Máu Ma

Chương 18




Hôm nay không như thường lệ, Jane bay về hang động thật trễ. Mặt trời đã lặn lâu rồi mà nàng vẫn còn la cà đây đó đùa dỡn với những chàng trai đi theo tán tỉnh nàng.

Trước khi trở về gặp Hồng, Jane còn ghé căn phòng của Oanh. Bắt mấy chú lùn vô đó hút máu để điều hòa với lượng máu nàng hút được trong thời gian lang bang trước đó Mấy ngày hôm nay, số lượng máu Jane hút được tăng lên gấp mấy lần khi trước. Bởi vì ngoài số máu Jane hút được trong cơthể Hồng. Nàng còn hútmáu lung tung những chàng trai theo tấn tỉnh nàng nữa.

Cũng vì vậy mà nàng phải hút máu tụi lùn nhiều hơn gấp bội, mới cân bằng được số máu mà Jane đã hút trong ngày trước. Đó là chưa kể mấy hôm nay, lần nào Jane cũng hút máu Hồng cho tới gần cạn nàng mới ngưng. Hồng đã bắt đầu thực sự sợ hãi mỗi khi Jane ghé miệng vô cần cổ mình. Hôm nay khi vừa thấy Jane về, Hồng run rẩy nói :

- Jane ơi, em phải làm sao, chứ hút máu chị như thế này, thế nào cũng có lần làm chị hết máu mà chết. Jane cười.

- Chị đừng lo nữa. Nếu chị thực tâm dạy em hết phép thuật chị đã học được. Mỗi lần em về đây sẽ đi hút máu tụi lùn trước, rồi mới hút máu chị sau thì không còn nguy hiểm nữa. Vì lúc ấy bụng em đã đầy máu tụi lùn rồi, không hút được nhiều máu nữa đâu.

Hồng mừng rỡ, nhưng nàng tự nghĩ, đã dạy con bé này hết những gì mình biết rồi, còn có gì để dạy nó nữa đâu. Trừ khi cho nó ăn thịt mình mới có những phép thuật phát xuất từ trái tim lão Thiên mà mình đã ãn từ trước mà thôi.

Bỗng Jane cười lên ha hả. Hồng thấy nó tiến từ tù lại bên mình nên biết ngay là nó muốn gì rồi. Bởi vì những ý nghĩ trong đầu Hồng đã lọt vô óc Jane. Chắc chắn Jane sẽ hành động. Hồng thét lên.

- Jane, em đừng có làm như vậy nghe.

Jane không nói năng gì, từ từ tiến tới. Bỗng Hồng bay vút lên nóc động, thọc hai tay vô vách đá, lôi ra tảng đá thực lớn, ném xuống dưới. Jane gầm lên, lấy hai tay hất tảng đá sang một bên. Hồng lại tiếp tục moi tâng đá kế tiếp ném xuống. Cứ nhưthế, một người ném đá, một người đỡ đòn. Cho tới khi trên nóc động thủng ra một lỗ lớn thì thân thể Hồng chui qua và bay vút ra ngoài.

Jane không ngờ sự việc xảy ra nhưvậy. Nàng bám theo iền, nhưng chiếc lỗ hổng quá nhỗ, thân thể Jane không thế nào chui qua được. Nàng gầm lên, chạy ra cửa hang thì Hồng đã mấtdạngtựbaogiờ. Nàng nhảy lên trên không, nhìn tứ phía cũng không thấy bóng dáng Hồng đâu. Thế là con mồi đã cao bay xa chạy mất rồi.

Oanh bực tức, trở lại hang động của tụi lùn. Giờ này chúng đã đi ngủ hết rồi. Nàng đi một vòng, trong lòng lo lắng không biết phải trả lời cô Oanh ra làm sao khi bà ấy trở về. Cuối cùng không biết phải làm gì, nàng trở về nhà dưới tỉnh. Dù sao thì ở đây vẫn đủ tiện nghi cho nàng hơn là trong hang động nhiều.

Vừa về tới nơi, Oanh bỗng nghe thấy tiếng hát nho nhỏ quen thuộc trong phòng tắm. Nàng nhận ra ngay tiếng hát của cô Oanh. Jane tính chạy ra ngoài, nhưng đã không kịp mất rồi, tiếng của Oanh vang lên trong đầu nàng:

- Đã về tới nơi sao không vô đây ?

