Mau Xuyên Hệ Thống: Công Lược Lang Tính Boss

Chương 22: Ca ca mặt lạnh cấm dục bá đạo 22




Từ ngày Hạ ba ba trở về đã là một tuần.

Hạ Diệc Sơ ở cửa phòng mình quay đầu nhìn phòng bên cạnh, không tự chủ được nhíu mày.

Thời điểm cùng Hạ Chính Minh ăn cơm sáng, Hạ Diệc Sơ rốt cuộc nhịn không được hỏi: “Ba ba, anh đã đi ra ngoài một đoạn thời gian thật dài? Như thế nào còn không có trở về?”

“Ai? Con cũng rốt cuộc bắt đầu quan tâm anh trai rồi à, trước kia con không phải sợ hắn nhất sao, nói một chút cũng không dám?” Hạ ba ba có chút buồn cười nhìn cô.

“Nào có, hắn dù sao cũng là anh trai của con, đối con còn rất tốt nha.” Hạ Diệc Sơ hừ hừ một tiếng, thần sắc có chút xấu hổ đáp lời.

Tuy rằng trong tiềm thức cô cũng cảm thấy Thẩm Già Diệp vẫn đi luôn không trở lại là tốt nhất, chính là không có biện pháp, cô còn nhiệm vụ chưa hoàn thành đâu, đùi vàng Thẩm Già Diệp không thể không ôm.

“Con có thể nghĩ như vậy tốt nhất, tuy rằng anh trai con không hay nói chuyện, cả ngày lạnh mặt, chính là đối với người em gái con vẫn là khá tốt.” Hạ Chính Minh nghĩ tới mình so với con trai thì càng cảm thấy mình giống con của hắn hơn, hơi hơi thở dài một tiếng, tiếp tục nói: “Có thời gian cùng anh trai nói chuyện nhiều một chút, hiện tại người trẻ tuổi không phải đều thích dùng qq cùng WeChat, video nói chuyện phiếm sao, con cũng cùng anh trai liên lạc bằng mấy cái đó thử xem, để hai anh em thân mật hơn, uhm gọi là gì nhỉ, bồi dưỡng tình cảm đó. Thuận tiện a, con cũng thay ba ba thăm hỏi hắn một chút, đi công tác nhiều ngày như vậy còn không chịu về.”

Hạ Diệc Sơ vốn không có tâm tư liên lạc Thẩm Già Diệp, mới mở miệng hỏi Hạ ba ba. Chính là lại không có nghĩ đến, Hạ ba ba khen ngược, trực tiếp đem quả bóng cao su này đá về cho Hạ Diệc Sơ, lại còn có nhân tiện giúp ông nữa chứ!

Cái này quả thực làm cho Hạ Diệc Sơ có cảm giác tự bê đá đập chân mình.

Bất đắc dĩ, hôm nay diễn xong, Hạ Diệc Sơ lần đầu tiên gọi điện vào số của Thẩm Già Diệp đã tồn tại trong di động điện thoại một thời gian vô cùng dài.

Điện thoại vang lên vài tiếng, người bên kia mới bắt máy.

“Uy, Bảo Bảo?” Từ di động truyền đến thanh âm thanh lãnh của Thẩm Già Diệp, mà không biết như thế nào, Hạ Diệc Sơ cư nhiên từ trong giọng của hắn nghe ra được một tia sung sướng.

“Ân, là em, Hạ Quỳ.” Hạ Diệc Sơ đứng ở trên ban công, đi qua đi lại, đối với Thẩm Già Diệp nói: “Anh như thế nào đi nhiều ngày như vậy còn chưa trở về nha? Không phải nói chỉ đi công tác một tuần thôi sao?”

Hạ Diệc Sơ lời này vừa nói ra, làm Thẩm Già Diệp có cảm giác, giống như là vợ trong nhà gọi điện thoại lo lắng hỏi thăm chồng ở bên ngoài sống như thế nào.

Hắn không nhịn được cười cười, tiếng cười trẻo tiếng từ di động truyền đến, làm Hạ Diệc Sơ không khỏi có chút mặt đỏ khô nóng, cô  bắt đầu tức giận: “Em hỏi anh suốt từ nãy, anh đều không nói gì, giờ không nói lời nào em cúp máy đây!”

“Ân, Bảo Bảo, anh bên này xảy ra việc ngoài ý muốn, khả năng là tới cuối tuần mới có thể trở về.” Thẩm Già Diệp ngồi ở trước bàn, ánh đèn màu trắng chiếu vào dung mạo anh đĩnh tuấn lãng của hắn, điều làm người kinh ngạc chính là, hắn vốn như hàn băng vạn năm, cả khuôn mặt như mặt bài Poker, vậy mà giờ băng tuyết lại tan chảy, trên mặt treo ý cười ôn nhu lại sủng nịch, quả thực là mê người muốn chết.

“Em mới mặc kệ anh chừng nào thì trở về, đây là ba ba bảo em hỏi thôi.” Hạ Diệc Sơ thở phì phì ra tiếng.

