May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả

Chương 45



Cỗ kiệu dừng ở chợ hoa.

Ti Điềm có chút khó hiểu, hắn dẫn nàng tới nơi này làm gì? Đã chạng vạng tối rồi, hắn còn muốn mua hoa sao? Hắn cũng không giống như người thích chơi hoa cỏ. Nàng luôn luôn cảm thấy hai chữ “phong nhã” không có liên quan tới hắn, nhưng hắn cũng phi thường làm cho người ta cả kinh, ví dụ như tiếng sáo của hắn. Có lẽ, hôm nay hắn sẽ khiến nàng bất ngờ một lần nữa.

Thương Vũ đi dọc theo con đường bên cạnh chợ hoa, nhỏ giọng nói với nàng: “chợ hoa này bán chậu cây cảnh nhưng giá rất cao, bình thường chạng vạng tối, việc buôn bán sắp hết, mới có thể rẻ hơn chút ít. Cho nên, khách quen trong kinh thành tới đây dạo chơi thường chạng vạng tối mới đến.”

Quả nhiên trong chợ hoa cũng có không ít người đi dạo, vẻ mặt nhàn nhã, không có nửa phần háo sắc.

Tư Điềm cười hỏi: “Huynh tới mua chậu cây cảnh à ?”

Hắn cười cười với nàng: “Ta bảo một người mua.”

“Ai? Muội sao?”

“Không phải muội, là một cố nhân của muội.”

Nói chuyện, hắn đã đi vào một cửa hàng. Ti Điềm đi theo phía sau hắn, vừa vào cửa hàng, lập tức một cảm giác ấm áp phả vào trước mặt, tất cả bốn góc của cửa hàng đều đốt một chậu than lớn, làm gian phòng ấm áp như mùa xuân. Trên kệ hoa giữa phòng đặt mấy chục chậu cây cảnh, phong cách cổ xưa hoặc tú nhã, khí thế mạnh mẽ hoặc xinh xắn, tạo hình khác nhau, văn hoa cầu kì.

Trong cửa hàng một người trung niên nhìn thấy Thương Vũ, vội vàng chạy ra đón: “Công tử, đã sắp xếp xong xuôi.”

Thương Vũ mỉm cười gật đầu với hắn, tiếp tục đi vào.

Phía đông cửa hàng treo một rèm vải.

Thương Vũ đẩy rèm ra nói với Ti Điềm: “vào trong ngồi trước đi, đợi lát nữa cố nhân của muội tới.”

Lòng Ti Điềm tràn đầy nghi ngờ, theo hắn đi vào sau rèm, đây cũng là chỗ nghỉ ngơi của chủ tiệm, trong gian nhỏ chỉ có một bàn một ghế dựa, cái giường cũng nhỏ xíu.

Không gian quá nhỏ, chỉ có hắn và nàng. Ti Điềm cảm thấy có chút mất tự nhiên, thấp giọng hỏi: “Cố nhân là ai vậy?”

Hắn lười biếng ngồi trên ghế, nói: “Đợi đến lúc muội thấy hắn cũng đừng kích động.”

Nàng tò mò ước gì có thể chui vào trong lòng của hắn để nhìn, nhưng hết lần này tới lần khác hắn cũng không nói, làm ra vẻ thần bí, làm nàng sốt ruột.

Trong gian nhỏ chỉ có một cái ghế, Ti Điềm đang do dự có nên ngồi trên giường nhỏ hay không, bỗng nhiên, hắn vươn tay kéo eo nàng, ấn nàng ngồi trên đùi của mình, sau đó xiết chặt hai tay.

Nàng xấu hổ tim đập thình thịch vội vàng giãy giụa để thoát ra.

Đáng tiếc, cánh tay của hắn cứng như sắt, một khi giam nàng lại liền không cách nào thoát thân. Nàng lại không dám gây ra tiếng động, móng vuốt nhỏ giống như gãi gãi vài cái, ngay cả nàng cũng cảm thấy không thú vị, đành phải đỏ mặt thuận theo, an tĩnh tựa vào trong ngực của hắn.

Hắn nhìn khuôn mặt đỏ bừng của nàng im lặng cười cười, thấp giọng nói bên tai nàng: “Đừng lên tiếng, hắn sẽ tới ngay đó. Ta ôm muội, sợ một hồi muội kích động nhào ra luôn đó. Cũng không phải ta phi lễ với muội đâu nhà. Nhưng, hôm nay giữa ta và muội cũng không coi là phi lễ, muội nói có đúng hay không?” giọng điệu của hắn bỡn cợt, lần nào nàng cũng không phản bác được, chỉ đỏ mặt không nói lời nào.

