May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả

Chương 31



Nàng nhìn hai chữ nhỏ rất lâu dưới ánh sáng, đột nhiên nghĩ đến trong tên của hắn cũng có một chữ "Vũ"! Như vậy, Tia, Ti hay Tư? Trong lòng nàng ầm ầm hoảng sợ! Nhưng rất nhanh liền bác bỏ! Làm sao bây giờ? Nhất định là nàng suy nghĩ nhiều rồi, nhất định là như thế! Khuôn mặt nàng nóng bừng lên, sao có thể nghĩ ngợi lung tung như thế? Bình thường khi hắn và Bùi Vân Khoáng ở cùng một chỗ, cũng không thấy hắn cung kính với Bùi Vân Khoáng, nhất định là hai người có giao tình rất tốt, hắn còn nói muốn lập công để vợ con hưởng đặc quyền (công thần thời phong kiến, vợ được ban tước hiệu, con được tập ấm làm quan), lời này chắc chắn là nói với tiểu quận chúa rồi? Nhất định là vậy, lập công phong tước mới có thể xứng đôi với tiểu quận chúa cao quý.

Nàng cất lược, đồng thời cũng thu hồi suy nghĩ lung tung vừa rồi.

***

"Vết thương" của Bùi Vân Khoáng dưỡng gần nửa tháng mới khỏe lại. Ngày quay về Vương Phủ, Hứa thị sớm nhận được tin tức, trông mòn con mắt chờ ở cửa lớn Vương Phủ.

Bùi Vân Khoáng vừa vào cửa liền nhìn thấy nàng, khẽ cười cười, đi lên phía trước nói: "Gió lớn lắm, trở về phòng thôi." Nói xong, đi thẳng tới thư phòng. Trong nửa tháng này, gần như ngày nào nàng cũng đi Quế Phức Viên, thế nhưng mỗi lần đến đều bị ngăn ở ngoài cửa. Lúc này nhìn thấy hắn, ủy khuất trong lòng nàng không thể nói ra, cũng không dám nói ra, đôi mắt tưởng chừng như đầm nước chảy, nhịn không được nhìn Ti Điềm. Nàng không đi theo phía sau hắn, mà đi cùng với phu thê Lưu Trọng. Thấy Tô Phiên, trong lòng nàng ta không ngừng vặn vẹo. Trước kia là hai tỷ muội Tô Phiên, thật vất vả mới tặng một người, gả một người, hôm nay lại tới Ti Điềm. Nhìn thái độ của hắn đối với nàng cho thấy hắn để tâm hơn so với tỷ muội Tô Phiên.

Nàng luôn phàn nàn ông trời bất công, gả cho nhà vương hầu, phải hội đủ tư sắc và tâm kế. Nàng vốn tưởng rằng chánh phi mất đi, hắn sẽ đem nàng phù chính (từ thiếp lên làm vợ cả), cho dù không phù chính, nàng cũng sẽ độc chiếm hắn một đoạn thời gian, chỉ cần bụng không chịu thua kém sinh hạ con trai trưởng, nửa đời sau không cần lo lắng nữa. Thế nhưng hắn không đến chỗ của nàng thì bụng của nàng sao có thể tự mình không chịu thua kém đây?

Nàng đi theo phía sau hắn, trong lòng vừa xót vừa khổ, thế nhưng lại không dám lộ ra một chút ủy khuất nào. Hắn quay đầu nhìn nàng, khách khí ôn nhu nói: "Mấy ngày nay dưỡng bệnh, cả người không thoải mái không muốn gặp người, nàng đừng để ý."

Trong lòng nàng dễ chịu được đôi chút, cười lớn nói: "Thiếp thân không dám."

Hắn đi đến cửa thư phòng, nói: "Vậy là tốt rồi, nàng đi nghỉ ngơi đi, chỗ này của ta có một đống thư từ phải xem."

