Máu Tình

Chương 79: Tôi sợ, nhưng tôi tin anh!



Tiếng súng giòn rả vang ra mỗi lúc một kịch liệt, màu máu đỏ tươi trãi đầy trên mặt biển, tỏa ra một mùi hôi thối khó chịu. Lũ cá mập trắng vừa rồi kéo đến hùng hồn như binh đoàn bất diệt thì lúc này chỉ còn quẩn quanh với con số ít ỏi. Chúng dường như nhận thấy sự nguy hiểm chỉ bơi lượn lờ xung quanh đội thuyền Huy Vũ mà không dám tiến lại gần.

Thái Mi với khẩu súng trên tay đưa mắt nhìn quanh, cô tỏ vẻ hiếu kì: “Tại sao chúng không tiến lại?”

“Lũ sát thủ đại dương, bao nhiêu năm lộng hành nơi đây không một đối thủ nào đủ năng lực chống trả, chúng xưng vương xưng hùng tự cho mình là nhất. Chúng ta mất lợi thế vì chúng tấn công chúng ta từ dưới mặt biển. Nhưng dù chúng có lợi hại đến mấy, hung hăng đến mấy, một khi đối diện với chúng ta chỉ có duy nhất một kết quả là hủy diệt.” Hạo Nhân cất giọng lạnh lùng, anh ta phất tay ra hiệu dừng bắn. 

Cá mập chỉ còn lại số lượng ít ỏi, chúng bơi lượn rãi rác xung quanh. Nếu bọn họ bắn tới tấp mặt biển rung động không thể nhìn thấy vị trí cụ thể của chúng. 

Tiếng súng đinh tai nhức ốc nhanh chóng biến mất, lâu lâu lại có hai ba tiếng súng nổ ra thì lại có thêm một con cá mập thân thể bị xé toạc thành nhiều khúc.

Nhìn mặt biển màu đỏ sặc mùi máu tanh, xa xa lại có những chiếc vây cá nổi lên lướt trên mặt biển. Cảm thấy nguy hiểm đang dần tan biến, tinh thần của Thái Mi lúc này mới có thể thả lỏng. Bàn tay đang cầm súng đưa lên lao sạch mồ hôi từ trán đỗ xuống ướt khắp mặt.

Đột nhiên Thái Mi cảm thấy phần bụng như bị bóp chặt, cánh tay đang ôm lấy vòng eo cô vội siết chặt hơn, ép người cô như dán chặt vào người sau lưng. Ngay khi Thái Mi chưa biết đang xảy ra chuyện gì thì bât ngờ một con cá mập nhô đầu khỏi mặt nước với hàm răng sắc nhọn táp trúng ngay bên mạn thuyền.

Mồ hôi trên mặt chưa kịp lao khô thì gương mặt Thái Mi lúc này lại ướt đẫm mồ hôi như tắm. Sắc mặt cô tái nhạt không còn hột máu, trái tim nhảy dựng như muốn tức khắc chui lên khỏi miệng. Hàm trên con cá mập dài nhọn hướng gần sát vào người cô, những chiếc răng trắng sáng như ngọc trai giống như một cổ máy cưa điện siêu sắc bén ngoạm chặt lấy mạn thuyền. Ngay khi Thái Mi luống cuống không biết dấu tay chân vào đâu thì khẩu súng trên tay Huy Vũ đưa tới một phát bắn nát đầu con cá mập. Máu quăng tung tóe dính cả vào người Thái Mi và đám Huy Vũ ngồi cùng thuyền. Xác con cá mập mất đầu bị ván chèo của Lâm hất ra xa.

Loại thuyền bơm hơi này được dùng trong quân sự, chất liệu cao su được tái chế phải nói công hiệu chóng đạn vô cùng hiệu quả. Đạn không thể bắn thủng thì dù răng cá mập sắc nhọn đến mấy cũng trở nên vô dụng.