Một lát sau, chỉ nghe thấy có người đi vào trong phòng.

“Lâm huynh, đến nhà này xem.”

“chậu cây cảnh của nhà này, nhìn không sai a.”

“ Ánh mắt hai vị công tử thật tốt, tiểu điếm tuy không lớn, nhưng bán đều là tinh phẩm.”

Tư Điềm giật mình, thanh âm này, sao giống như của một người? Lâm huynh? Chẳng lẽ là Lâm Nhất Phong?

Nàng muốn đẩy cánh tay Thương Vũ ra để đẩy tấm rèm bên ngoài nhìn thử, nhưng quá mức kinh ngạc, trong nhất thời cả người cứng ngắc dường như đã mất hết sức lực. không nghĩ tới sẽ gặp lại hắn, tuy rằng nàng đã rất nhiều lần nghĩ tới chuyện báo thù, nhưng hết lần này tới lần khác ở chỗ này, khi nàng không có bất kỳ chuẩn bị nào, hắn lại tùy tiện xuất hiện trước mặt nàng.

Thương Vũ ôm chặt nàng, đặt bàn tay lên môi nàng, sau đó nói nhỏ bên tai nàng: “Đừng lên tiếng.”

“ Ông chủ, mấy chậu này không sai nhỉ.”

“Vị công tử này thật sự là biết xem hàng. Cái chậu màu vàng mận gai này lần trước có một lão gia ra giá hai trăm lượng, ta còn không bán.”

“Hai trăm lượng? ông chủ ông định ăn cướp sao!”

“Vị công tử này, người nhìn kỹ đi, tạo hình của cái chậu màu vàng mận gai này đẹp thanh nhã theo phong cách cổ xưa, đặc biệt ở chỗ, không ít người nói nhìn từ xa nó giống như Thiên Mã xòe cánh, người xem nơi này, còn có nơi này nữa.”

“Nghe ngươi nói như vậy, quả thật có hôi giống. Ông chủ ông muốn bao nhiêu bạc?”

“Cái chậu cây cảnh này không phải 232 lượng không bán.”

“Lâm huynh, huynh thật muốn mua?”

Lâm Nhất Phong thấp giọng nói: “Triệu huynh, Tả Tướng cầm tinh con ngựa, ta muốn mua tặng hắn, ngươi thấy thế nào?”

“Tốt thì tốt, nhưng có hơi đắt.”

Lâm Nhất Phong nói: “Tả Tướng ngoại trừ chậu cây cảnh và tranh chữ cũng không yêu thích thứ gì, đồ vật tầm thường, sao có thể lọt vào mắt ông ấy.”

“Lâm huynh nói rất đúng, đây là tặng lễ, hoặc là không tặng, hoặc là tặng đồ có giá trị, bằng không thì đã không công còn khiến người tức giận.”

“Triệu huynh nói rất đúng.”

Hai người trả bạc, sau đó rời khỏi cửa hàng.

Tư Điềm liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi vòng ôm của Thương Vũ.

Nhưng Thương Vũ lại ôm nàng thật chặt, nói nhỏ: “Muội hãy nghe ta nói.”

Nàng hung dữ liếc hắn, ánh mắt “hung hãn đanh đá” xưa nay chưa từng có.

Thương Vũ cười khổ: “ Kẻ thù gặp nhau mới tức giận đỏ mắt, ta cũng không phải hắn, muội trừng ta làm cái gì?”

“Huynh buông tay, để muội đi tìm hắn.”

“ Muội tìm được hắn thì sẽ làm gì? Nhào tới cắn hắn?”

“Thương Vũ!”

Hắn ôn nhu nói: “Không phải muội vẫn muốn báo thù sao? Muội còn nhớ ngày đó muội bỏ thuốc vào chậu cây cảnh của sư phụ, lúc ta tưới nước bị trúng độc không? Hắn mua cái chậu cây cảnh này tặng cho Tả Tướng, Tả Tướng sẽ giống như ta ngày đó, chờ hắn tra ra nguyên nhân, tự nhiên sẽ không tha thứ cho Lâm Nhất Phong.”

Tư Điềm bỗng nhiên an tĩnh lại, kinh ngạc nhìn hắn.