Hứa thị bất đắc dĩ xoay người rời đi, liền nhìn thấy Ti Điềm từ hành lang gấp khúc đi tới trước mặt. Má hồng tóc đen, mắt ngọc mày ngài, váy đỏ tươi dịu dàng, bước chân nhanh nhẹn như bướm bay. Thanh xuân rung động lòng người như thế, đáng tiếc nàng đã bỏ lỡ. Giờ phút này, Hứa thị là một nữ nhân mà hai mắt cũng tỏa sáng, trong lòng không biết là hâm mộ hay ghen ghét. Nàng có chút khác biệt với ngày thường, nhìn kỹ mới phát hiện, thì ra nàng đã thay đổi kiểu tóc.

Trong lòng Hứa thị lập tức căng thẳng, dường như cô bé ngây ngô này phá kén hóa bướm chỉ trong một đêm, xinh đẹp rực rỡ khiến người khác phải ngắm nhìn. Làn gió thổi nhẹ qua mép váy, nàng giống như một nụ hoa e ấp bỗng nhiên nở rộ, cánh hoa hé mở tỏa ra mùi hương thơm ngát.

Nàng ta dời ánh mắt, bước xuống bậc thang. Thị nữ Hà Mi Sau lưng thấp giọng nói: "Vương Phi, nửa tháng này nàng vẫn luôn ở lại Quế Phức Viên."

Lỗ mũi Hứa thị hừ một tiếng, coi như là nàng thích hắn, hay là hắn thích nàng, vậy thì thế nào? Nhớ khi đó, Tô Uyển ở trước mặt hắn khóc nửa ngày không muốn tiến cung, kết quả thì như thế nào? Còn không phải đêm hôm đó liền đưa vào trong cung sao.

Ti Điềm vẫn là người hầu trong thư phòng Bùi Vân Khoáng như trước đây.

Hắn vẫn như trước đây, nàng cũng y như thế.

Hắn khắc chế, nàng lý trí.

Hết thảy bsình an vô sự.

Hôm nay, Ti Điềm thấy Bùi Vân Khoáng dẫn phu thê Tô Phiên ra ngoài, liền tranh thủ xin quản gia nghỉ một canh giờ về nhà. Từ khi hắn "gặp chuyện", nàng cũng chưa từng về nhà, cho nên trong lòng rất nhớ mẫu thân.

Về đến nhà, Tịch Nhiễm vội hỏi: "Vết thương của Vương gia có nặng lắm không? Là người nào làm, có tra được là ai làm không?"

Nàng chần chừ một chút mới nói: "Vết thương của Vương gia lành rồi, người nào làm con cũng không biết." Trước mặt mẫu thân, nàng cũng không thể nói thật vì thế trong lòng cảm thấy không được tự nhiên.

Tịch Nhiễm nhẹ nhàng thở ra. Ngày ấy Dương thẩm đi ra ngoài mua thức ăn để chúc mừng sinh nhật cho Ti Điềm, sau khi trở về cực kỳ hoảng sợ nói An Khánh vương gặp chuyện, lúc ấy bà rất lo lắng suýt chút nữa đã đi Vương Phủ thăm con gái nhưng may mắn đã bình tĩnh lại. Về sau nghĩ lại, nếu như Ti Điềm có chuyện gì, Vương Phủ nhất định sẽ phái người đến đây báo tin, bà đợi một đêm thấy không có tin tức gì, lúc này mới yên tâm. Không có tin tức lại là tin tốt.

Bà vội vàng dặn dò Dương thẩm làm chút ít đồ ăn, bù lại sinh nhật cho con gái.

Ti Điềm nở nụ cười: "Nương, người tưởng con là tiểu hài tử sao, chỉ biết nhớ thương đồ ăn ngon?"

Tịch Nhiễm kéo tay của nàng, cười tủm tỉm nói: "Ngày hôm đó, Ngô thẩm nghe nói ta đã trở về, đặc biệt đến thăm chúng ta."

Ti Điềm "dạ" một tiếng. Ngô thúc là một người bạn làm ăn buôn bán với phụ thân lúc còn sống. Hai nhà quen biết cũng được một Thời gian dài, Ngô thẩm và mẫu thân cũng quen thuộc, thường xuyên tới đây chơi.

"Bà ấy nói Dong Nhi thi đậu tú tài rồi. Vào xuân, sẽ vào kinh tham gia kỳ thi mùa xuân."

"Giỏi quá."

