Mau Yêu Anh Đi

Chương 1: Phản bội




Tôi từng nghe một câu hỏi: " Nếu bạn phát hiện ra người yêu của bạn phản bội bạn, bạn sẽ làm thế nào? "

***

Lặng lẽ nhắm chặt hai hàng lông mi thanh tú. Từng viên trân châu trong suốt len qua kẽ mắt rơi xuống đất.

" Nếu bạn phát hiện ra người yêu của bạn phản bội bạn, bạn sẽ làm thế nào? "

Phải làm thế nào?

Tiếng thở dốc dồn dập từ khe hở vang lên, những âm thanh khiến người ta đỏ mặt truyền ra lại thành những cây kim nhọn đâm vào trái tim của cô.

Qua cánh cửa gỗ sang trọng của khách sạn, bóng lưng quen thuộc của người đàn ông hung hăng ma sát trên cơ thể nóng bỏng của người phụ nữ phía dưới.

Đầu óc bỗng chốc trở nên choáng váng, Từ Ngôn Hy run rẩy đưa tay vịn lên nắm cửa.

Hai người dây dưa trong phòng nghe động liền dừng lại. Người phụ nữ mơ màng nhìn ra cửa, e thẹn kéo chăn lên che đi thân thể, đuôi mắt vẽ lên ý cười.

Tới rồi sao?

Người đàn ông nhíu mày quay lại, nhìn cô gái nhỏ đứng ở cửa một lát, chậm rãi đứng dậy mặc quần áo.

Mạc Vân Kỳ từ trên giường ngồi dậy, bàn tay trắng trẻo vẫn giữ lấy tấm chăn dày, làm ra vẻ vô cùng sửng sốt nhìn Từ Ngôn Hy

" Chị! "

Một tiếng chị. Đúng vậy! Mạc Vân Kỳ chính là em gái của cô. Nhưng cô lại không phải chị ruột. Cô là được nhà họ Mạc nhận nuôi, vẫn lấy tên cũ ở cô nhi viện - Từ Ngôn Hy.

Làm bộ dáng nức nở, Mạc Vân Kỳ nhìn cô lên tiếng

" Chị, em... em yêu Đình Ngụy Phi. Em biết anh ấy là người yêu của chị. Em đã cố gắng kiềm chế tình cảm của mình, nhưng em thật sự không kiềm chế nổi. Em thật sự rất yêu anh ấy. Em... em mong chị hãy tác hợp cho em và anh ấy! "

Từ Ngôn Hy đột nhiên nở nụ cười lạnh. Mạc Vân Kỳ, không hổ là diễn viên hạng A. Chỉ một tin nhắn có thông tin khách sạn cùng một tấm ảnh nóng bỏng của cô ta cùng Đình Ngụy Phi, đưa cô tới đây, chứng kiến một màn đau đớn này, lại dở ra một vở kịch ủy khuất.

Tựa như, cô đang sắm một vai phản diện. Tựa như, cô mới là người ngăn trở tình yêu của bọn họ.

Từ Ngôn Hy không nói gì, quay người tới gần Đình Ngụy Phi, muốn hỏi một câu, nhưng cái gì cũng không hỏi được. Nghẹn ngào, tất cả đều bị chặn lại ở cổ họng.

Cô run rẩy nắm chặt bàn tay mình lại thành quyền, giọng yếu ớt hỏi một câu ngớ ngẩn

" Tại sao? "

Người đàn ông vẫn im lặng, hắn lười biếng dựa vào ghế, phả ra một hơi khói trắng. Một lúc lâu, hắn mở mắt, giọng ghê tởm trả lời câu hỏi của cô

" Từ Ngôn Hy, tôi ở bên em ba năm, nhưng chúng ta chỉ dừng lại ở cái ôm, cái hôn môi bình thường. Em nói xem, em bảo thủ như vậy, tôi phải làm thế nào đây? Tôi làm sao yêu em đây? Nhưng Tiểu Kỳ thì khác, chỉ mới ba tháng thôi, cô ấy đã trao cho tôi cái quan trọng nhất của cô ấy, chứng tỏ cô ấy rất yêu tôi! Tôi cũng yêu cô ấy! "

Bốp!

