May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả

Chương 37



Hôm sau, kinh thành đại biến. Người nhà của Hoàng Thượng là Lâm Giang vương ở Kỳ Phúc Tự ngông cuồng lợi dụng thiên ý tung tin đồn nhảm mê hoặc lòng người, long nhan thánh thượng giận dữ, giáng chức hắn đuổi về đất phong, yêu cầu trong vòng ba năm không được đặt chân vào kinh thành. Tin tức này vừa lộ ra, An Khánh vương phủ và Nhạc Bình vương phủ lập tức náo nhiệt hơn ngày thường rất nhiều, một vài quan viên ào ào chạy đến chúc mừng trễ, dụng ý không cần nói cũng biết.

Bùi Vân Khoáng cảm thấy trong lòng bỗng nhiên nhẹ nhõm rất nhiều, Lâm Giang vương luôn nhìn chằm chằm vào đất phong của hắn, hiện tại hắn có thể yên tâm hơn rồi. Nhưng Lâm Giang vương nhiều năm kinh doanh, nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ, trong triều cũng không thiếu vây cánh của hắn. Bùi Vân Khoáng hiểu rất rõ hắn, hắn quyết sẽ không ở Yến Châu an phận sống quãng đời còn lại. Hiện tại danh tiếng của Thương Vũ Triển Bằng đang lớn mạnh, một nhậm chức ở bộ binh, một ở doanh trại ngoại ô gần kinh đô. Như vậy, kế tiếp, nên bảo hai người đi tiếp cận Bùi Tử Do, ám chỉ với hắn nếu Lâm Giang vương có ý tạo phản, bọn họ nguyện ý tương trợ, mưu đồ vinh hoa phú quý.

Đợi đến khi Lâm Giang vương tạo phản, cũng chính là lúc Thương Vũ có thể quay về Thương Lan, xem như hắn đã có thể trả lời với phụ thân và cữu cữu, thực hiện di ngôn của hai người. Vài năm vất vả, tiến hành từng bước một cách thận trọng, rốt cuộc đã có được thời cơ tốt như hiện nay, hắn muốn mạnh mẽ tiến lên phía trước. Kế tiếp phải liên thủ với đại thần trong triều lật đổ Trương Quốc sư. Thất Thế Môn tìm một nữ hài làm Chu Tước, chính là vì ngày hôm nay.

Bởi vậy lần đầu hắn gặp nàng, đã cảm thấy rất hợp mắt. Nàng làm cho người ta cảm giác nhã nhặn lịch sự ôn nhu lại ẩn chứa sự kiên cường bất khuất, nàng cứ nói vì tiền mà đến Thất Thế Môn, thế nhưng khi hắn ở trên thềm đá đưa cho nàng một miếng ngọc bội để thăm dò nàng, nàng lại không nhận, chỉ mượn hắn ba lượng bạc. Hắn rất thích người không tham lam như vậy.

Cô bé này giống như một viên đá nho nhỏ, khiến lòng hắn gợn sóng. Mọi thứ đều thuận lợi, đều trong tầm kiểm soát của hắn, chỉ có nàng là ngoài ý muốn.

***

Ngày mười tám tháng giêng, Tả thịnh đến. Ti Điềm rốt cuộc đã rõ vì sao Tả Thực Thu bảo hộ hài tử chu toàn như thế, không cho ăn thức ăn bên ngoài, thì ra chính hắn cũng đã hại chết hài tử của người khác bằng cách này, cho nên đặc biệt dày công đối với đồ ăn thức uống của hài tử nhà mình.

Trong lòng nàng tràn đầy thù hận đối với Tả Thực Thu, nhưng đối mặt với Tả thịnh thì không hận nổi. Hắn là nhi tử Tả Thực Thu yêu thương nhất, thế nhưng hắn là hắn, phụ thân hắn là phụ thân hắn. Thấy hắn, nàng lại nhớ tới đệ đệ, trong lòng vô cùng đau đớn. Biết đâu ngay từ nhỏ hắn đã bị bệnh, chính là trời cao trừng phạt Tả Thực Thu.

Nàng vẫy ngân câu lên trên bàn cờ, dùng chiêu hồng tụ thêm hương năm đó Thương Vũ dạy nàng. Thuốc phấn này thấm hút rất mạnh, lúc Tả thịnh đánh cờ sẽ dính lên ngón tay. Bên trong Tạ Thông truyền thụ kỳ nghệ trong nửa canh giờ, Tả thịnh sẽ nghỉ ngơi một khắc, ăn ít bánh ngọt, uống nước. Tuy hắn nhất định sẽ rửa tay, nhưng thuốc bột dính trên ngón tay chỉ có thể rửa đi một chút. Thuốc do Thiệu Bồi và Tô Phiên điều chế, đều khiến người sợ hãi thán phục.