Thái Mi ngồi run rẫy trong lòng Huy Vũ, con cá mập bất ngờ tấn công về phía cô khiến cô sợ chết khiếp. Cũng may Huy Vũ là người gan lì kịp thời xử lí nếu không cô đã trở thành mồi cho con cá mập vừa rồi.

“Cô không sao chứ?” Thấy Thái Mi cứ như hồn vía chạy lạc đi đâu, Hạo Nhân lo lắng không ngừng thúc vào vai cô.

“Tôi sợ!” Thái Mi nắm chặt lấy bàn tay đang ôm eo cô của Huy Vũ, cố gắng lắm mới có thể nhếch mép trả lời.

Huy Vũ cúi mặt nhìn xuống gương mặt vừa trắng bệch giờ lại tái xanh như tàu lá của Thái Mi, cơ thể cô đang không ngừng run rẫy trong lòng hắn. Bên trong Huy Vũ bỗng nhói lên cảm giác xót thương. Lẽ ra lúc này Thái Mi đang vui vẻ trên đất liền, nếu không vì lo nghĩ đến an nguy của bọn họ cô đã không phải rơi vào bước đường nguy hiểm trùng trùng này. Bất giác hắn trầm giọng: “Đã có tôi, cô không cần phải lo sợ điều gì.”

Nghe thấy tiếng thì thào cùng với hơi thở đang phả vào bên tai, cảm giác tê tê nhồn nhột dần giúp Thái Mi trấn tĩnh hơn. Cô gật đầu: “Tôi sợ, nhưng tôi tin anh!”

Long Huy Vũ là ai? Hắn là người lạnh lùng như hàm băng giá lạnh, thân thủ chớp nhoáng, khí phách hiên ngang, thủ đoạn tàn độc. Hắn là người kế thừa vị trí lão đại tương lai trong Long gia, gia tộc hào môn lớn nhất nhì trong giới hắc đạo. Ai dám động tới hắn sẽ phải nhận lấy kết cục tàn khốc. Lũ sát thủ đại dương kia cũng không phải là ngoại lệ. 

Thái Mi tin tưởng điều đó, cô tin tưởng Huy Vũ nói được làm được. Hắn nói cô an toàn thì cô sẽ tuyệt đối an toàn.

Đáy mắt Huy Vũ chợt lóe lên tia sáng khác thường, việc Thái Mi tin tưởng và giao toàn mạng sống của cô cho hắn không ngờ lại khiến trái tim hắn xốn xang đến mức như đang nhảy múa bên trong. Nhưng Huy Vũ dường như đã quen dần với những xúc cảm khác thường cứ dâng trào nơi con tim, thế nên lần này hắn thích nghi rất nhanh, không có biểu hiện kinh ngạc như những lần trước.

Huy Vũ không biết thế nào là dịu dàng nhưng hắn không muốn thô bạo với cô, bởi vì làm cô đau hắn cũng không cảm thấy vui vẻ ngược lại lại rất khó chịu. Bàn tay đang ôm lấy bụng Thái Mi không ngừng vuốt ve an ủi cô, Huy Vũ mở miệng: “Nếu tin tôi thì nhắm mắt lại.”

Cơ thể Thái Mi tức thì căng cứng, cảm giác lạnh người nhanh chóng lan tỏa khắp thân thể. Huy Vũ từng nói nếu cô sợ thì cứ ôm chặt lấy hắn. Câu nói đó vừa hiện ra trong đầu, Thái Mi lập tức quay người ôm chặt lấy Huy Vũ. Huy Vũ không hề có thái độ kinh ngạc, bàn tay hắn ôm chặt lấy thắt lưng của Thái Mi. Ầm… Ngay khi nhìn thấy cột sóng nước tung lên trên, khẩu súng trên tay Huy Vũ và Hạo Nhân lập tức đưa lên bắn tới tấp. Thái Mi không dám quay đầu lại nhìn, nghe thấy tiếng súng liên hoàn bên tai, Thái Mi không nhìn cũng hình dung phía sau lưng cô phải ít nhất đến hai ba con cá mập tấn công tới. Hai cánh tay siết chặt hơn vào người Huy Vũ, chỉ có ôm chặt lấy hắn cô mới giảm đi phần nào sợ hãi.