“Tả Tướng bảo hắn hạ độc mẹ muội, thế nhưng hắn lại vì chuyện cá nhân, hại luôn cả đệ đệ của muội, vọng tưởng không có đệ đệ của muội, muội có thể để hắn đi vào Ti gia ở rể, cho phép kế thừa gia nghiệp của Ti gia, hắn không nghĩ tới gia quy của Ti gia là gia sản không thể rơi vào tay người khác họ, mắt thấy không có lợi, hắn liền lập tức lui hôn. Nếu không phải Tô tỷ nhìn ra mẹ của muội trúng độc, làm sao muội có thể nghĩ đến hắn là người hại đệ đệ và mẫu thân của muội? Cái gọi là tri nhân tri diện bất tri tâm, người này thật sự đáng sợ, tâm địa ác độc. Như theo tính tình của ta, sớm đã giết hắn, để tránh tai họa sau này cho người khác. Nhưng trước mắt biểu ca đang ở thời khắc mấu chốt, ta không thể vọng động, cho nên Tạ Thông suy nghĩ cho ta biện pháp này để thu thập hắn.”

Hốc mắt Ti Điềm chua xót, cố gắng nhịn lắm nước mắt mới không rơi xuống. Tiểu Ngạn, đệ đệ hoạt bát đáng yêu, một tiểu hài tử được người người yêu thích như vậy, Lâm Nhất Phong hắn sao có thể xuống tay?

Hắn sờ sờ tóc của nàng, an ủi: “Ta biết người muội hận nhất là Tả Tướng, hắn mới là đầu sỏ gây nên chuyện này, nhưng bây giờ không phải là thời điểm đối phó hắn, ta hứa với muội, tương lai nhất định sẽ báo thù cho đệ đệ và mẫu thân của muội.”

Nhìn vẻ mặt chân thành kiên định của hắn, trong lòng nàng cảm động. Xác thực hắn rất quan tâm tới chuyện của nàng, thản nhiên làm những điều này cho nàng, tự ý làm chủ gánh nặng trong lòng nàng. Không biết vì sao, lời nói của hắn rất dễ khiến nàng an tâm, nàng nguyện ý tin tưởng hắn.

Hắn ngắm nhìn nàng, ngón tay véo nhẹ cằm nàng, ngón tay cái dịu dàng vuốt nhè nhẹ vài cái lên da thịt nõn nà, chậm rãi nói: “Ta biết, ngay từ đầu muội cũng không thích ta, nhưng, chân thành, kiên định như kiềng ba chân. Muội không phải bướng bỉnh, như thế nào lại vô tâm?”

Nàng nhất thời im lặng, tim đập mạnh nhưng nói không ra được chữ nào .

Ngón tay của hắn lặng lẽ di chuyển, dịu dàng đụng đụng môi nàng, nói: “ trong lòng ta có muội, cho nên trong lòng muội cũng phải có ta. Chỉ có ta.”

Nàng rũ mắt xuống, trên mặt dần dần nóng lên. Hắn quả nhiên là không nói đạo lý, bá đạo gì mà ngay cả một chút chỗ trống cũng không lưu lại. Nhưng nàng dường như có chút thích không nói lý lẽ như vậy, mang theo một loại khí thế phi lưu trực hạ tam thiên xích*.

*Trích thơ Lí Bạch

“Phi lưu trực hạ tam thiên xích

Nghi thị Ngân Hà lạc cửu thiên”

Dịch nghĩa

“Bay vù thẳng xuống ba ngàn thước,

Ngờ ấy Ngân Hà rụng trời cao”

“Đi thôi, ta sẽ dẫn muội đi chỗ khác.” Hắn cười cười, kéo rèm ra, dẫn g nàng đi ra cửa hàng.

Cỗ kiệu dừng lại ở một ngõ hẻm yên tĩnh.

Hắn đỡ nàng xuống. Nàng ngẩng đầu nhìn, đến một đình viện, trên cửa chính treo một chiếc đèn lồng, viết một chữ “Hác” nho nhỏ.

Ti Điềm thấy kì lạ, trong những người mình quen biết, cũng không có họ “Hác”, vậy đây là đình viện của ai?

Thương Vũ nói: “ muội đi theo ta.”

Nàng đi theo phía sau hắn, đi vào cổng chính. Mái hiên dưới đình viện đã treo lên đèn lồng, ánh trời chiều ảm đạm hoà vào cùng với ánh đèn, cách bài trí trong đình viện đẹp đẽ tao nhã, tinh xảo trang nhã. Tuy rằng sân viện không lớn nhưng rất sạch sẽ hợp lòng người.