Một cái tát giáng thẳng vào mặt Đình Ngụy Phi, khiến cho khuôn mặt của hắn lệch sang một bên. Hắn quay lại, khẽ cười nói tiếp

" Bởi vì em quá ngây thơ! "

Từ Ngôn Hy lùi lại chao đảo lùi lại phía sau vài bước. Đúng vậy, là cô quá ngây thơ, quá ngây thơ nên mới thấy em gái mình níu tay người yêu của mình làm nũng, thấy em gái mình thân thiết với người yêu của mình mà cố chấp cho rằng chỉ là tình anh em, cố chấp để rồi hai người họ âm thầm tổn thương cô.

Đình Ngụy Phi, hóa ra hắn ở bên cô vì dục vọng ư? Ba năm... ba năm trời... tình yêu đầu tiên trong đời cứ như vậy mà mất đi. Tình cảm của cô tựa như một quả bóng, tựa như một thứ đồ chơi trong tay họ.

Tình cảm của cô phút tốc tan vỡ như một chiếc ly thủy tinh, hàng ngàn mảnh sành sắc bén cứa vào trái tim chứa đựng rất nhiều kỉ niệm của bọn họ.

Phút chốc vỡ toang!

Từ Ngôn Hy nở nụ cười chua xót. Cô xoay người lại, hít sâu một hơi, hai tay nắm chặt tới mức móng tay đâm sâu vào da thịt, ngăn cản những giọt nước mắt, bình thản bước đi.

Cô không khóc, cô sẽ không để mình khóc trước mặt bọn họ.

Hôm nay là Thất Tịch, khi màn đêm buông xuống, mưa phùn vẫn còn lất phất. Hạt mưa bé tí tách đậu trên mặt đường, vài hạt đâm vào da thịt cô, đau rát!

Mưa thật tốt! Mưa có thể che đi nước mắt của cô, có thể che đi sự yếu đuối của cô.

Đôi chân nhỏ cứ chạy, chạy thật nhanh, chạy mãi, chạy mãi... Đến lúc đã không còn cảm giác được gì nữa, đôi chân tê dại khuỵu xuống bên lề đường ở một chỗ vắng vẻ.

Từ Ngôn Hy ngửa mặt lên bầu trời đen tối hét lên một tiếng, gào thét mà khóc, giống như chỉ có vậy mới có thể làm vơi đi vết thương của cô.

Từ nhỏ đến giờ, trên người cô lúc nào cũng đeo cái nhãn kiên cường mạnh mẽ. Không dám yếu đuối, vì cô biết, cho dù cô có yếu đuối, cũng không ai quan tâm, chỉ có sự chê cười khinh thường.

Một lần này thôi, một lần để cô thỏa mãn sự yếu đuối của bản thân trong hai mươi ba năm qua...

...

Bóng người kéo dài trên mặt đường. Khóc cũng khóc rồi, yếu đuối cũng yếu đuối rồi. Cô chỉ có thể tiếp tục chui vào vỏ bọc kiên cường của mình. Một mực thẫn thờ bước đi trên con đường đi vắng vẻ.

Ở phía xa xa chạy đến một chiếc xe màu đen sang trọng, xé toạc màn đêm mưa phùn, lao thẳng tới phía trước. Mà cô gái nhỏ ở phía trước, không tránh né, tựa như không thấy chiếc xe điên cuồng này.

Kéttttt!

Chiếc xe kịp dừng lại, cách người phía trước khoảng năm mét. Nhưng người phía trước bất chợt ngã xuống, nước mắt đọng lại trong đuôi mắt chảy xuống, hòa tan vào màn mưa trắng xóa. Mọi thứ rơi vào tối tăm...

Từ sau chỗ khi nãy cô gào thét, một người đàn ông mặc âu phục chậm rãi bước đến, quỳ xuống nâng thân thể cô lên. Trong con ngươi đen tuyền khẽ lay động nhìn chằm chằm thân thể yếu ớt này, một lát sau hắn đứng lên, dùng hai tay ôm cô vào lồng ngực săn chắc, bước chân tiêu sái đi tới chiếc xe sang trọng.

Hắn ngồi vào trong xe, giọng trầm trầm lạnh lẽo ra lệnh

" Bệnh viện! "