Con cá mập dài hơn năm mét, phải nói lớn gấp đôi con thuyền của Huy Vũ bất ngờ trồi lên trên mặt nước rồi phóng thẳng lên cùng cột sóng nước. Tuy nói là bất ngờ trồi lên nhưng Huy Vũ và Hạo Nhân là người có tính cảnh giác vô cùng cao. Ngay khi thấy mặt biển dao động mạnh, cảm giác nguy hiểm tràn ngập thì hai người đã đoán được sắp tới sẽ có một con cá mập khổng lồ tấn công tới họ. Thế nên Huy Vũ mới không muốn để Thái Mi nhìn thấy.

Với hai khẩu súng hạng nặng trên tay của Huy Vũ và Hạo Nhân không ngừng nả đạn tới, dù con cá mập kia có to lớn khổng lồ đến mấy vẫn nhanh chóng bị phanh thay thành trăm mảnh. 

“Thiếu gia, Lý ngũ thiếu, lũ cá mập chạy trốn rồi!” Đáy mắt Chris ánh lên tia điên cuồng nhìn lũ cá mập đang cong đuôi bỏ chạy. Vừa rồi điên cuồng bắn giết, tuy nguy hiểm nhưng khi mạng sống đã an toàn lại không thể không khiến cho người vô cảm như Chris phải bày ra gương mặt phấn khích.

Hạo Nhân đảo mắt nhìn quanh rồi nhếch mép: “Dù vậy vẫn phải thận trọng!” Có vẻ con cá mập khổng lồ vừa rồi là con đầu đàn. Con đầu đàn một khi đã chết, lũ cá mập như rắn mất đầu, không dám chóng trả mà nhanh chóng rời khỏi phạm vi nguy hiểm. Bọn chúng biết không thể xơi được đám người Huy Vũ nên mới chấp nhận thua mà rời khỏi.

Nghe thấy cuộc nói chuyện của Hạo Nhân và Chris, lại không còn nghe thấy tiếng súng bên tai. Thái Mi mới buông tay khỏi người Huy Vũ. Quay đầu nhìn xung quanh không hề thấy bóng dáng con cá mập còn sống nào ngoại trừ những khúc thịt đỏ tươi đang trôi lềnh bềnh trên dòng biển máu.

“Đáng sợ thật!” Thái Mi thở hắt ra, lần này xem như thật sự an toàn. Nhưng mùi máu tanh xọc vào mũi khiến cô có cảm giác buồn nôn, cô không muốn ngửi thấy mùi này liền xoay người áp mặt vào ngực Huy Vũ. Bàn tay Huy Vũ vô thức đưa lên vuốt tóc Thái Mi, hắn nhếch mép: “Thiệt hại bao nhiêu?”

Lâm liền quay đầu báo cáo: “Chúng ta mất đi tám người, mười hai người bị thương nhẹ. Số còn lại vẫn an toàn.”

Huy Vũ gật đầu: “Chris, anh thử dò sóng kết nối lại với tàu chủ lực và tàu của Chí Khanh. Chúng ta lên đảo.”

“Vâng!” Chris cúi đầu cung kính, anh ta ấn vào chiếc cúc nhỏ đeo trên tai cố lần mò đường sóng. Nhưng dù thử đi thử lại hai ba lần đều không có kết quả. Vội thông báo: “Thiếu gia, không kết nối được.”

“Có lẽ nam châm dưới đáy biển đã sản sinh dòng từ trường quá lớn gây nhiễu sóng.” Jushtin cũng cố thử vài lần liên lạc đều không được, anh ta sau hồi suy ngẫm liền nói lên ý kiến của bản thân.