Một nam tử trung niên nhiệt tình mà ra đón: “Thiếu gia, đều đã chuẩn bị xong, chỉ chờ người thôi.”

Thương Vũ gật đầu với hắn: “trước đi chuẩn bị đồ ăn, đợi lát nữa ta qua.”

“Vâng.” Người nọ lên tiếng, liền lui xuống.

Thiếu gia? Tư Điềm tò mò đánh giá Thương Vũ, thấp giọng hỏi: “ đây là chỗ nào?”

“Đây là nhà riêng của Thất thúc, người an bài ở chỗ này đều là tâm phúc của Thất Thế Môn, không có người ngoài.”

Tư Điềm tò mò hỏi: “Thất thúc họ Hác?”

Thương Vũ nhìn nàng, cười lắc đầu: “Từ từ muội sẽ biết, vì sao đây là Hác phủ.”

Hắn liên tục nắm tay của nàng, dọc theo hành lang gấp khúc dẫn nàng mang vào một gian thư phòng, sau đó đóng cửa lại.

Trời đã xâm xẩm tối, trong phòng tối om không tiếng động, nàng vừa thấy hắn đóng cửa, lập tức có chút khẩn trương.

Hô hấp cùng khí tức của hắn cận kề bên người, trong bóng tối hơi thở mạnh mẽ của nam tử đặc biệt rõ ràng, giống như một tấm lưới bao trùm lại nàng. Hắn muốn làm cái gì? Nàng nắm bàn tay, tim đập vô cùng nhanh.

Hắn đốt đèn sáng lên, ánh sáng ấm áp lập tức làm cho nàng an định lại, nàng nhẹ nhàng thở ra, đánh giá một vòng, trong phòng sạch sẽ, đồ dùng trong nhà theo phong cách cổ xưa.

Thương Vũ quay người lại kéo một cái ghế bành qua, ấn nàng theo ngồi xuống ghế, sau đó kéo một cái ghế khác qua, ngồi đối diện với nàng.

Hắn nghiêm túc đứng đắn, ánh mắt vững vàng nhìn nàng, bờ môi mím lại thành một đường. Mắt hắn dưới ánh đèn lóe lên sự mất bình tĩnh, cùng với vẻ trầm buồn nghiêm túc. Thần sắc của hắn không giống ngày thường, dường như được mài giũa rèn luyện qua nhiều năm tháng, trầm ổn nhưng ẩn chứa sắc bén.

Tuy nàng cũng rất nghiêm túc, nhưng trong lòng lại hơi buồn cười, lại có chút hiếu kỳ. Hai người quen thuộc như vậy, tự nhiên ngồi nghiêm chỉnh như vậy, hắn muốn nói cái gì?

Hắn từ trong ngực lấy ra một cái hộp tinh xảo, nhẹ nhàng đặt trên bàn sách.

Dưới ánh nến, cái hộp kia phát ra ánh sáng rực rỡ, khảm đầy bảo thạch phỉ thúy, đẹp đẽ tinh xảo quý giá bức người. Cả phòng tựa hồ cũng chống đỡ không nổi với ánh sáng của cái hộp, ngọn đèn bỗng nhiên trở nên ảm đạm tối tăm, nhỏ bé yếu ớt. Mà cái hộp giống như mở minh châu, sáng rực trước mắt người.

Tư Điềm ngạc nhiên thầm than, hộp này nhất định là giá trị liên thành!

Hắn ghé mắt mỉm cười với nàng, sau đó chạm vào cơ quan của cái hộp, hộp báu nhẹ cạch một tiếng, mở ra.

Nàng hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy trong hộp trải một tấm lụa màu vàng sáng và một con dấu.

Thương Vũ cầm con dấu, lại cầm tấm lụa màu vàng sáng, đưa cho nàng.

“Muội xem.”

Nàng cẩn thận từng li từng tí nhận con dấu, nhẹ nhàng lật qua, văn tự phía trên nàng lại không hiểu. Nàng chưa mở miệng hỏi, Thương Vũ đã nói: “Đây là ngọc tỷ của nước Thương Lan.”

Nàng mở to hai mắt nhìn, ánh mắt giống như được hộp báu chiếu sáng.

Hắn lại chỉ vào tấm lụa tơ tằm màu vàng, nói: “Đây là chiếu thư phụ vương truyền ngôi cho ta, tên nằm ở phía trên, là chữ viết Thương Lan, Thường Vu Hạo.”

