Máu Tình

Chương 21: Chăm sóc



Chí Khanh đứng khoanh hai tay vào nhau bất động một chỗ, gương mặt vô cảm không mang bất kì sắc thái tình cảm nào. Anh ta đứng nhìn Dương Nhẫn đang chữa trị vết thương trên người Thái Mi, từ vết roi ngắn nhất, cạn nhất đến vết roi dài nhất, sâu nhất anh ta không bỏ xót một vết nào. Mỗi khi Dương nhẫn chạm đến vết roi đôi mắt vốn nhắm của Thái Mi khẽ nhíu chặt. Nhìn những vết roi xé rách da thịt đỏ hằn trên làn da trắng nõn, đang lúc hôm mê còn cảm nhận được sự đau đớn. Chí Khanh vẫn vô cảm trước sắc thái lạnh nhạt, nhưng khí lạnh sặc mùi chết chóc từ người anh ta lan tỏa đến Dương Nhẫn đang tập trung điều trị vết thương cho Thái Mi vẫn có thể cảm nhận được. Dương Nhẫn vốn đã rất nhẹ tay với Thái Mi nhưng mỗi khi cô ta cau mày thì khí lạnh từ người đang đứng phía sau lại càng nồng đậm khiến anh ta phải tỉ mỉ, động tác nhẹ nhàng chậm rãi chẳng khác gì đàn bà làm điệu.

“Thế nào rồi?” Chí Khanh lên tiếng hỏi ngay khi thấy Dương Nhẫn đứng lên.

“Có nhiều vết roi khá sâu, cô ta cần phải tịnh dưỡng vài ngày. Tốt nhất nên hạn chế cử động tránh miệng vết roi càng mở rộng.” Dương Nhẫn lấy khăn lao tay tiện thể thu dọn dụng cụ, nói tiếp: “Cậu không đi hỏi Huy Vũ chuyện về cô gái này là thế nào sao?” Người là Huy Vũ đích thân đi tìm nhưng Chí Khanh lại đưa cô ta đi trước mặt Huy Vũ. Từ sau khi về đây, Huy Vũ không đến xem Thái Mi như thế nào mà chí Khanh cũng không đến gặp Huy Vũ nói chuyện. Chuyện này đúng thật khiến bọn họ không nhiều chuyện cũng phải hiếu kì.

Không nghe thấy Chí Khanh trả lời, Dương Nhẫn không muốn hỏi thêm, anh còn có chuyện quan trọng hơn phải làm: “Tớ đi xem vết thương của Huy Vũ.”

Đợi Dương Nhẫn bỏ ra khỏi phòng, Chí Khanh mới bước tới hai bước ngồi lên cạnh giường, im lặng nhìn Thái Mi đang triền miên trong cơn mê man.

Khác hẳn với sự tĩnh lặng bên trong căn biệt thự. Bên ngoài hầu như khắp nơi đều vang lên tiếng bắn giết, tiếng la thét, cách đoạn ngắn thời gian ở mỗi địa điểm khác nhau lại vang lên tiếng nổ ầm vang. Lần này Long gia huy động lực lượng không nhỏ càn quét hết mọi thế lực của tổ chức sát thủ lẫn Hàn gia trên thế giới. Long gia thành lập chưa tới hai mươi năm, con số thời gian thua kém xa với nhiều gia tộc lẫy lừng nhưng dưới sự mưu mô xảo huyệt, thủ đoạn hơn người, bảy con rồng Long gia đã đưa Long gia từng bước trở thành nhà chế tạo vũ khí lớn nhất nhì thế giới. Thế mới nói, Long gia nắm thế lực chủ chốt ở hai bên Âu Mỹ, muốn đối đầu với Long gia thì trước hết phải chấp nhận kết cục tự hủy diệt. Bởi lẽ ai ai cũng biết một điều, Long gia không tha thứ cho kẻ biết hối hận chỉ biết đuổi cùng những kẻ không thuận mắt.