Hạo Nhân mở miệng: “Vậy thì đợi lên đảo rồi thử lại.” 

Không biết khi nào lũ cá mập lại trở lại, lúc này chỉ có lên đảo mới thật sự an toàn. Gần ba mươi chiếc thuyền bơm hơi thiệt hại chỉ còn lại khoảng hai mươi chiếc nhanh chóng chèo tới bờ đảo vừa lúc với trời chập tối.

Biển trời rộng lớn, tuy nơi đây không có bóng đèn chiếu sáng nhưng ánh sáng mặt trăng cũng như những vì sao trên bầu trời đã thắp sáng cả hòn đảo. Huy Vũ đưa Thái Mi lên bờ, hắn đảo mắt nhìn quanh lượt hòn đảo. Từ vị trí hắn đang đứng chạy sâu tới mép rừng rậm khoảng hơn chục mét. Lại nhìn bờ biển không có thuyền bè neo đậu, hòn đảo hoang không hề có chút sinh khí, hoàn toàn không có dấu vết của con người sinh sống. Nhưng Huy Vũ lại cảm giác xung quanh trãi đầy sát khí, một cảm giác nguy hiểm đang rình rập lấy bọn họ. Hắn đưa mắt cảnh giác nhìn về phía bìa rừng trước mắt, bên trong rừng tối đen như mực, một cơn gió thổi ngang khiến những tán lá đung đưa xào xạc. Đôi lông mày rậm của Huy Vũ khẽ nhíu chặt vào nhau.

Cảm thấy người đàn ông bên cạnh có biểu hiện khác thường, Thái Mi ngẩng đầu nhìn Huy Vũ: “Có vấn đề gì sao?”

Thấy Huy Vũ mắt không rời khỏi cánh rừng phía trước, Thái Mi tỏ vẻ hiếu kì nên đưa mắt nhìn theo. Nhưng ngoại trừ bóng đêm mù mịt khiến người ta có cảm giác sợ hãi thì chẳng có điếu gì bất thường. 

Hạo Nhân quan sát mọi người lần lượt lên bờ, những chiếc thuyền bơm hơi cũng được kéo lên. Nghe thấy câu hỏi của Thái Mi, Hạo Nhân liền bước tới bên cạnh Huy Vũ. Hạo Nhân không lên tiếng hỏi, Huy Vũ cũng không mở miệng, hai người chỉ trao đổi với nhau qua ánh mắt. Hạo Nhân khẽ gật đầu quay sang ra lệnh: “Lâm, Jushtin, hai anh dẫn hai đội người đi xung quanh xem có điều gì bất thường hay không?”

“Vâng!” Lâm và Jushtin đồng thanh đáp trả sau đó phất tay ra hiệu hai nhóm thuộc hạ chia hai hướng dò tìm. 

Đây là lần đầu tiên Thái Mi và đám Huy Vũ đặt chân lên hòn đảo này. Thế nên không ai biết được tồn tại trên hòn đảo này nếu đã không có sự tồn tại của con người tất nhiên sẽ có sự tồn tại của những giống loài khác. 

Thấy phía trước có một tảng đá hơi nhô cao so với mặt cát, Thái Mi bước tới ngồi lên. Cô đưa mắt nhìn đoàn người lúc này mới tạm thời thả lỏng tinh thần. Những người bị thương nhẹ nhanh chóng được sơ cứu đơn giản nhất. Bọn họ không mang theo thuốc, vải băng cũng không có chỉ còn biết xé áo băng vết thương. 

Cảm giác bên dưới có điều gì đó khác thường, Thái Mi chớp chớp mắt, tảng đá dường như đang cử động. Lập tức cúi đầu nhìn xuống thì thấy xung quanh thân tảng đá cô đang ngồi có nhiều khúc tua như chân nhện đang cọ quậy không ngừng. Thái Mi lạnh toát người: “Có quái vật!”