"Nha đầu ngốc, ý của Ngô thẩm là muốn con làm con dâu."

Mặt Ti Điềm lập tức ửng hồng, thấp giọng nói: "Nương, trước kia không phải phụ thân đã cự tuyệt sao, sao giờ còn nhắc lại như thế?"

Tịch Nhiễm thở dài: "Không phải phụ thân con một lòng muốn gả con cho thư hương môn đệ sao, tuy nhân phẩm hay dung mạo Ngô Dong không tệ, nhưng vẫn là người làm ăn. Thế nhưng đứa nhỏ này cũng không chịu thua kém, một lòng học tập, hôm nay đã là tú tài, nếu kỳ thi mùa xuân lấy được thứ hạng, sau này cũng sẽ là quan lại như người ta."

"Năm ấy phụ thân đã từng từ chối hôn sự, trong lòng bọn họ không có khúc mắc sao? Sao còn tới cầu hôn?"

"Năm ấy phụ thân con lấy cớ con đã định thân rồi mới nhã nhặn từ chối người ta. Nghe Ngô thẩm nói, Dong Nhi từng thấy con một lần, trong lòng rất vừa ý, hôm nay hắn là tú tài, lại nghe nói con và Lâm gia lui hôn, nên đặc biệt cầu xin mẫu thân đến đây nhắc lại việc hôn nhân."

Nàng càng không được tự nhiên, cúi đầu không nói. Bởi vì quay về gặp Ngô Dong kia, thật sự rất lúng túng. Phụ thân thường đi nghe hí khúc, nàng cũng muốn đi theo nhưng phụ thân nói trong rạp hát là nơi chỉ dành cho nam nhân, con gái không thể đi. Nàng liền lén lút thay đổi nam trang, dẫn theo Tiểu Ngạn và hai hạ nhân đi. Trên đường đi tiểu tiện, mới phát hiện trong rạp hát căn bản không có nơi dành cho nữ quyến. Nàng đành phải đi sang trà lâu bên cạnh, không ngờ đụng phải Ngô thúc và Ngô Dong đang uống trà ở đó, Ngô thúc nhận ra nàng, tò mò hỏi nàng đến trà lâu làm gì, nàng đỏ mặt ấp úng nói là đi nhầm, lại quay trở lại rạp hát, nhanh chóng kéo đệ đệ về nhà. Kết quả, tuồng Bá Vương Biệt Cơ, nàng chỉ xem được có một nửa.

Nàng giật mình thất thần, trong lòng mờ mịt rối loạn giống như đang đi trong sương mù dày đặc bỗng thấy có một bóng người thanh nhàn như ẩn như hiện ở phía trước, nàng nên đẩy ra sương mù ra hay là dừng bước? Tình cảm và lý trí đọ sức, nàng biết rõ nên lựa chọn người sau, thế nhưng nội tâm lại tràn ngập đau đớn lan ra toàn bộ lồng ngực, chua xót dâng lên cổ họng, nàng thầm cắm môi anh đào, mạnh mẽ đè nén xuống.

Vào lúc một câu nói buồn cười vừa đau lại chát sắp thốt ra khỏi cổ họng, nàng phải gom hết khí lực của bản thân lại nói được câu: "Nếu mẫu thân cảm thấy phù hợp thì đáp ứng thôi."

Nàng như tự nói với mình, đau đớn sẽ qua thôi, đau đớn sẽ qua thôi...

Tịch Nhiễm cười nói: "Xem ra đứa nhỏ này cũng rất có lòng với con, ta thấy sau này sẽ không bạc đãi con đâu. Ngô gia cũng giàu có, gả con qua đó cũng không phải chịu khổ. Bây giờ chúng ta đâu còn như ngày xưa, cũng không thể kén chọn như lúc trước được nữa."

Trong suy nghĩ của mẫu thân, với tình hình hiện nay của bọn họ, tìm được một nhà có điều kiện như Ngô gia cũng không dễ dàng gì, hẳn là nên hảo hảo quý trọng. Nàng nhẹ gật đầu, hôn nhân đại sự đều do cha mẹ làm chủ, nàng cảm thấy như vậy rất tốt, còn có thể nhanh chóng cắt đứt mọi ý niệm trong đầu.