Toàn thân đau rét quá. Thái Mi dần tĩnh lại sau hơn ba tiếng được Dương Nhẫn điều trị. Cô mở đôi mắt mệt mỏi chứa đựng sự đau đớn thấu xương. Đập vào mắt cô là gương mặt vô cảm của Chí Khanh đang ngồi bên cạnh nhìn cô. Thái Mi đưa mắt nhìn quanh căn phòng rộng lớn đầy xa lạ, lại nhìn Chí Khanh cô hỏi: “Anh cứu em sao?”

“Không. Em phải ăn rồi mới uống thuốc.” Chí Khanh trả lời dứt khoát, người cứu Thái Mi là Huy Vũ không phải anh ta, vốn anh ta không hề biết Thái Mi bị bắt nhốt thì làm sao đến cứu được.

Thái Mi chóng tay định ngồi dậy, nhưng khắp người cô đều là vết thương, chỉ một động tác nhẹ đã khiến cơ thể cô đau rét như thịt đang từng chút bị dao cắt.

“Không cần phải ngồi!” Chí Khanh cau chặt mày khi thấy sắc mặt Thái Mi tức thì tái trắng mồ hôi lấm tấm ướt đẫm cả mặt.

“Không ngồi thì làm sao ăn được.” Thái Mi lập tức phản đối lời Chí Khanh, cô đã bị bỏ đói cả ngày còn bị tra tấn, nếu bây giờ cô không ăn vết thương trên người không giết cô thì cái bụng đói meo cũng sẽ giết cô chết mất.

Những vết thương đó không ăn nhầm gì nếu nằm trên cơ thể của Chí Khanh. Nhưng anh ta lại cảm thấy vô cùng nghiêm trọng khi nó nằm ngay trên cơ thể của Thái Mi. Từ xưa đến nay anh ta không để tâm đến phụ nữ, da của họ dày mỏng ra sao hoàn toàn anh ta không để vào mắt. Nhưng vừa rồi khi đứng nhìn Dương Nhẫn thoa thuốc vào vết thương trên cơ thể Thái Mi. Làn da trắng nõn mịn màng dễ bị tổn thương thế mà phải chịu những đòn roi cắt thịt khiến làn da đẹp đẽ kia trở nên xấu xí. Anh ta không đành lòng đương nhiên càng không muốn nhìn thấy Thái Mi phải chịu đau đớn. Nhưng nếu Thái Mi muốn ngồi dậy để ăn thì anh ta không nên miễn cưỡng.

“Đau quá, anh nhẹ tay một chút!” Thái Mi đang chóng tay ngồi dậy, bàn tay Chí Khanh vừa đưa tới đở giúp. Thái Mi cảm thấy như bị bóp chặt khiến nơi bàn tay của Chí Khanh đang chạm vào càng trở nên đau đớn hơn nhiều.

Nghe thấy tiếng la, Chí Khanh lập tức buông tay, anh ta đâu dùng lực chỉ dìu cô ngồi dậy vậy mà cũng đau được sao?

Được Chí Khanh để giúp chiếc gối lên cạnh giường Thái Mi chậm rãi ngồi tựa vào. Cô đưa hai cánh tay đầy thương tích lên xem không tránh khỏi phải nhăn mặt cau có: “Mẫn Vi đáng chết, không thể nhẹ tay hơn được sao?”

“Xem ra tinh thần của em rất tốt!” Vừa mới tĩnh lại đã có thể mắng người, Chí Khanh đưa tay cầm lên chén cháo, một muỗng cháo đưa lên chậm rãi thổi bay đi hơi nóng ẩn quanh.

“Em có thể tự ăn.” Thái Mi lắc đầu không đón nhận muỗng cháo Chí Khanh đúc tới, cô đâu phải bị cụt hai tay, cô có thể tự ăn.

Chí Khanh không thu hồi muỗng cháo, giữ nguyên muỗng cháo trước miệng Thái Mi mà lạnh nhạt nói: “Tay em có thể cử động được bao lâu.”