Thái Mi vừa hét lớn vừa bật người đứng nhanh theo phản xạ lùi về sau vài bước chân thì vấp phải vật gì bên dưới, cô liền té ngã người ngồi trên nền cát biển. Đập vào mắt Thái Mi là con nhện màu đen có thân hình khổng lồ đang nặng nề bò ngang qua người cô. Mặt Thái Mi tối sầm, khóe miệng không ngừng co giật thốt lên không thành lời: “Là… là nhện khổng lồ!”

“Chuyện gì?” Huy Vũ đang đứng cùng Hạo Nhân nghe thấy tiếng la hốt hoảng của Thái Mi, hắn liền sải dài bước chân về phía cô. Một vài thuộc hạ Long gia đứng gần nhanh chóng hướng họng súng về phía tay Thái Mi chỉ.

Thấy bóng dáng Huy Vũ tiến lại gần, Thái Mi luống cuống bám lấy người hắn. Huy Vũ kéo Thái Mi đứng lên, một tay ôm ngang thắt lưng cô, một tay từ khi nào đã hướng súng về phía hai con nhện phía trước.

“Anh làm sao vậy, sao không bắn chết nó?” Không thấy Huy Vũ bắn chết nhện khổng lồ ngược lại còn buông lỏng tay cầm súng xuống. Thái Mi trong lòng còn tràn đầy hoảng loạn ngẩng đầu nhìn Huy Vũ.

Huy Vũ trầm giọng mở miệng: “Không phải nhện mà là cua dừa.”

Thái Mi nhíu mày: “Cua dừa?” 

Như nửa tin nửa không tin vào lời nói của Huy Vũ, Thái Mi cố trấn tĩnh bản thân nhìn xuống hai con vật khổng lồ đang bò bên dưới. 

Hai con vật đang bò tuy kích cở giống nhau có chiều dài khoảng một mét từ chân đến chân nhưng màu sắc không phải màu đen như vừa rồi Thái Mi lầm tưởng, mà một con màu tím xanh, một con màu đỏ da cam. Lớp mai trên thân con vật cứng rắn, hai bên mai có đến mười chân chắc khỏe với những móng vuốt nhọn hoắc. Cặp chân phía trước nhất có càng lớn, càng bên trái lớn hơn càng bên phải. Con vật như được bao bọc bởi bộ thiết giáp vô cùng rắn chắc với mười ve chân đang bò theo chiều ngang đưa cơ thể nặng nề rời xa khỏi vị trí đang đứng của Thái Mi. Thái Mi đưa tay gãi trên đầu lông mày, ngoại trừ có thân hình to lớn và màu sắc khác thường thì đây đúng thật là loài cua. Bóng tối mờ nhạt và vì bất ngờ, sợ hãi khiến lí trí của cô rối mù tưởng lầm đó là loài nhện khổng lồ như trong phim ảnh thường thấy.

“Cứ tưởng là nhện khổng lồ, làm tôi sợ quá!” Thái Mi thở sâu lấy lại tâm trạng. Đưa mắt nhìn quanh đám thuộc hạ Long gia đều đã thu tay cầm súng, trên khóe môi mọi người còn cong lên tia cười. Thái Mi lập tức trừng mắt cảnh cáo, vừa rồi vì sợ hãi đến ngã xuống nền cát, bọn họ đang cười mỉa mai cô?

“Lần sau nhìn kĩ vào.” Đang mặt hầm mặt giận với đám người đang cười thầm thì giọng nói lạnh lùng của người bên cạnh lạnh lùng vang ra. Thái Mi ngẩng đầu thấy Huy Vũ đang nhìn cô với ánh mắt lạnh nhạt vốn có, hắn không có ý trách cô nông nổi. Cô liền lên tiếng hỏi: “Nó không cắn tôi?”

Vừa rồi Thái Mi không những tiếp xúc gần thậm chí còn ngồi lên, vậy mà hai con cua khổng lồ này lại không có ý phản kháng còn muốn tránh xa con người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.