Tịch Nhiễm cao hứng nói: "Nếu con không có ý kiến, nương sẽ trả lời cho Ngô thẩm. Dong Nhi kia, nương cũng đã gặp vài lần, nhã nhặn, lịch sự, người cũng trung thực."

Ti Điềm cố gắng nhớ lại người kia, thế nhưng lại không có ấn tượng gì, chỉ biết là đã từng gặp qua hắn, nếu như sự kiện gặp gặp gỡ kia không xấu hổ như thế, có lẽ gặp mặt hắn như thế nào cũng đã quên mất.

Nàng suy nghĩ một chút rồi nói: "Hắn phải chờ con hai năm, mẫu thân đừng quên nói với họ."

"Lần trước nương đã nói rồi, Ngô thẩm nói vừa vặn Dong Nhi phải chuẩn bị cho cuộc thi mùa xuân, trước mắt không vội thành thân, chỉ cần xách định trước thôi."

Ăn cơm xong từ trong nhà đi ra, đi dưới ánh nắng trưa ấm áp, nàng cảm thấy có chút hốt hoảng, nhanh như vậy đã định việc hôn nhân rồi, nàng thật sự không nghĩ tới. Thế nhưng, xét về mọi phương diện thì hai nhà rất phù hợp. Hai nhà là bạn cũ, có lẽ hắn sẽ đối tốt với mẫu thân nàng. Nghĩ tới hôn sự tương lai, trong lòng nàng có phần đau xót chán nản tĩnh mịch. Nhưng như vậy cũng tốt, sau này mỗi khi xuất hiện ý niệm gì, nàng cũng sẽ lập tức nghĩ đến thân phận của mình, con dâu chưa xuất giá của Ngô gia.

Sau khi Tịch Nhiễm đáp ứng, Ngô gia làm việc rất nhanh, sính lễ sính thư rất nhanh được đưa đến Ti gia, ước hẹn đợi Ngô Dong qua kỳ thi mùa xuân ở Thượng kinh sẽ đính hôn.

Đảo mắt đã đến cuối năm, chiến sự ở Bắc Cương xem như hoàn toàn kết thúc, trận chiến này đánh đến ba tháng, cơ hồ là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi không có gì lo lắng. Sau khi cơn đại tuyết phủ kín núi non, một ít phản quân và thổ phỉ còn sót lại thừa cơ vượt qua núi tuyết chạy thục mạng về biên giới Thương Lan. Lý Trăn Đế khoanh tay ngồi nhìn thế cục đã định, liền hạ lệnh đại quân bắc chinh khải hoàn hồi triều, đồng thời lưu lại một vạn nhân mã đóng quân ở đó để yên ổn thế cục, đợi đầu xuân sẽ xử lí đám tàn dư này.

Cuối năm, Bùi Vân Khoáng bận rộn, không phải chỉ chuẩn bị bốn phía trong nội cung, còn phải chuẩn bị cống phẩm cho triều đình. Vương hầu các nơi đều phải như thế, mỗi năm một lần, cuối năm hồi kinh nộp cống ngân cống phẩm. Đây không được tính là thuế phú (thuế nông nghiệp) nộp cho triều đình, mà là sự hiếu kính và tạ ơn của vương gia ở đất phong đối với Hoàng Đế. Hoàng Đế cũng sẽ giữ các vị vương hầu lại trong kinh mừng lễ năm mới, bày yến tiệc ban thưởng của cải nhằm thể hiện hoàng ân mênh mông cuồn cuộn.

Hai mươi tháng chạp, Bùi Vân Khoáng vào kinh, lần này mang theo Hứa thị. Bởi vì yến hội trong cung muốn mời Vương Phi mệnh phụ, hắn không có chánh phi, chỉ có thể dẫn theo Hứa thị. Ti Điềm muốn đón lễ mừng năm mới với mẫu thân, nhưng thân bất do kỷ, cũng cùng Tô Phiên vợ chồng vào kinh.

Trong kinh thành tràn ngập không khí vui mừng năm mới, khắp nơi trên phố lớn đều là cảnh dân chúng rộn ràng, sôi nổi mua sắm tết.