Sau khi vẩy thuốc bột, nàng hơi hơi có chút không đành lòng và áy náy, nhưng nghĩ đến Tiểu Ngạn, nàng liền quyết tâm. Tiểu Ngạn cũng là người vô tội mà? Cuối cùng có một ngày, nàng muốn Tả Thực Thu phải trả giá thật nhiều.

Tiễn Tả thịnh, Tạ Thông thấy Ti Điềm buồn bực không vui, tâm sự nặng nề, liền thu hồi bàn cờ an ủi: “Muội không cần lo lắng, Lương Quốc Nhân sẽ chữa lành hắn. Khi còn bé bệnh của Tả thịnh là do hắn trị khỏi, cho nên Tả Thực Thu rất tín nhiệm hắn. Hắn chỉ cần nói Tả thịnh phát bệnh là do thuốc dưỡng đan, Tả Thực Thu sẽ tin tưởng không nghi ngờ.”

Hai người đang nói, bỗng nhiên ngoài cửa có người gõ cửa.

Ti Điềm mở cửa, hạ nhân ngoài cửa bẩm báo: “Công tử, có khách nhân đến.”

Tạ Thông từ trong phòng đi ra, đi đến cửa ra vào kỳ xã, hai mắt tỏa sáng.

Bên ngoài Kỳ xã có một vườn mai, một vị tuấn tú công tử đứng đấy, dung mạo phong nhã, cử chỉ bất phàm. Hắn nhìn thấy Tạ Thông cũng là thoáng sững sờ, sau đó trấn định lại, hỏi: “Xin hỏi Tạ công tử ở đâu?”

Tạ Thông cười cười ha ha: “Chính là kẻ hèn này.”

“Ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu.” Người nọ chắp tay, nói: “Tại hạ họ Mai, đặc biệt đến tiếp kiến công tử, xin công tử vui lòng chỉ giáo.”

Tạ Thông sóng mắt mỉm cười: “Không dám không dám, mời vào trong.” Mai công tử? Trong lòng của hắn âm thầm cười cười.

Hai người đi vào kỳ thất, Ti Điềm ở bên ngoài chờ không đến một canh giờ, chỉ thấy công tử kia từ bên trong đi ra.

Nàng ngạc nhiên không thôi, nhanh như vậy đã kết thúc một ván?

Mai công tử và Tạ Thông cáo biệt nhau, bước lên kiệu liền vội vàng rời đi.

Ti Điềm nhìn bóng lưng của hắn cảm thấy có chỗ nào đó là lạ, thế nhưng lại nói không được lạ ở chỗ nào.

Tạ Thông đưa mắt nhìn đỉnh kiệu kia, cười tủm tỉm nói: “Bổn công tử rất ít đánh cờ với cô nương, đơn độc hạ một ván, không tẫn hứng.”

Ti Điềm hoảng sợ hỏi: “Có thật là một cô nương không?”

“Tất nhiên rồi.”

Ti Điềm hỏi: “Cũng bởi vì nàng là cô nương, cho nên huynh nhường cho nàng, mới thua nhanh như vậy?” Thông ca thật đúng là người phong lưu, biết thương hương tiếc ngọc, nàng thấy rất buồn cười.

“Không phải, không đợi bổn công tử nhường, bản thân nàng ta liền cố ý thua. Ta thấy, nàng ta tới nơi này là có dụng ý khác”

Ti Điềm ngạc nhiên hỏi: “A, thế dụng ý của nàng là gì?”

Tạ Thông nói: “Vừa rồi, trong lúc vô tình nàng buộc miệng nói một câu, nghe nói thế tử gia cũng thường đến đánh cờ với Tạ công tử.”

“Huynh nói là, nàng đến để hỏi thăm Bùi Tự Vũ?” sau khi đi theo Bùi Vân Khoáng, nàng cũng nhạy cảm hơn.

“Có khả năng. Vị thế tử gia này cón kín kẽ hơn cả Vương gia chúng ta, bình thường chân không ra khỏi phủ.”

“Nàng còn hỏi cái gì nữa không?”

“Hỏi bình thường Bùi Tự Vũ lúc nào đến. Xem ra, ta phải cho người báo lại với Vương gia, phái người thăm dò lai lịch vị Mai cô nương này.” 