Jane nhỏ nhẹ nói:

- Ủa, cô Oanh về hồi nào vậy ?

- Con vô đây kỳ cọ cho ta đi. Ta vừa mới về thôi.

- Cô có kiếm được lão Thiên không ? ,

- Cởi quần áo ra, vô đây đã, rồi hẵng nói gì thì nói.

Jane ngoan ngoãn cởi hết quần áo, leo vô bồn fắm với Oanh. Nàng biết Oanh đang muốn gì. Jane tự hỏi, không hiểu sao Oanh lại đổi tính một cách nhanh chóng kỳ lạ như vậy Nàng vừa nằm xuống bên cạnh Oanh là đã bị bà cô ôm cứng lấy thân thề, hôn lên miệng như một nSươi đàn ông thèm khát ân ái lâu ngày.

Hai bàn tay Oanh vòng ra sau, bợ lấy đùi Jane, kéo nàng lên cho phần thân thể kín đáo nhất của Jane cọ sát vô bụng Oanh. Những cử động dâm dậtlạ thường của Oanh bây giờ chẳng khác gì một người đàn ông. Jane vừa thích thú vừa ngạc nhiên, không hiểu tại sao lại có hiện tượng lạ lùng này. Nàng hỏi nho nhỏ:

- Hình như con thấy cô thay đổi nhiều rỗi phải không?

Oanh cười hì hì, nói:

- Đúng vậy, chính ta cũng không ngờ có thể xảy ra được như thể

- Tại sao vậy ?

- Ta cũng không hiểu tại sao nữa. Chỉ biết là sau khi kiếm được lão Thiên. Đem lão lên bờ. Lúc ấy trời đã gần sáng. Ta biết phải tìm một nơi khuất ánh mặt trời cho lão trú ẩn. Quanh đó không có nhà cửa gì cả. Nhìn xa xa, cớ một ngôi cổ tự. Ta liền ôm lão chạy thực nhanh tới chùa, chỉ có một lão hòa thượng già và một chú tiểu nhỏ.

Jane cười khúc khích hỏi:

- Thế rồi lão Thiên và cô sơi táí cả hai mạng chứ gì?

Oanh đập mạnh vô mông Jane cười hi hí.

- Tội lỗi... tội lỗi.

Jane cười phá lên, nói:

- Không lý cô và lão Thiên qui y rồi hay sao?

Không, nhưng mà tụi tao phải ăn đồ chay.

- Có chuyện đó nữa hay sao?

- Mày để yên ta nói cho mà nghe.

Jane gật đầu, mĩm cười lắng nghe Oanh nói.

- Việc đầu tiên là tụi tao phải tìm cách cởi hai sợi dây cà tha trói lão Thiênra. Bởi vậy phải nhờ tới lão hòa thượng già kia.

Jane nôn nóng hỏi.

- Thế lão ta có chịu không?

- Lẽ dĩ nhiên là không rồi.

- Tại sao vậy?

- Ngay lúc ta vác lão Thiên vào chùa. Lão hòa thượng già đã kêu lên: "Nghiệp chướng, nghiệp chướng"

- Lão biết cô là Ma Cà Rồng rồi hay sao?

- Đúng vậy. Chằng những lão biết tụi tao là Ma Cà" Rồng, mà lão còn biết cả ngày tháng lão Thiên bị nhốt trong chiếc quan tài kia nữa.

- Lão có bản lãnh ghê gớm như vậy thực hay sao?

- Lão chẳng có bản lãnh gì cả.

- Tại sao lão biết hết mọi thứ như vậy?

- Bởi vì hồi đó, chính con Hồng đem lão Thiên tới chùa này, nhờ lão hòa thượng kia bỏ vào quan tài ném xuống biển.

- À thì ra thế. Vậy cô có ăn thịt lăo già độc ác đó không?

- Không... Lúc ấy lão Thiên lồng lộn, bảo ta giết chết cả hai người.

- Cô có nghe lời lão Thiên không?

- Nếu ta nghe lời lão thì lấy ai cởi được hai sợi dây cà tha cho lão chứ.

- A, con biết rồi. Cô nhờ lão hòa thượng già đó không được nên bắt thằng nhỏ cởi dùm phải không?