Thái Mi thử đưa cánh tay lên, nhưng khi vừa đưa lên cảm giác nơi bị thương như bị dao cắt đau đớn không nói nên lời. Đúng thật là cô không thể cử động được nhiều, đưa mắt nhìn Chí Khanh gương mặt vô cảm trước sau không đổi vẫn đang chằm chằm nhìn cô. Lại nhìn muỗng cháo đang kề kề gần ngay sát miệng, mùi cháo thơm phức cứ thúc giục khiến bụng Thái Mi sôi lên sùng sục. Cô sa sầm mặt cúi đầu đầy xấu hổ, chắc Chí Khanh đang cười nhạo cô đây mà. Nhướng mày nhìn Chí Khanh đang nhìn cô rồi lại nhìn muỗng cháo ý kêu cô mau ăn. Thái Mi lườm Chí Khanh, cô không e ngại mà há to miệng đón nhận muỗng cháo từ tay Chí Khanh.

Vừa rồi thoáng liếc mắt nhìn thấy ly nước trên bàn, Thái Mi mới sực nhớ là cô không khát nước. Đại nhân trói đánh cô suốt nửa ngày, đừng nói là không cho ăn cả một giọt nước cũng không cho uống. Cô nhớ khi đó cô rất khát nước, cổ họng khô rát, đôi môi thô ráp như muốn nứt ra lập tức. Thế mà khi tỉnh lại cô không hề khát nước, lẽ nào đang lúc cô hôn mê Chí Khanh đã cho cô uống nước. Anh ta là người chu đáo vậy sao?

“Không phải anh cứu em, vậy là ai cứu em?” Thái Mi nhớ rõ trước khi cô mê man đại nhân có nói đám người Tô Chí Khanh sẽ đến đây cứu cô, ban đầu Thái Mi không tin nhưng sau khi một giấc mê man tĩnh lại thì nhận lấy sự chăm sóc nhiệt tình từ Chí Khanh thì cô mới biết lời đại nhân nói là sự thật.

Nghĩ thì nghĩ vậy, Thái Mi vẫn tin chắc một điều, đám người Chí Khanh nhận lời đến dự tiệc, cứu cô chỉ là tiện tay, tiêu diệt tổ chức mới là chuyện chính.

Nghe xong câu hỏi, Chí Khanh không vội trả lời, lại một muỗng cháo được anh ta thổi ngụi. Thái Mi ngoan ngoãn há miệng ăn nhưng cô không rời mắt khỏi Chí Khanh chỉ muốn nghe đáp án.

Chí Khanh trầm giọng nói: “Em quen biết thế nào với Huy Vũ!”

Thái Mi kinh ngạc, chút cháo lỏng cô vừa nuốt vào cứ như cơm ngụi khiến Thái Mi mắc nghẹn, cô ho sặc sụi. Chí Khanh liền bỏ chén cháo lên bàn, cầm lấy ly nước cho Thái Mi uống, tay còn lại vòng ra sau vỗ nhẹ vào lưng giúp cô thông suốt. Nào ngờ những động tác nhẹ nhàng này của Chí Khanh lại khiến Thái Mi sắc mặt càng tệ hơn, cô hét toáng lên: “Đừng vỗ nữa, đau quá!”

Chí Khanh dừng ngay động tác, anh không nôn vội thu tay về, nhíu mày nhìn Thái Mi: “Lưng em không bị thương?” Vừa rồi Dương Nhẫn kiểm tra, phía sau lưng Thái Mi không mang bất kì thương tích nào nên anh ta mới đụng đến vậy mà cô nàng vẫn la đau. Là đau thật hay không muốn cho anh ta đụng vào, Chí Khanh cảm thấy có chút khó chịu.

“Lưng em không bị thương thì lực vỗ của anh cũng khiến em phải bị thương.” Thái Mi nheo nheo hai đầu lông mày, nơi Chí Khanh vừa vỗ đến giờ vẫn còn đau ê ẩm. “Tay bọn anh được mạ bằng sắt hay sao vậy?”