Tư Điềm giật mình sửng sốt, đã biết được lai lịch của hai món đồ này, nhất thời trong tay trở nên nặng nề, mà trong lòng nàng cũng ngổn ngang trăm mối, nàng cảm thấy lời hắn muốn nói tiếp theo nhất định sẽ long trời lở đất.

Thương Vũ nghiêm mặt nói: “ ngày mai muội quay về Tín Châu, cho nên ta có vài lời muốn nói với muội. Thật ra, ta vốn được gọi là Thường Vu Hạo. Thường Vu, là họ ở Thương Lan. Trước thời phụ thân ta, Thương Lan tuy nhỏ, nhưng đã có mười bộ tộc, chẳng qua chia năm xẻ bảy, không có thành tựu. Khi ông ấy 36 tuổi mới nhất thống Thương Lan, để bày tỏ ý muốn giao hảo với Đại Lương, mới đi kinh cầu hôn mẫu thân ta làm Vương Phi. Khi ta bảy được tuổi thì ông ấy qua đời, vốn là ta kế thừa vương vị, nhưng huynh trưởng khác mẹ của ta là Thường Vu Thang đã hai mươi tuổi, sớm đã đủ lông đủ cánh. Hắn đã phát động cung biến, bức mẫu thân ta giao ra hai thứ này, mẫu thân ta liều chết không theo. Hắn vây ta và mẫu thân trong nội cung Già Lan rồi phóng lửa, mẫu thân của ta đã chết, ta được sư phụ cứu ra, mang tới Đại Lương.”

Hắn một hơi nói xong, chân mày nhíu chặt, chăm chú nhìn nàng.

Nàng biết mẫu thân hắn là công chúa hòa thân, đã đoán ra thân phận tôn quý của hắn, nhưng không nghĩ tới chuyện cũ lại thê lương đau khổ như thế, trách không được mẫu thân Bùi Vân Khoáng lại phải đưa con gái đến phật am. Nàng muốn an ủi hắn, nhưng lại không biết nói gì, nàng nắm chặt bàn tay của hắn, nhưng lại cảm thấy ngượng ngùng.

Thương Vũ lại nói: “Thất thúc và sư phụ qua nhiều năm như vậy, vẫn mưu đồ đợi thời cơ chín muồi để ta trở về đoạt lại vương vị.”

Nàng bỗng nhiên chấn động! Thân thế của hắn, nàng sớm đã đoán được, cho nên cũng không quá ngoài ý muốn, nhưng những lời này của hắn lại làm cho nàng khiếp sợ. Nàng cho là hắn sẽ tiếp tục ở lại Đại Lương, mai danh ẩn tích ung dung tự tại, không nghĩ tới hắn còn phải về Thương Lan tranh đoạt vương vị. Lập tức lòng của nàng rối như bòng bong.

Vô tình, trong đầu nàng hiện lên một ngày nào đó trong tương lai, hắn trở thành Thương Lan Vương, nàng sẽ như thế nào? Làm một nữ tử u oán trong hậu cung? Hay là một trong số đó? Nàng không muốn trải qua cuộc sống như vậy, nàng cự tuyệt Bùi Vân Khoáng cũng chính vì lí do này.

Tuy rằng Thương Lan chỉ là một tiểu quốc, nhưng dù sao hắn cũng là Quân Vương, Bùi Vân Khoáng không làm được, hắn có thể làm được sao? Trong lòng nàng bắt đầu đấu tranh, vừa mới bắt đầu nảy sinh một chút cảm tình với hắn, bây giờ lại xảy ra chuyện này, nàng phải làm như thế nào đây?

Buông xuống hay chặt đứt?

Trong lòng không muốn như vậy nhưng ngạo khí của nàng lưu loát trước sau như một, mặc dù đau lòng, nhưng đau ít cũng còn tốt hơn. Nàng hít sâu một hơi, hạ quyết tâm nói với hắn: “ Hay là huynh đi gặp mẫu thân muội từ hôn đi.” biểu cảm trên khuôn nàng rất chân thành, nhưng nàng biết những lời này của mình là nghĩ một đằng nói một nẻo.

Hắn dường như biết rõ nàng nhất định sẽ nói như vậy, tuyệt không ngoài ý muốn, chỉ cười hắc hắc: “Muội biết không? người nào biết thân thế bí mật của ta, không phải là người chết thì chính là người nhà.”

Nàng biến sắc, đây là ý gì, uy hiếp sao?

Nàng tức giận nói: “Là huynh tự cho muội xem mà, cũng đâu phải là muội đòi xem đâu, huynh đừng có không nói đạo lý!”

