Mặt Trời Lớn! Cậu Còn Nợ Tôi Một Trái Tim

Chương 20: Học cách buông tay




Choang!- Ô sorry, mình lỡ tay làm vỡ cái bát.

-......

Xoảng!

- Aiiiiii, sao lại rơi được nhỉ?

-.........

-Keng!

- Chết dở, lại rơi nữa.

-.........

Trong căn bếp nhà Dương, cứ một âm thanh đổ vỡ thì lại đến một câu cảm thán của Khiêm, con người này rốt cuộc đi nấu mì hay đi đánh trận vậy không biết. Đang tính vào đó xem sao thì thấy Khiêm tò tò bưng theo xoong mì lớn đặt trên bàn, đoạn lại quay vào lấy bát đũa.

- Lần này chắc sẽ không khiến Dương thất vọng.

Khiêm cười nhăn nhở, còn Dương thì lườm nguýt cậu một cái sắc bén

- Đập vỡ bao nhiêu bát đĩa nhà người ta thế kia còn không làm nên trò trống gì thì tôi khác tống cổ ông ra ngoài đường.

Khiêm sảng khoái cười, rất chu đáo lấy mì vào bát cho Dương. Lúc này nó mới để ý tay cậu mười ngón thì đứt đến chín, chắc lúc thái rau bị cắt vào tay.

- Cái gì đây?

- Có gì đâu.

Khiêm vẫn còn cứng họng chối bay, dứt khoát dút tay mình ra khỏi tay Dương. Nó nhìn Khiêm, vừa bực mà vừa thương, trong lòng cũng có chút xót xa xen lẫn, buông luôn cả bát mì còn nguyên.

- Đi đâu thế?

- Đi đâu là việc của tôi, mắc gì cậu?

Khiêm thấy thế cuống cuồng đứng lên níu tay nó, giọng gã thỏ thẻ như con gái

- Thôi cho tôi xin, là tôi sai. Tôi không cẩn thận nên mới vậy.

- Buông ra.

- Dương đừng giận tôi nữa, tôi chẳng qua cũng vì quan tâm Dương, lần sau chắc chắn sẽ chú ý.

Dương thấy vậy mặt càng tối lại, hầm hầm như muốn ăn thịt người ta đến nơi, nó gắt um cả lên

- Xin xỏ cái gì, có buông ra cho người ta đi lấy hộp dụng cụ y tế không thì bảo. hay là để tôi đạp một phát dính tường không kịp ngấp ngoải luôn.

Khiêm nghe thấy vậy lòng như mở hội, mặt cậu còn tươi hơn cả hoa lan buổi sớm ( Khiếm: So gì không so mà so ta với hoa lan hả con kia. - Idol: Vâng, em biết lỗi)

Nhìn Dương tỉ mẩn dùng băng cá nhân cuốn từng đầu ngón tay cho Khiêm mà cậu sướng hết cả người. Nhưng Dương thì khác, tâm trạng nó rối loạn hơn nhiều, cảm xúc này là giành cho Khiêm sao? Hay thực tế là giành cho người kia? Nó vẫn nhớ tới hắn, vẫn ảo tưởng con người trước mặt là Nam phải không? Như vậy, có công bằng cho Khiêm hay không?

Khiêm đang sung sướng tận hưởng thì thấy ai đó mặt lạnh như tiền nhìn cậu, nó gạt phăng tay cậu ra, hờ hững một câu

- Ra ăn mì đi.

Nhìn 9 đầu ngón tay đều đã được "sơ cứu", Khiêm cũng không thắc mắc về thái độ của nó. Nhưng suốt cả bữa ăn Dương cũng không hé răng một câu nào làm cậu bắt đầu lo lắng

- Dương sao đấy? Bệnh à?

- Đừng quan tâm tôi.

Dương lạnh lùng buông đũa, đứng lên rồi nói tiếp:

- Khi nào về làm ơn đóng giùm cái cửa.

Nói xong thì đi thẳng lên phòng mình ở trên lầu, bỏ mặc Khiêm ngơ ngác phía sau. Cậu lặng lẽ thu dọn, nhưng vẫn chưa nỡ về mà rất khẽ khàng tiến vào phòng Dương. Trông nó ngủ không được ngon lắm, hàng lông mày nhíu chặt, trên trán còn rịn mồ hôi lấm tấm. Cậu ấy gặp ác mộng sao?

Khiêm lấy khăn mặt ướt, cẩn thận dịu dàng lau mồ hôi trên trán Dương, đắp lại chiếc chăn bị nó đạp bung ra, rồi cũng như lúc đầu, lặng lẽ rời đi không chút dấu vết.

Dương tưởng cậu không biết gì sao? Nhưng KHiêm chưa bao giờ quan trọng điều đó. Chỉ cần Dương muốn, Khiêm tình nguyện trở thành Nam, Nam của Dương, ở ngay cạnh Dương chứ không phải Nam ở Paris xa xôi. Công bằng là cái gì chứ? Ăn được không? Nhờ nó mà sống được không? Rất muốn nói với Dương rằng nếu muốn khóc, hãy tựa vào vai cậu mà khóc, rất muốn nói với Dương rằng Khiêm có thể thay Nam, quan tâm chăm sóc Dương thật tốt. Rất muốn nói với Dương rằng hãy cứ ảo tưởng Khiêm là Nam đi, vì điều đó với Khiêm chẳng quan trọng đâu. Thứ quan trọng duy nhất với Khiêm trên đời này, chỉ có mặt trời thôi. Tiếc là, mặt trời đó, chưa bao giờ là của Khiêm, cũng sẽ không bao giờ thuộc về Khiêm.