“Ân ân, Bảo Bảo nói cái gì chính là cái ấy.” Thẩm Già Diệp thận trọng gật gật đầu, chỉ là đáy mắt ý cười như thế nào cũng ngăn không được.

Ngay sau đó, hắn đối với Hạ Diệc Sơ hỏi: “Bảo Bảo, nghe nói ba ba lần này đi công tác mang cho em rất nhiều quà, em còn có muốn cái gì khác không?”

“Có a.” Hạ Diệc Sơ thở dài một tiếng: “Thật nhiều thật nhiều.”

Hạ Diệc Sơ còn tưởng rằng cô nói đáp án như vậy, Thẩm Già Diệp sẽ tiếp lời cô nói mà bắt đầu hỏi thăm, sau đó cô thuận thế đem tâm nguyện của nguyên chủ và nhiệm vụ của bản thân nói ra nhưng không có nghĩ đến, Thẩm Già Diệp từ đầu đến cuối đều không dựa theo kịch bản, tên hỗn đản!

Bên kia Thẩm Già Diệp nghe được Hạ Diệc Sơ trả lời, không chỉ có không hỏi Hạ Diệc Sơ muốn thứ gì, mà là trả lời:

“Nguyên lai Bảo Bảo nhà ta muốn nhiều đồ vật như vậy, kia xem ra anh vốn quyết định cho em một cái nguyện vọng là không thể đủ thực hiện được rồi. Bảo Bảo cố lên, chờ anh trai trở về lúc sau, đưa một phần quà độc nhất vô nhị, trên thế giới chỉ có một cho em.”

Nói xong lời cuối cùng, giọng Thẩm Già Diệp bên kia trầm thấp giống như rượu ngon, không tự chủ được mang theo một tia khó chịu.

Chỉ là Hạ Diệc Sơ lại không có nghe ra, tâm tư bị hấp dẫn không ngừng tò mò với phần quà thần bí trong miệng Thẩm Già Diệp

“Hảo a, em đây chờ anh trở về.”

Hạ Diệc Sơ ở trong lòng nghĩ, hiện giờ cô đã đem toàn bộ hảo cảm của Thẩm Già Diệp xoát đầy, cũng coi như là hiện giờ tình cảm trong lòng của Thẩm Già Diệp với cô là chân thành, nếu là tặng quà nhất định vô cùng trân quý và quý trọng.

Hạ Diệc Sơ cứ giữ máy không tắt, trong lòng còn đang suy nghĩ Thẩm Già Diệp sẽ đưa cho cô đến tột cùng là cái gì.

Trên thế giới này, theo phong cách của hắn, kia hẳn là công ty đi!

Hạ Diệc Sơ cong mắt cười cười, bất quá Thẩm Già Diệp muốn đưa công ty, cô cũng không muốn, có Hạ ba ba che chở cô, trong tay có một cái công ty, đối cô mà nói chỉ là trói buộc cùng gánh nặng mà thôi.

Cúp điện thoại với Thẩm Già Diệp, Hạ Diệc Sơ đi vào ban công, đối diện với chỗ đứng của mọi người đang quay phim.

Cảnh diễn của Hạ Diệc Sơ hôm nay xong hết rồi, cô cũng không tính toán tiếp tục ở lại.

Hơn nữa ngày hôm qua Lục Thừa cũng gọi điện thoại cho Hạ Diệc Sơ, nói gần đây trong tay hắn có mấy cái kịch bản không tồi để Hạ Diệc Sơ hai ngày này có thời gian liền qua đi chỗ hắn chọn một chọn.

Mà hôm nay, vừa vặn chính cơ hội.

Hạ Diệc Sơ ra khỏi đoàn phim, hôm nay cô cũng không yêu cầu tài xế đến đón mình, mà tiểu trợ lý Hứa Ngôn bởi vì cảm mạo, cho nên Hạ Diệc Sơ cho cô ấy nghỉ phép đến khi thân thể tốt hơn thì tiếp tục đi làm.

Ở cửa, hai bảo an nhận thức vị đại mỹ nhân Hạ Diệc Sơ này, nhìn cô đi ra ngoài, còn tôn kính đối với cô gật gật đầu, Hạ Diệc Sơ hơi hơi mỉm cười đáp lại.

Hạ Diệc Sơ hôm nay tâm tình đều tốt, cô còn tưởng rằng có thể kéo dài đến buổi tối, lại không có nghĩ đến, lúc ra khỏi cửa, tâm tình tốt liền không cánh mà bay.

Mà đầu sỏ gây tội đương nhiên chính là Chu Thanh giờ phút này đứng ở trước mặt cô cách đó không xa

=================================== chào m.n, hôm nay tại hạ cạn lời rồi, chương sau ta cùng trò chuyện tiếp! Bye bye, hình như chưong sau tại hạ có khả năng bị bệnh lao nữa đó, có ai hiểu ko?