“Dù sao cũng mặc kệ, muội cũng đã biết rồi. Muội nói làm sao bây giờ?”

Nàng có chút đau đầu, người này lúc nào cũng không nói đạo lý.

Hắn đứng lên, cánh tay chống lên lan can, vòng nàng ở bên trong, “Uy hiếp” nói: “Cho nên, ta không sẽ thoái hôn, cho nên, muội phải làm người nhà của ta, bằng không thì...”

Nàng quật cường “Hừ” một tiếng, vừa muốn phản bác, đã bị hắn chặn lên bờ môi.

Một phen giãy giụa và phản kháng, nàng mệt mỏi thở hổn hển, thế mà hắn lại như không có việc gì.

Nàng hung hăng trừng mắt hắn, im lặng kháng nghị, hắn cười sờ sờ bờ môi, nói: “Đợi sẽ muội xem hết vở kịch này, thì hãy trả lời ta.”

Hắn kéo nàng, đi ra khỏi thư phòng, đi ra sảnh trước của đình viện.

Hai người đi vào sảnh trước, đồ ăn đã chuẩn bị xong.

Hắn kéo nàng ngồi xuống, nói: “ không phải muội nói Bá Vương Biệt Cơ mới xem có phân nửa sao? Hôm nay ta gọi mấy người đến, diễn cái này cho muội xem được không?”

Nàng giật mình: “Muội nói chuyện này với huynh hồi nào vậy, sao muội không nhớ gì hết?”

Hắn cười liếc nàng một cái: “ Muội đã nói là ta nhớ rõ lắm. Lời muội nói nhiều nhất là ta cứ luôn khi dễ muội chứ gì.”

Nàng có chút ngượng ngùng, chuyển ánh mắt đánh giá chung quanh, không thèm chú ý đến hắn.

Hắn tựa đầu đến trước mặt nàng, hạ thấp giọng hát xuống, nói: “Ta thật sự khi dễ muội sao? Ta sao cảm thấy vẫn luôn là muội khi dễ ta?”

Nàng quay mặt lại, suýt chút nữa là đụng trúng cái mũi của hắn. Mặt nàng đỏ lên, vội vàng lùi lại phía sau một chút, nói: “ Muội khi dễ huynh hồi nào, rõ ràng là huynh khi dễ muội thì có.”

Hắn cười cười: “Ta chịu phụ trách với muội rồi, còn muội thì sao, muội toàn phụ lòng ta không.”

Mặt nàng càng thêm đỏ, dường như có chút không hợp lí, lại không có cách nào phản bác lại. Dường như nàng chưa từng quan tâm hắn đã từng nói cái gì, cũng không biết hắn thích gì, dường như là có chút phụ lòng, nghĩ tới đây, nàng thấy hơi áy náy.

Đồ ăn đơn giản tinh xảo. Sau khi hai người dùng qua, Thương Vũ vỗ tay một cái. Hai ông lão từ bên ngoài phòng đi vào, tay cầm nhạc khí, lần lượt ngồi ở hai góc phòng, sau khi điều chỉnh thử vài tiếng, rốt cuộc cũng bắt đầu biểu diễn.

Bá Vương và Ngu Cơ ra trận, liền đứng cách không xa cái bàn chỗ Tư Điềm và Thương Vũ ngồi.

Thương Vũ ghé vào tai nàng nói: “Ta không tiện dẫn muội đi đến rạp hát, nên mới tìm mấy vị sư phụ Lai gia, sơ sài như vậy, muội đừng để ý.”

Ánh mắt Tư Điềm khẽ chuyển, mỉm cười nói với hắn: “Không sao mà.”

Nàng phát hiện đoạn tuồng này cũng không phải diễn từ đầu, mà từ giữa đoạn Bá Vương hoảng sợ đến tỉnh mộng. Nàng âm thầm cảm động, ngay cả đoạn nàng xem nửa chừng trước kia hắn cũng nhớ rõ sao? thì ra hắn cẩn thận như thế, luôn đặt lời nói của nàng ở trong lòng. Cho dù thế nào nàng cũng nghĩ không ra, khi nào đã nói với hắn chuyện này.

Nàng bắt đầu từ từ thưởng thức vở kịch, hắn cũng yên lặng ngồi xem cùng.

Sảnh không lớn, nhân vật cũng rất gần nàng, cho nên đặc biệt làm cho người ta như lạc vào cảnh giới kỳ lạ, chính mình cũng thấy cảm động. Hùng tâm mạnh mẽ như sông dài cuồn cuộn chảy xa ngàn dặm dưới ánh tịch dương, bi thương khi bản thân chìm trong tuyệt cảnh, bốn bề là địch cũng theo khúc nhạc từ từ đi vào lòng người.