Hôm sau, thủ hạ Bùi Vân Khoáng thăm dò ra, nàng kia là con gái Mai Hàn Lâm, chất nữ Hoàng Hậu tên Mai Cần. Sau khi Bùi Vân Khoáng biết được, trong lòng cả kinh, mấy ngày trước đây cơ sở ngầm trong cung từng đề cập qua với hắn, Mai Hàn Lâm và Hoàng Hậu có ý định kết thân với Bùi Tự Vũ, hôm nay xem ra không phải không có lửa thì sao có khói.

Hoàng Hậu không con cái, nếu như Mai Cần đính hôn với Bùi Tự Vũ, tất nhiên bà sẽ cố hết sức thúc đẩy Bùi Tự Vũ hoặc Nhạc Bình vương đăng cơ. Như vậy, trong tương lai hậu cung vẫn là thiên hạ của bà. Việc hôn nhân này nếu như thành, lợi thế của Bùi Tự Vũ sẽ nhiều hơn một bậc.

Trong lòng của hắn rất rõ ràng, trước mắt giữa hắn và Nhạc Bình vương, hắn còn chiếm thế thượng phong, thái độ của Hoàng Thượng đối với hắn hơn hẳn Bùi Tự Vũ. Thế nhưng nếu Hoàng Hậu và Mai Hàn Lâm đứng về phía Bùi Tự Vũ, đối với hắn cực kỳ bất lợi. Nhưng Bùi Tự Vũ làm người cẩn thận ít khi xuất hiện, rất khó tìm ra sơ hở để phá vỡ hôn sự này.

Hắn gọi cỗ kiệu, rời Vương Phủ.

Cỗ kiệu đến ngõ hẻm Ngô Đồng, rẽ vào đến đình viện nhỏ. Nơi đây tồi tàn đìu hiu, giống như đã lâu không có người ở.

Hạ nhân hầu ngoài cửa, hắn tiến lên gõ cửa.

Mở cửa là Thiệu Bồi. Hắn nhìn thấy Bùi Vân Khoáng giật mình kinh ngạc.

“Sao ngươi lại tới đây?” 

Bùi Vân Khoáng đi vào viện tiện tay đóng cửa lại, thấp giọng nói: “Cậu, sự tình khẩn cấp, ta vội vã tới tìm người thương lượng.”

Trong đình viện không có người ngoài, Bùi Vân Khoáng liền gọi thẳng hắn là cậu. Nơi này là khu nhà cũ của Thiệu Bồi, năm sau Thiệu Bồi vào kinh thì ở lại đây.

“Chuyện gì?”

“Con gái Mai Hàn Lâm sẽ đính hôn với

Bùi Tự Vũ.”

Thiệu Bồi nhíu mày, đứng trong đình viện thật lâu không nói gì. Sau khi chánh phi Bùi Vân Khoáng chết, hắn đã từng khuyên Bùi Vân Khoáng hướng Mai Hàn Lâm cầu hôn, lúc ấy Bùi Vân Khoáng mới tặng Tô Uyển vào cung, không muốn lợi dụng quan hệ của hoàng hậu, không ngờ Tô Uyển tiến cung, cũng không làm gì được.

Thiệu Bồi thở dài, nói: “Năm ấy danh tiếng Lâm Giang vương lớn mạnh, ngươi đi cầu hôn Mai Hàn Lâm, mục đích quá rõ ràng, nhất định sẽ trêu chọc hắn ghen ghét. Hiện tại, chuyện cá gỗ phát sinh, Lâm Giang vương đã bị giáng chức quay về đất phong, trước mắt, chỉ có ngươi và Nhạc Bình vương chi tranh. Sớm biết như vậy, không bằng ngươi đi cầu hôn đi.”

Bùi Vân Khoáng cười cười, lắc đầu: “Bây giờ nói chuyện này không có ý nghĩa gì.” Chuyện này không phải hắn không nghĩ tới, nhưng hắn là người thanh khiết, phàm có biện pháp khác, hắn sẽ không ủy khuất bản thân mình, có đôi khi ngạo khí của hắn khiến Thiệu Bồi đau đầu.

Thiệu Bồi nói: “Ta có biện pháp. Không phải Mai Cần muốn gặp mặt Bùi Tự Vũ sao, nếu Bùi Tự Vũ không khiến nàng hài lòng, việc này liền không thành.”

Bùi Vân Khoáng cười khổ một tiếng: “Chính là vì Bùi Tự Vũ người này, thật sự không có chỗ nào có thể khiến người không vừa lòng, ta mới phải đến tìm cậu thương lượng. Từ tướng mạo, nhân phẩm, tài học, tính tình, cũng rất khó bắt bẻ ra cái gì.”

