cô vừa đứng lên thì nghe thấy bên ngoài vang lên giọng nói của đám con dơi, Tần Nguyệt đáy lòng rùng mình, loại tình hình này người bình thường thật sự trốn đi cũng không kịp. Lập tức không cần băn khoăn cái gì, một cái ý niệm người liền biến mất, tiến vào trong không gian sau nhìn phía trước ẩn ẩn nhìn thể thấy có hai người hướng đến bên này mà đến.

Bên ngoài cửa đi tới có hai người quần áo sạch sẽ, một người nhìn xác bò sát giả dưới đất kinh ngạc không thôi.

“Di?” hắn phát ra âm thanh nghi hoặc.

“Làm sao?” người trẻ tuổi mang theo kính nhìn lại, “Phát hiện gì?”

“”Nơi này có một cái xác bò sát nhỏ.” Hắn chỉ thi thể trên bò sát giả nói, “Tinh hạch cũng bị đào đi rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.