Lúc một kiếm kia đặt ngay cổ Ngu Cơ, Tư Điềm cũng ngừng hít thở.

Chỗ uốn khúc cuối cùng của vở kịch rời rạc, hắn đứng lên kéo tay nàng. Nàng vẫn đắm chìm bên trong cảnh bi hùng thảm thiết, chậm rãi đi theo sau lưng hắn ra khỏi sảnh, nói thật tâm tình của nàng cũng không tốt lắm, nếu như tận mắt nhìn thấy cảnh chết choc chia ly bi thương như vậy, không bằng cứ nhớ nhung trong lòng.

Ánh trăng mờ nhạt vô vị như nước trà, cỗ kiệu lảo đảo về tới kỳ xã, trong lòng nàng rối loạn như tơ vò, không muốn nói chuyện. tương lai của hắn, dường như không phải như nàng muốn, nàng nên làm gì bây giờ?

Trở lại phòng ngủ, Thương Vũ kéo ghế ra, ngồi trước mặt nàng, duỗi ngón tay xoa xoa lông mày của nàng, lại cười nói: “Sao, trong lòng không thoải mái hả?”

Nàng gật gật đầu, nhìn khuôn mặt của hắn, vừa nghĩ tới đã đính hôn với hắn, lại nghĩn đến thân phận của hắn, lập tức cảm thấy đau đầu.

“Thật ra, ta cảm thấy kết cục của Ngu Cơ như vậy, đối với nàng ta mà nói, cũng không xấu.”

“Vì sao?”

“ Nếu nàng ta không chết, có lẽ vận mệnh có thể có hai khả năng, một là, Hạng Vũ bại trận nàng ta sẽ bị bắt, sau đó bị Lưu Bang chiếm hữu. Hai là, Hạng Vũ phá vòng vây đông sơn tái khởi, sau khi đoạt được thiên hạ phong nàng làm phi. Sau đó, nàng ta bị nhốt ở bên trong cung cấm, chậm rãi nhìn những nữ nhân khác đến chia sẻ một phần yêu thương đã từng là duy nhất của nàng ta, cô đơn lạnh lẽo, thất ý, thống khổ, thời gian trôi qua chỉ là giày vò.”

Tuy nàng trầm mặc, nhưng trong lòng cũng đồng ý nhận định của hắn. Ngu Cơ đi theo hắn cuối cùng lấy được một cái danh hào, sau đó cùng vô số nữ nhân chia một chén canh, mà khi đó nàng đã trải qua năm tháng phong sương và tư thế hào hùng, dung nhan tiều tụy, sao có thể là đối thủ của người khác. Cho nên, nàng tao nhã rời khỏi ngay tại thời khắc bi thương như thế, cũng là một loại bất đắc dĩ, mặc kệ Hạng Vũ còn có thể đông sơn tái khởi hay không.

Thương Vũ lại nói: “Đêm qua, ta nghe thấy những lời kia của muội, cũng đã hiểu suy nghĩ trong lòng muội. Nghĩ đến ngày ta trở lại Thương Lan, cũng sẽ là một thân phận đặc biệt, ta lo lắng muội sẽ không tin tưởng ta.”

Nàng giật mình, hoàn toàn chính xác. Nàng cự tuyệt Bùi Vân Khoáng là vì nàng không thể trở thành duy nhất, còn Thương Vũ, nàng có thể trở thành duy nhất sao? Nàng cúi đầu, trong lòng thoáng qua vẻ buồn bã sầu lo. Nam nhân tam thê tứ thiếp cực kỳ bình thường, huống chi là bậc đế vương. Nàng vốn muốn cuộc sống bình thường an ổn, nhưng lần nữa gặp phải cũng là thân phận như vậy.

Hắn chậm rãi nói: “Cho nên, nói cho muội biết thân thế của ta, cũng cho muội xem vở tuồng này, là ta muốn nói cho muội biết, ta sẽ không để cho con của ta có hai mẫu thân, còn tranh đoạt như vậy. Muội cũng sẽ không phải là nữ nhân u oán trong cung, càng sẽ không là Ngu Cơ.”

Tay của nàng được hắn nắm chặt trong lòng bàn tay.