Thiệu Bồi nói: “Nếu như Mai Cần dễ dàng giả trang xuất môn để gặp mặt Bùi Tự Vũ, đã nói lên tâm khí nàng cao ngạo, đối với người yêu cầu rất cao. Vậy thì trong kỳ xã ngẫu nhiên cho nàng trông thấy một màn mà Bùi Tự Vũ không muốn cho người biết.”

Trong lòng Bùi Vân Khoáng khẽ động, đã đoán được ý tứ của Thiệu Bồi. Lập tức, trong lòng hắn chua xót và khó chịu.

Thiệu Bồi lại nói: “Bởi như vậy còn có một chỗ tốt, chính là ly gián quan hệ giữa hắn và tả tướng.”

Bùi Vân Khoáng vừa nghĩ liền hiều rõ ý của Thiệu Bồi, nhưng hắn vẫn nhíu mày không nói.

Thiệu Bồi nói: “Vừa vặn mấy ngày qua sau khi Tả thịnh dùng ngân câu sẽ sinh bệnh, thừa dịp này Tạ Thông đề nghị đến phủ Tả tướng ở để thuận tiện cho việc dạy dỗ tiểu công tử. Việc này phát sinh ở kỳ xã, Bùi Tự Vũ thấy chuyện xảy ra sau khi Tạ Thông đến ở phủ tả tướng, tất nhiên sẽ suy đoán chuyện này là do tả tướng bày mưu đặt kế. Việc này bất nhã lại không đường hoàng, hắn chỉ có thể dàn xếp ổn thỏa, việc hôn nhân không thành, khoản nợ này hắn sẽ ghi trên đầu Tả Thực Thu.”

Bùi Vân Khoáng nhíu chân mày, sau nửa ngày mới nói: “Không biết nàng có nguyện ý hay không.”

Thiệu Bồi nói: “Việc này không cần nói cho nàng biết. Phải mau chóng.”

Cỗ kiệu từ một đầu khác của ngõ nhỏ đi ra ngoài, hắn nắm chặt ngọc bội treo bên hông trong lòng bàn tay. Đây là một nước cờ, nhưng quân cờ lại là nàng. Trong lòng của hắn lấp kín, ngoại trừ không vui bên ngoài, vẫn có cảm giác dấm chua. Giờ khắc này, hắn đặc biệt nhớ nàng. Trong lòng hắn do dự, sớm nói rõ với nàng, hay vẫn giả bộ như không biết? Trong lòng của hắn dao động, cảm giác đau đớn như khi bỏ đi thứ mình yêu thích.

Trời tối, Ti Điềm đóng cửa sổ đốt đèn lên. Trên giường để một tấm vải và một cây thước, là lúc chiều nàng đi mua.

Nàng vốn định tùy tiện mua miếng vải thô may y phục cho hắn. Thế nhưng khi vào trong cửa hàng, nàng vẫn không tự chủ được chọn cho hắn loại vải tốt nhất. Bởi vì trên đường đi, trong lòng nàng dần dần nhớ tới hắn. Hắn có chút bá đạo, có chút không nói đạo lý, nhưng hắn là quân tử. Hắn làm gì cũng rất quang minh lỗi lạc, ví như đêm đó trông nàng một đêm, nhưng không làm gì với nàng

Nếu không phải trong lòng nàng sớm có bóng dáng Bùi Vân Khoáng, có lẽ nàng sẽ dần dần thích hắn. Bên tai nàng bỗng nhiên vang lên câu nói bên bờ sông của Bùi Vân Khoáng, ““Sau này, non xanh nước biếc, ta sẽ cho muội xem”, đây thật ra là một câu hứa hẹn về tương lai.

Nàng ngây người, cái kéo nhọn không cẩn thận chạm trúng ngón tay. Nàng thoáng tỉnh táo lại, lời hứa như vậy, nàng không thể nhận, nàng chỉ có thể giả bộ như nghe không hiểu.

Bỗng nhiên, có người gõ cửa.

Nàng đứng dậy mở cửa, ánh trăng lạnh lẽo, Thương Vũ đang đứng ngoài cửa.

Mặt nàng đỏ lên, hắn, tới cũng quá chuyên cần đi.

“Quần áo chưa làm xong, hôm khác huynh đến nhé.” Nàng định đóng cửa lại.

Hắn đưa tay nhấn một cái, chặn cánh cửa lại, sau đó tiến lên một bước, suýt nữa thì đụng vào người nàng.

Nàng đành phải vội vàng lui về phía sau, mời hắn vào phòng. Hắn bước vào phòng còn tiện tay đóng cửa lại, cười cười nhìn nàng, hỏi: “Muội đã bắt đầu làm quần áo rồi sao? Muội biết số đo của ta không?”