Quản gia Hoàn tử sớm dọn dẹp Vương Phủ không nhiễm một hạt bụi, trong nửa canh giờ đã an bài hạ nhân nô bộc được dẫn đến kinh thành ngay ngắn rõ ràng. Sau buổi trưa, Bùi Vân Khoáng liền dẫn Lưu Trọng ra ngoài, đêm khuya mới về. Khi Ti Điềm đem đồ ăn khuya cho hắn, nghe thấy hắn thở dài một tiếng thật dài. Nàng giật mình, hắn có tâm sự gì sao? Thế nhưng nàng không cách nào hỏi, càng không cách nào chia sẻ. Nàng để đồ ăn khuya xuống, nhẹ nhàng khép cửa đi ra, gió lạnh đìu hiu, trăng lạnh ảm đạm. Nàng đi qua hành lang gấp khúc, đèn lồng màu quất vẫn như trước, nàng nhớ rõ vào một đêm như thế, nàng ở hành lang xách váy đi vào thư phòng của hắn, hắn bỗng nhiên xuất hiện trước mặt nàng, suýt nữa đã đụng vào hắn, khi ấy nàng hoảng sợ tim đập dồn dập. Nàng hít sâu một hơi, ép buộc bản thân thầm đọc tên của một người, Ngô Dong.

Hôm sau, Bùi Vân Khoáng được triệu tiến cung, Ti Điềm nhàn rỗi. Tô Phiên liền kéo Ti Điềm cùng đi thăm Tạ Thông. Giờ Ti Điềm mới biết, thì ra Thông ca không chỉ có mỹ mạo xuất chúng, kỳ nghệ cũng rất xuất chúng, ở kinh thành rất nổi danh, ngay cả tả tướng cũng muốn đưa con út tới bái hắn làm thầy. Nhưng tháng trước, có người ngay trong kỳ xã (nôm na như tòa nhà cho những người chơi cờ) của hắn "Hành thích" Bùi Tự Vũ, hắn thay thế tử cản một kiếm, bị thương ở cánh tay, hiện đang đóng cửa dưỡng bệnh.

Vì để che dấu tai mắt người khác, hai người thay đổi nam trang, lại để cỗ kiệu lượn quanh bảy tám vòng mới tới Vân Kỳ Xã.

Xuống kiệu, Ti Điềm âm thầm tán thưởng, trong kinh thành phồn hoa huyên náo, Vân Kỳ Xã tĩnh mịch thoát tục như chốn Đào Nguyên.

Bên trong Kỳ xã, tiểu Đồng mời hai người vào một gian phòng có lò sưởi, có hương hoa mai thơm mát, thủy tiên thướt tha, trên trường kỷ bằng gỗ mun phía trước cửa sổ nhỏ, Tạ Thông đang đánh cờ cùng một nam tử, hắn đối diện với cửa ra vào, ngẩng đầu liền nhìn thấy Tô Phiên, đôi mắt thoáng cái mở to hết cỡ, quân cờ trong tay " bịch " một tiếng rơi xuống bàn cờ.

Ti Điềm buồn cười, lại đột nhiên giật mình!

Nam tử đưa lưng về phía nàng khi xoay người lại cũng giật mình, nhìn nàng không tự chủ được đứng dậy.

So với trước kia hắn đen hơn, cũng gầy hơn, vẻ mặt bớt đi sự bướng bỉnh, lại nhiều hơn một phần mạnh mẽ thành thục, quang minh anh tuấn, như mùi vị của một loại rượu tây phong cực mạnh nhuốm say ánh chiều tà.

Nàng vui vẻ nói: "Đại sư huynh, sao huynh ở đây?"

Ánh mắt hắn sáng rực, gần như "Hùng hổ dọa người". Vóc dáng nàng đã cao hơn, không còn vẻ ngây thơ nữa, đang mặc nam trang, tú nhã như trúc, ôn nhuận như ngọc

Tạ Thông hừ một tiếng: "Nhìn đi, trong mắt chỉ có Đại sư huynh thôi sao? Ta đây bị thương cánh tay, cũng không biết hỏi thăm."