Cafe "Yên".....

Đúng như cái tên của quán, không khí yên bình dễ chịu lắm. Đối diên nó, Thanh với ánh mắt rất trầm tư, cô cất giọng buồn buồn:

- Minh sang Hàn rồi, nghe nói qua đó du học rồi tiện thể nghiên cứu cái đề án quái quỷ gì đó. Con Thảo cản không nổi, thương bạn trai, xót bạn trai rồi cũng sang đó luôn. Vậy là chỉ còn tao với mày thôi.

- Ừ.

Dương nhẹ giọng, vẻ mặt bình thản, nhưng tay nó khuấy loạn xạ cốc nước ép, hành động này đã tố cáo tất cả.

- Mày với Khiêm thì sao?

- Sao là sao?

- Ơ hay cái con ngu này, thế mày cứ định như thế này suốt đời hả?

- Tao không biết được, rối rắm quá! Có lẽ tính mở một quán nho nhỏ rồi sống vậy thôi.

- Vâng, rồi 3 năm sau, 5 năm sau, mày trở thành con mẹ già khắm khú ế chồng, suốt ngày gắt gỏng như mấy mẹ chợ búa chanh chua. Rồi Nam về nước, tình cờ vô quán mày,vợ đẹp con khôn, tay bồng tay dắt. Lúc ấy chắc Trần Ánh Dương mày hạnh phúc lắm.

Lời Thanh rành mạch, dứt khoát như thể nhỏ đang cố tình sát muối vào vết thương chưa kịp khép miệng của Dương. Dương không trả lời, động tác khuấy nước ép của nó cũng chậm hơn nhiều. Không, phải nói là rất chậm, rồi dừng lại hẳn.

- Tao không quên được Nam. Càng không thể coi Khiêm là Nam, bởi như thế là không công bằng với Khiêm.

- Công bằng cái con khỉ. Trần Ánh Dương dám yêu dám hận mà tao biết vì đâu mà giờ vật vã như con chết trôi này. Cái đứa suốt ngày mạnh miệng, nhe nhe nhởn nhở với bọn tao là "thích thì nhích thôi", "thích thì quất thôi" đâu rồi.

- Xin lỗi.

- Xin lỗi cái c....

Thanh suýt nữa thì văng tục một câu. Cả hai cùng im lặng, không khí xung quanh, quỷ dị đến ngột ngạt, lát sau Thanh là người mở lời trước.

- Yêu được thì bỏ được. Nhớ được thì quên được. Cầm lên được là bỏ xuống được. Vấn đề nằm ở chỗ, mày có muốn làm thế hay không.

Thanh đi rồi, còn lại Dương một mình trong quán. Tối đó, Dương uống rượu say khướt. vừa khóc lóc vừa kêu gào đến đáng thương. Lụy tình? Bi tình? Phải đấy, nó thế đấy. Hai mắt Dương đỏ hoe, tuyệt vọng cùng đau đớn đã lấp đầy tâm trí, cào xé tim nó tan nát đến không còn dạng gì, đúng lúc ấy, Nam xuất hiên, à không là Khiêm mới đúng. Đâu, là Nam mà. Là Khiêm. Là Nam. Dương ôm đầu khổ sở, ước gì cho tất cả chỉ là một giấc mơ, không có Nam, không có Khiêm. Cái gì mà yêu không hối hận, đều giả dối cả. Đau chết đi chứ, hối hận chết đi chứ, mà vẫn phải chịu, mà vẫn cười như con dở hơi, mà vẫn thản nhiên nói không sao. Ôi con bà nó! Trần Ánh Dương, mày điên nặng rồi.

- Dương, đừng như vậy.

Khiêm lặng lẽ ôm Dương vào lòng, đau đớn không kém gì nó. Nhìn Dương như vậy, cậu biết phải làm sao? Ngày mai, có thể không sẽ sang kia dù trói dù bắt dù thòng cũng phải lôi bằng được tên khốn nạn kia về bên nó. Dương đau, Khiêm cũng đau lắm.

Trong khoảng khắc, bỗng nhiên Dương tỉnh táo bất ngờ,, nó đưa tay chạm nhẹ lên mặt Khiêm, cười hiền lành.

- Khiêm, cho tớ tưởng tượng cậu là Nam nhé, 5 giây thôi.

Khiêm đau xót gật đầu, có thứ gì đó chẹn ngang nơi cổ họng khiến giọng cậu lạc đi

- Cho Dương, đừng nói 5s, 5 năm, 50 năm, thậm chí cả cuộc đời này tôi cũng đều cho Dương.

Dương im lặng nhìn người trước mặt, gương mặt này, gương mặt mà đến cả trong mơ nó cũng từng nhung nhớ, gương mặt thân thương này. Dương vùi đầu vào lòng Khiêm, lặng lẽ rơi nước mắt

- Khiêm.

- Ừ.

- Khiêm.

- Ừ.

- Khiêm.

-Ừ

- Cậu có thể hay không, dạy tôi cách buông tay một người.

- Có thể. Nhất định có thể. Tôi sẽ cùng Dương.

Ai đó mỉm cười mà nước mắt tuôn rơi, ngoan ngoãn thiếp đi trong lòng người ta. Cậu vừa đau lòng, lại vừa thấy thương khôn xiết, lặng lẽ bế Dương rời đi.