Nàng ngưng mắt nhìn thằng vào mắt chắn, tiếng lòng ngổn ngang trăm mối. Lời hắn nói như lưỡi dao sắc bén, một kích mà trúng, làm vỡ nát sự lo lắng của nàng.

“Trong lòng ta chỉ có một mình muội, bên người cũng chỉ có một mình muội, muội tin hay không?”

Đôi mắt hắn thâm trầm, mang theo chờ đợi và kiên định, dường như đang đợi nàng đáp lại. Trong lòng nàng yên tĩnh lại, không khỏi liền tin tưởng lời hắn nói, không có một tí hoài nghi, nhận định lời hứa đáng ngàn vàng của hắn một cách tự nhiên.

Tâm tình của nàng rất tốt, liền vứt bỏ sự u sầu và bi thương của Bá Vương Biệt Cơ, cười cười với hắn: “Huynh trở về đi.” mặc dù nàng không nói một đáp án rõ ràng, nhưng hắn từ trong lúm đồng tiền của nàng nhìn ra tín nhiệm của nàng, gánh nặng trong lòng hắn lập tức tiêu tán, cảm thấy lòng của hai người gần lại rất nhiều.

Hắn ôn nhu nói: “ Ngày mai muội phải trở về Tín Châu, ta đại khái tới tháng ba mới có thể thuận theo quan viên Binh bộ đi Đông Đô. Đến lúc đó, Vương Gia sẽ ở Đông Đô lấy Thanh Bình công chúa. Chúng ta có thể gặp mặt, ta sẽ nói Thất thúc gặp mẹ muội bàn bạc hôn kỳ.”

Mặt nàng đỏ ửng, vừa định nói “Không vội” liền nén lại, bởi vì chờ đợi câu nói của nàng nhất định là “Muội không vội nhưng ta vội” . Được rồi, vẫn nên trở về bàn bạc với mẫu thân tốt hơn, hắn bá đạo trước mặt nàng, chứ trước mặt mẫu thân nàng thì không dám đâu.

Hắn thấy nàng không lên tiếng, thật cao hứng, thừa thắng xông lên: “sau khi muội trở về, phải nhớ dùng chim bồ câu gửi thư cho ta.”

Nàng cúi đầu không nói, chẳng phải chỉ có hai tháng sao, còn phải viết thư?

Hắn lập tức giận tái mặt nói: “Nhanh đồng ý, bằng không thì.”

Bằng không thì thế nào? Nàng có chút buồn cười, thấp giọng nói: “Được.” Được rồi, đến lúc đó liền lung tung viết một phong cũng được.

Hắn còn chưa đủ, lại nói: “Thư phải dụng mà tâm viết, không thể viết những chuyện linh tinh không liên quan tới ta và muội.”

Nàng lại không lên tiếng, cái này mà hắn cũng có thể đoán được? Nàng chính là lung tung viết hai câu đấy, ví dụ như mẫu đơn nở hoa, chim én lưu luyến.

Hắn nắm cằm của nàng, mắt lộ ra vẻ uy hiếp.

Nàng vội vàng trầm thấp “vâng” một tiếng.

“Còn có, có chuyện gì cũng phải thương lượng với ta, không được tự chủ trương.”

Nàng có chút buồn cười, nhịn không được nhếch khóe môi lên: “Thương Vũ, huynh còn so dài dòng hơn nương của muội.”

Hắn hừ một tiếng: “Ta nếu không dặn dò rõ ràng, muội liền qua loa ta, ta còn không biết muội sao?”Nàng đỏ mặt, xem ra trong lòng nàng nghĩ gì hắn cũng biết rõ, người này nhất định không dễ gạt.

“Trước kia muội mơ mơ màng màng phụ lòng của ta, ta liền bỏ qua chuyện cũ, nhưng kể từ hôm nay, trong lòng muội chỉ được nghĩ đến một mình ta, phải nhớ ta là trượng phu của muội.”

Trượng phu chưa lập gia đình à? Nàng đỏ mặt liếc hắn, thật sự là bá đạo, không chỉ quản người của nàng, ngay cả trong lòng nàng nghĩ như thế nào cũng muốn quản.

Hắn tăng thêm ngữ điệu nói: “Nhanh đồng ý!”

Nàng nhẹ gật đầu, trên mặt hơi nóng.

Nếu là trượng phu, tiểu biệt thì cũng nên có chút ý tứ lưu luyến chia tay chứ? Hắn nhìn kỹ hai mắt nàng, phát hiện không có, vì vậy rất không hài lòng, vì vậy, nhịn không được “Nhắc nhở một chút” nàng...

  

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.