Sự khó chịu nhanh chóng tan biến, thì ra không phải Thái Mi không cho Chí Khanh động vào mà vì động tác vỗ của anh ta quá mạnh khiến cô nàng cảm thấy đau. Khi mới mười tuổi Chí Khanh đã bắt đầu học võ, học cách bắn súng thậm chí ở tuổi còn chưa hiểu biết gì đó anh đã học cách giết người. Thế nào là nhẹ nhàng dường như đã không còn tồn tại đối với anh ta kể từ khoảng thời gian đó. Chí Khanh cảm thấy nực cười, bàn tay dùng để giết người này cũng có lúc biết chăm sóc người khác.

“Là anh ta cứu em sao?” Thái Mi như không muốn tin việc Huy Vũ là người cứu cô, nhưng nghĩ lại khi cô bị bắt chỉ có mỗi anh ta là người duy nhất có thể đoán biết. Nếu anh ta không nói làm sao Chí Khanh biết mà đến cứu cô.

Chí Khanh bưng lên chén cháo, vừa thổi ngụi vừa lên tiếng hỏi: “Em chưa trả lời anh, em quen biết thế nào với Huy Vũ?”

“Đừng nhắc đến cái tên Đại Ác Ma đó trước mặt em.” Thái Mi hằng học, muỗng cháo Chí Khanh đưa đến trước miệng cô cũng chẳng ham muốn thèm ăn.

Nhìn thấy phản ứng kịch liệt từ Thái Mi, Chí Khanh trầm giọng nói: “Nếu gọi Huy Vũ với cái tên Đại Ác Ma đó ngay trước mặt, cậu ta nhất định sẽ giết em.” Không phải Chí Khanh uy hiếp mà thật lòng là lời nhắc nhở. Từ xưa đến nay không ai dám dùng lời nặng nhẹ trước mặt Huy Vũ mà ngay cả đám người Chí Khanh cũng không cho phép điều đó. Nếu người đối diện không phải là em kết nghĩa của Chí Khanh nhất định anh ta sẽ không để cô sống thêm một giây nào.

“Em xém bị anh ta giết mấy lần rồi.” Thái Mi không phục, nhiều lần luôn bị hắn bắt nạt tưởng như đã mất đến tám cái mạng. Phục thì không phục, hài lòng thì không hài lòng, nhưng đói bụng thì cô phải ăn. Thái Mi chủ động đưa miệng tới mút hết phần cháo trên muỗng ở trước mặt.

Chí Khanh nhẹ cong môi cười trước thái độ của Thái Mi: “Trước mặt Huy Vũ không ai là xém chút mất mạng, cậu ta không hài lòng ai người đó sẽ chết.” Long Huy Vũ nỗi danh lạnh lùng tàn nhẫn, một Hà Thái Mi nhỏ bé, cậu ấy muốn giết chỉ một cái vung tay đã có thể tùy tiện cướp lấy mạng sống của cô. Mấy lần xém chút mất mạng, mấy lần Huy Vũ đều tha cho cô mạng sống. Nếu không phải có lý do, Huy Vũ sẽ không tha cho Thái Mi.

Thái Mi không để ý đến lời nói của Chí Khanh mà điều cô để ý chính là động tác múc cháo rồi thổi ngụi, thổi ngụi rồi lại đúc cho cô ăn. Động tác cứng ngắt không thành thạo nhưng lại rất nhẹ nhàng trong mắt Thái Mi. Đợi Chí Khanh đúc cho cô muỗng cháo, cô hỏi: “Anh có em gái?”

“Không!” “Vậy sao anh biết cách chăm sóc em?” Vừa nghe thấy câu trả lời ngắn gọn, Thái Mi nhanh miệng hỏi tiếp, cô không tin Chí Khanh chưa từng chăm sóc ai lại có thể dày dặn mà chăm sóc cô.

Chí Khanh cất giọng lạnh nhạt: “Chăm sóc cũng cần phải học? Nói vậy, em có anh trai?”