Thật ra nàng định tùy tiện ước lượng dài ngắn sơ sơ mà làm. Chỗ của hắn thiếu gì y phục để mặc, còn không phải mượn cớ bắt nàng y phục cho hắn thôi sao. Nàng chưa từng làm qua quần áo, nói thật, nàng không có lòng tin đối với thủ nghệ của mình, nàng nhớ nàng đã từng tặng hắn một đôi giày, nhưng cũng không thấy hắn mang, có thể thấy được hắn đối với việc ăn mặc rất bắt bẻ. Cho nên, nàng đã nghĩ đến làm xong bộ y phục này, cuối cùng hắn cũng đặt trong rương quần áo, sau này có thể còn lấy ra làm bằng chứng để giễu cợt nàng.

Hắn đi vào phòng, liếc mắt thấy trên giường có một cây thước và vải vóc, tâm tình tốt hẳn lên. Hắn tiến lên cầm cây thước đưa cho nàng, sau đó giang tay ra nói: “Muội đo cho ta đi.”

Nàng cứng ngắc bước lên, cây thước không dám chạm vào y phục của hắn, mà cách mấy tấc bắt đầu khoa tay múa chân.

Nàng đo kích thước, khuôn mặt bắt đầu nóng lên. Người này, cao gầy rắn rỏi. Cánh tay rất dài, chân cũng rất cao. Khi đứng gần còn nghe thấy khí tức nam tử trên người hắn, kiên cường khí khái như rượu, mạnh mẽ như ánh sáng mặt trời. Hùng hổ dọa người làm cho lòng người sợ hãi.

Nàng chuyển tới trước mặt hắn, đo cổ áo nhỏ cho hắn. Ngước mắt lên liền nhìn thấy màu xanh nhàn nhạt trên cằm hắn, nàng không dám nhìn, ánh mắt vội dời xuống, không cẩn thận lại thấy hầu kết trên cổ hắn, nhưng vẫn thấy không ổn, không dám nhìn.

Hô hấp của hắn phun trên trán nàng, làm khuôn mặt của nàng nóng bừng lên.

Cuối cùng cũng đo xong, nàng buông cây thước thở dài một hơi, làm việc trong một khắc này thật sự giống như bằng một năm.

Hắn thả tay xuống, đột nhiên đi lên phía trước duỗi tay ra ôm nàng vào lòng.

Nàng sợ hãi vội vàng giãy giụa, hắn cũng không ôm chặt nàng, chỉ là vòng cánh tay ôm nàng, thế nhưng cho dù nàng giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi ngực hắn.

“Ti Điềm, Ti Điềm.”

Hắn cúi đầu nhìn nàng, ôn nhu gọi tên nàng, nhưng không nói gì.

Màu đỏ trên mặt nàng có thể so với nến đỏ được rồi.

“Huynh mau buông tay, đây là kỳ xã, cẩn thận coi chừng người khác trông thấy.”

“Ta lén tới đây, không ai thấy đâu.”

“Huynh nhanh đi đi, muội, muội muốn làm quần áo.”

Vừa nghĩ tới nàng may y phục cho hắn, trong lòng hắn vừa ấm vừa mềm mại, nhịn không được nói: “ Cả đời này muội cũng quần áo cho ta chứ?”

Đó không phải là... Nàng càng thêm ngượng ngùng, thốt ra: “Mơ tưởng.” Nói xong, nàng cũng cảm thấy sức lực không đủ, dường như ở trước mặt hắn nói từ này, nhưng không có lần nào thực hiện được.

Quả nhiên, hắn cười ha hả nói: “Không phải nói không được dùng cái từ này sao, muội không nghe lời sao.”

Nàng giận dỗi, lại nói liên tục hai tiếng: “Mơ tưởng, mơ tưởng.”

Hắn cảm thấy dáng vẻ giận dỗi của nàng vô cùng đáng yêu, càng nói mơ tưởng càng thấy đáng yêu cực kỳ, trong lòng của hắn như say, không buông tay được.

Nàng đỏ mặt dậm chân: “Mau buông tay.” Lại không dám lớn tiếng, sợ người khác nghe thấy, lại không dám trở mặt với hắn, sợ hắn giở trò vô lại. Nàng cảm giác mình thật sự không có cách gì với hắn.

Cũng được, hắn thả nàng, còn nhiều thời gian, hắn cũng nghĩ sẽ không bắt nạt nàng.

Bỗng nhiên, ngoài cửa truyền đến giọng nói của Tạ Thông: “Ti Điềm, muội ngủ chưa? Vương gia phái người tới đón muội.”

Nàng sững sờ, hắn cũng sững sờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.