Mặt Ti Điềm đỏ lên, vội nói: "Muội chỉ không ngờ sẽ gặp Đại sư huynh ở đây."

Tô Phiên cười nói: "Thương Vũ cũng đến xem thương thế của hắn sao?"

Hắn dời ánh mắt khỏi người nàng, gật đầu cười nói: "Sớm biết là giả ta đã không tới."

Tạ Thông giận: "Này, thật sự bị thương đó, không tin muội nhìn thử đi."

Thương Vũ chau chau mày, có chút khinh thường liếc cánh tay của hắn, nói: "Hễ cứ bị thương là dưỡng một tháng. Chúng ta mà giống như ngươi, trận chiến này cũng không cần đánh."

"Không thể so với người da thô thịt dày như huynh được, vẫn là Tô tỷ đau lòng ta, đúng không?"

Tô Phiên liếc hắn, cố ý nói: "Lưu Trọng bảo ta tới đấy."

Tạ Thông "Hoa dung thất sắc", lập tức có chút không vui.

"Ti Điềm, ta có lời muốn nói với muội, muội tới đây." Thương Vũ kéo cánh tay của nàng, kéo nàng đến bên cạnh, không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của Tô Phiên và Tạ Thông. Hiện tại Lâm Giang vương rất tín nhiệm hắn, hắn không thể tùy ý ra vào vương phủ An Khánh tìm nàng, đang nghĩ cách làm sao hẹn nàng ra gặp một lần, lại không nghĩ gặp ở chỗ này, thật là Thiên Ý khiến người ta vui mừng.

Hắn đóng cửa lại, "Hung ác bá đạo" nhìn nàng, ngay cả vài sợi tóc xõa bên dưới chiếc mũ nho sinh cũng không bỏ qua.

Nàng có chút khó hiểu, trừng đôi mắt to trong trẻo xinh đẹp, hỏi: "Đại sư huynh, có chuyện gì không?" Nàng tưởng rằng lén lút như vậy là có lời gì muốn nàng chuyển cho Bùi Vân Khoáng, cho nên vẻ mặt mới tự nhiên như vậy, ánh mắt thuần khiết ôn nhu, mang theo nghi vấn.

Trong lòng của hắn cuộn trào mãnh liệt rất nhiều lời nói không thuần khiết, tất cả đều bị ánh mắt thuần khiết này của nàng ngăn chặn, chợt cảm thấy không có cách nào ra tay.

Tập kích thì không phù hợp, trực tiếp thì lại quá đường đột, quả thực so với giết địch còn khó giải quyết hơn.

"Muội thích cây lược không?"

"Thích."

"Vậy sao muội không cài trên tóc?"

"Hôm nay muội mặc quần áo này, không thích hợp."

"Cái đó, phụ nữ Bắc Cương, đều kéo tóc ra đằng sau, sau đó dùng lược cố định lại, nhìn rất đẹp."

Thật ra , lời nói trong lòng hắn là, hắn cảm thấy đẹp mắt chỉ là phụ thôi, mấu chốt là cây lược này bình thường là nam nhân tặng cho lão bà, nhưng những lời này, bây giờ nói ra không phù hợp, tuy rằng thật sự hắn có tâm tư này. Hắn sợ nàng không biết rõ, còn cố ý khắc hai chữ, lại sợ hai chữ kia quá nhỏ nàng không phát hiện, lại cố ý viết lên tờ giấy. Nếu như nàng dốt như thế, không hiểu được lòng hắn, thậm chí hắn còn nghĩ đến việc "trừng phạt " nàng.

Rất không may, hiện tại hắn phát hiện hắn đã đụng phải một người đần chưa từng thấy, nhìn ánh mắt của nàng, rõ ràng sạch sẽ tựa như nước suối, ngẩn người nói chuyện với hắn, không hề có dáng vẻ "Phong tình", không đúng, cái kia gọi là cái gì nhỉ, tình ý miên miên, gợi tình ẩn tình, ánh mắt nàng như vậy, so với hai từ kia quả thực chênh lệch quá xa, hắn vô cùng bất mãn, rất muốn " trừng phạt " nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.