- Mày cũng thông minh đó. Nhưng thằng lỏi con khi thấy sưphụ nó nói tụi tao là Ma Cà Rồng thì chết giấc ngay tại chỗ, nên ta không nhờ vả gì được nó nữa.

- Rồi cô làm sao?

- Quả thực lúc ấy ta bối rối vô cùng. Mặt trời cũng đã lên cao, hình như là giữa trưa nữa. Ta thấy hối hận, không thanh toán lão hòa thượng này ngay, như lời lão Thiên nói. Ngay lúc ấy lão ta tới sát bên ta nói: "Ngươi phải biết là bây giờ mà ta đốt chùa thì tính mạng của cả ngươi và người bạn này đều bị thiên hỏa thiêu ra tro, không thế nào đầu thai được nữa. Nhưng ta tu hành, làm sao có thể phá chùa, sát nhân như vậy được."

- Bộ cô tin lão ấy à?

- Làm sao ta tin được. Nhưng mà nghĩ cho cùng, lão nói có lý, mình đang ở thế kẹt rồi. .Bởi vậy, ta cố lấy hết can đảm nói: "Nếu ngươi đốt chùa, ta sẽ giết chết ngươi trước, và cả chú tiểu kia cũng không thoát khỏi tay ta đâu.

- Thế lão già đó trả lời cô ra sao?

- Lão hòa thượng đó luôn miệng niệm Phật. Thái độ rất ung dung bảo ta: "Tạo hóa đã bày ra luật tuần hoàn. Con người sinh ra, lớn lên rồi phải chết để đi đầu thai kiếp khác Nếu ai tu thành chánh quả sẽ thoát khỏi kiếp luân hồi mà về cửa Phật. Còn các ngươi đi lầm đường, sa vào ma giới, đời đời kiếpkiếp, trầm luân khổ lụy. Tại sao không biết sám hối mà quay đầu về chánh pháp."

Tự nhiên ta buột miệng hỏi:

- Vậy người bảo ta phải làm sao?

Lão hòa thượng nói:

- Người và ta có duyên với người bạn này. Âu cũng là nghiệp chướng, ta đành làm theo ý trời thôi.

Nói xong, lão hòa thượng cởi áo cà sa. Thọc tay vô ngực. Moi trái tim ra. Đút vào miệng lão Thiên. Lão Thiên mừng rỡ há miệng thực to. Nuốt chử'ng trái tim đó. Trước khi chết, lão hòa thượng thều thào nói:

- Nếu tâm ngươi là Phật. Hãy định tâm, thu nhỏ người lại mà chui ra khỏi sợi dây cà tha đó. Chứ cần gì ai giúp đỡ nữa.

Jane hồi hộp hỏi:

- Lão Thiên có chui ra được không hả cô?

- Lúc ấy ta thấy lão Thiên ứa nước mắt. Thân thể từ từ nhỏ lại và chui ra khỏi hai sợi dây cà tha đó một cách thực dễ dàng.

- Không lý lão thành Phật rồi à?

- Ta đâu cô biết, nhưng nghe thấy lão hòa thượng rên rỉ nho nhỏ mấy tiếng "Thiện tai, thiện tai" rồi ông ta tắt thở luôn.

- Rồi cô có ăn thịt lão ta không?

Không trả lời câu hỏi của Jane, Oanh tiếp tục kể:

- Ta thấy lão Thiên chui ra khỏi sợi dây cà tha rồi, mừng rỡ ôm chầm lấy hắn. Y cũng ôm cứng lấy ta rồi nói.

- Cám ơn em đã cứu anh. Bây giờ, sau cả ngàn năm anh mới hiểu, đời là bể khổ, quay lại là bến bờ. Từ giờ trở đi chúng ta đừng hút máu người nữa nghe em.

Jane nhỏm dậy la lên:

Trời ơi, như vậy làm sao chúng ta sống được. Cô không nghe lời lão Thiên đó phải không?

Oanh mỉm cười.

- Ta cũng có ý nghĩ như em, và cũng đã nói như thế với lão Thiên.

Rồi lão trả lời ra sao?

Lão nói là cả chục năm nay, sống trong chiếc quan tài dưới đáy biển. Chân tay bị trói, lão chỉ quay qua, quay lại, đớp mấy cọng rong biển mà vẫn sống được thì sao.