Thái Mi vô tư lắc đầu: “Em là trẻ mồ côi, trước đây mẹ nuôi chăm sóc em giống như anh. Mẹ nuôi chết rồi một mình em tự chăm sóc bản thân.” Bảy tuổi cô bị bắt đưa vào tổ chức, khi đó ai cũng bạc đãi đối xử tàn bạo với cô, nhưng mẹ nuôi rất yêu thương cô. Được mẹ nuôi yêu thương và bảo vệ, ít còn ai dám bắt nạt cô cho đến khi cô được mười một tuổi thì mẹ nuôi trong lần làm nhiệm vụ đã bị giết chết. Chính từ lúc đó cô không còn ai dựa giẫm, nếu cô không kiên cường, không mạnh mẽ thì người bị ức hiếp chính là cô. Cô không muốn trở lại những tháng ngày bị người người đánh đập đó. Thế nên cô quyết tâm dứt bỏ sự yếu đuối, lao vào học tất cả những gì có thể, học võ, học bắn súng, học vi tính, học cách chế tạo vũ khí. Trong nhiều năm đi làm nhiệm vụ mà đại nhân giao, cô đã tự mày mò chế tạo một vài thứ vũ khí bí mật riêng cho bản thân. Thứ nhất là để tự vệ, thứ hai là nguyên nhân chủ yếu nhất, trốn khỏi tổ chức, rời khỏi cuộc sống bắn giết. Những tháng ngày bị thao túng đó giờ nghĩ lại khiến Thái Mi trở nên chán ghét.

“Anh cũng là trẻ mồ côi. Bây giờ em là em của anh. Là em gái của Tô Chí Khanh anh, ai làm hại đến em anh giết người đó.” Chí Khanh lạnh giọng lên tiếng, lời nói không cao không thấp nhưng nghe ra lại thấy được toàn mùi thuốc súng. Chỉ là dòng suy nghĩ nội tâm của Thái Mi, Thái Mi không hề biểu lộ ra ngoài thế nhưng không tránh khỏi sự quan sát tài tình của Chí Khanh. Anh ta vào sinh ra tử nhiều năm, không biết sống chết bao nhiêu lần, nếu cả nội tâm của đối phương anh ta không đoán ra được thì sao có thể nắm bắt được nhược điểm của họ.

Thái Mi nhướng mày: “Nói vậy, anh đã giết đại nhân?” Thái Mi không phải kẻ ngốc, nghe câu nói của Chí Khanh cô biết anh ta đang ám chỉ đến người của tổ chức trước đây đã bắt nạt cô chứ không phải ám chỉ Đại Ác Ma đã từng muốn giết cô. Trong hai giới hắc bạch đạo, ai lại không biết bảy con rồng Long gia thực sự thủ túc tình thâm, mặc dù bọn họ chẳng phải ruột thịt hay họ hàng gì với nhau. Chí Khanh sẽ không vì cô mà đối kháng với Huy Vũ, đó là lẽ tất nhiên.

“Giết ông ta không đủ bù đấp những gì ông ta đã gây ra cho em trong ngày hôm nay. Trước đây anh không cần biết ông ta từng đối xử với em như thế nào, nhưng giờ ông ta dám động đến em, toàn bang không thể tránh khỏi liên lụy.”

“Nói vậy anh đã cho người tiêu diệt tổ chức sát thủ?” Thái Mi bày ra vẻ mặt kinh hãi, cô mở to hai con mắt nhìn Chí Khanh đầy hoang mang.

Chí Khanh không hài lòng với dáng vẻ kinh ngạc này của Thái Mi, anh hằng giọng: “Người của Long gia không dễ bị bắt nạt. Uy danh của Long gia không phải chỉ dùng miệng để lừng lẫy tên tuổi.”

Thái Mi cúi đầu không đáp trả. Cô là em kết nghĩa của Chí Khanh, tuy không phải là người của Long gia nhưng cũng có một chút dính liếu vào. Mà người của Long gia bị bắt nạt nếu không trả đũa thì chẳng phải uy danh của Long gia trong nhiều năm qua sẽ bị người khác coi khinh. Chỉ vì một chút danh dự mà truy giết cả một tổ chức, Thái Mi thoáng chốc rùng mình, nếu sau này cô vô tình làm điều gì không thuận mắt Chí Khanh sẽ giết cô chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.