Cô đừng có nghe .lời lão Thiên sống như vậy nhé!

- Ta cũng chưa biết tính sao. Nhưng có điều tối hôm ấy lão và ta đã sống như một cặp vợ chồng mới cưới.

Jane cười khúc khích nói:

ở ngay trong chùa à?

- Không, Sau khi lão hòa thượng chết. Tụi tao đem chôn phía sau chùa, rồi chạy vào một khu rừng gần đó ngủ.

- Tại sao cô không nói lão ta về đây để mình học hỏi thêm pháp thuật trong ma giới nữa?

- Tụi tao ngủ với nhau cho tới gần sáng. Lão nói phải đi lấy một bửu bối gì đó, rồi mới trở về đây. Bởi vì hình như còn một điều gì bí mật ghê gớm lắm mà con Hồng và lão Lâm còn đang nấm trong tay nữa thì phải.

Jane than:

- Không ngờ con nhỏ đó lợi hại như thế. Hồi trước nó đã móc trái tim lão Thiên nuốt chửng. Bây giờ lại còn nắm giữ một bí mật gì nữa làm lão Thiên phải đi lấy bửu bối thứ dữ, mới dám tìm nó thanh toán. Hèn chi nó không khôn lanh như vậy?

- Bây giờ nó ra sao rồi?

Jane thành thật kể hết mọi Yiệc xảy ra mấy ngày hôm nay. Cuối cùng nàng hỏi nhỏ:

- Cô có giận con không?

Oanh tần ngần nói:

- Đành vậy thôi. Con cũng đã làm hết sức mình rồi. Nhưng con có bằng lòng chỉ cho ta tất cả những gì con học được vừa rồi hay không?

Jane thấy Oanh không la mắng gì mình, mừng rỡ nói:

- Con nhất định không dám dấu diếm cô điều gì đâu.

- Như vậy tốt lắm.

Nói xong, Oanh bế bổng Jane lên, đem vô phòng ngủ. Jane không ngờ sức mạnh của Oanh lại ghê hồn như vậy. Nàng ômJanetrong vòng tay chẳng khác gì chiếc gối bông. Hơn thế nữa, Jane còn khám phá ra, da thịt Oanh có một sức hút kỳ lạ, nó làm thân thể Jane dính cứng vô mình Oanh như nam châm hút sắt vậy. Hai người nằm trên giường ôm cứng lấy nhau như một cặp vợ chồng mới cưới. Jane bắt đầu thủ thỉ nói hết những gì mình học được trong mấy ngày qua. Oanh thích thú vô cùng. Nàng ôm lấy Jane nói:

- Để ta thử những gì con vừa nói với ta xem sao nhé.

Nói xong, Oanh nhẩm thần chú, tưởng chữ bùa, ôm Jane nhảy lên nóc nhà, bay đi vùn vụt. Nàng nhắm hướng nhà Tuân chạy tới. Chỉ trong nháy mắt, Oanh và Jane đã nằm trên nóc nhà anh chàng phóng viên nhà báo rồi. Oanh lấy tay thọc một lỗ nhỏ, nhìn vô trong phòng ngũ của Tuân. Nàng thích thú thấy vợ một anh chàng thân chủ quảng cáo đang nầm bên cạnh Tuân. Nàng nghe rõ hai người nói chuyện với nhau như sát bên tai.

- Anh Tuân à, Không biết tại sao mấy hômnay, chồng em thay đổi ưnh tình một cách kỳ lạ vậy đó.

- Không lý anh ấy nghi ngờ Thơ với anh có gì với nhau rồi phải không?

- Không đâu. Chuyện chúng mình kín đáo lắm, làm sao anh ấy biết được.

Tuân đưa tay vuốt nhe nhẹ vùng thịt căng phồng giữa hai đùi Thơ, hỏi nho nhỏ:

- Có kín bằng chỗ này không?

Thơ nắm lấy tay Tuân, cười khúc khích.

- Cái anh này, chỉ được cái thế thôi. Nhưng mà tắt đèn đi đã nhe anh. Nằm tênh hênh như thế này làm vậy kỳ quá hà.

Tuân rụt tay lại mỉm cười.

- Ừ em muốn sao cũng được.