May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả

Chương 47



Đảo mắt đã đến mùa xuân tháng ba, năm nay mùa xuân tới đặc biệt sớm, gió xuân vừa thoáng qua, khắp nơi đều là đào hồng liễu xanh, chim yến hát vang sắc xuân tràn về.

Hoàng Đế từ Thượng Kinh đến Đông Đô, toàn bộ quan viên từ trên xuống đều đi theo. Thật ra việc huy động nhân lực mang theo quần thần vừa đi vừa về giữa Đông Đô và Thượng Kinh vào hai mùa XuânThu cực kỳ hao tài tốn của, quần thần cũng bôn ba mệt mỏi, tâm tình không vui. Nhưng hoàng đế tin vào quẻ bói của Khâm Thiên Giám, nói khí trời Đông Đô vô cùng tốt rất có lợi cho thân thể an khang của Hoàng Đế. Vừa vặn khí hậu Thượng Kinh lại lạnh khủng khiếp, hai mùa Xuân Thu bão cát lại lớn, mà khí hậu Đông Đô thích hợp, phong cảnh lại tốt, Lý Trăn Đế luôn luôn ích kỷ xa hoa lãng phí, chỉ nghĩ là du ngoạn giải sầu ở hai nơi. Quần thần dân chúng giận mà không dám nói gì.

Bùi Vân Khoáng đã sớm không quen nhìn việc này, nhưng tình thế trước mắt hắn lại không thể nói gì, chỉ có thể chờ một ngày hắn quang vinh trèo lên đại bảo sẽ bàn về chuyện dời đến Đông Đô. Trước mắt thân thể Lý Trăn đế ngày càng suy yếu, hành động gần đây của Lâm Giang cũng lớn lên, bởi vì thế cục hiện nay đã rất rõ ràng, Thanh Bình công chúa gả cho với hắn là một kích trí mạng. Bùi Vân Khoáng rất thích nhìn thấy tình thế như vậy, hắn đã âm thầm dặn dò Triển Bằng và Thương Vũ và Bùi Tử Do thường xuyên qua lại với nhau. Dị tâm Lâm Giang Vương đã như tên trên dây, chỉ đợi cơ hội mà thôi.

Hôn sự đã chuẩn bị không sai biệt lắm, mọi việc đã sẵn sàng chỉ còn chờ cơ hội. Từ nay trở đi, hắn muốn khởi hành đi Đông Đô, ngày thành hôn là sáu tháng tư. Thông thường chuẩn bị hôn sự của công chúa trong ba tháng là hơi vội vàng, nhưng hôn kỳ do thái hậu định, hắn cũng không thể chất vấn. Hắn mơ hồ cảm giác được thái hậu có lẽ quá mức hiểu rõ đối với thân thể Hoàng Đế, cho nên mới đẩy nhanh tiến độ.

Mẫu đơn ở hậu hoa viên đã nở, hắn dạo bước qua, cảnh xuân tươi đẹp thôi thúc trăm hoa đua nở hết sức tươi đẹp. Bỗng nhiên, hắn phát hiện Ti Điềm và Tô Phiên từ khuê phòng đi ra, trong tay đang cầm một bộ hỉ phục màu đỏ, kim tuyến trên y phục phát ra ánh sáng lấp lánh, chiếu sáng rực rỡ. Ti Điềm một thân áo xuân màu trắng gạo, có cơn gió nhẹ khẽ thổi mấy đám mây trôi bồng bềnh, mái tóc như mây, khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời.

Hắn hơi híp mắt, nhìn màu đỏ trong tay nàng bất giác cười cười, nhưng lại cảm thấy nụ cười có chút đau khổ.

Mấy năm nay, hắn đã mất đi rất nhiều, biết rõ con đường này cô độc hiểm ác, cho nên, quân vương tự xưng cô độc, là người nhạt nhẽo. Hắn dường như cười càng ngày càng ít, nhớ lại những giây phút nói cười vui vẻ là những lúc ở bên cạnh nàng. Sau này sợ là không còn nữa. Nàng lấy chồng, hắn lấy vợ, bỏ lỡ nhau cũng không phải là bởi vì sinh lòng, mà là nguyên nhân bên ngoài đưa đẩy, càng làm cho người ta phải ca thán.

Hắn nhìn bóng lưng nàngcó chút xuất thần. Cởi bỏ trang phục mùa đông, nàng như phá kén hóa thành bướm thướt tha yểu điệu, thiếu nữ mười sáu tuổi, tinh khiết như đóa hoa sen, diễm lệ như ráng (trong khoảng trời không thâm thấp có khí mù, lại có bóng mặt trời xiên ngang thành các màu rực rỡ, thường thấy ở lúc mặt trời mới mọc hay mới lặn gọi là ráng).

Không biết sao, hắn bỗng nhiên nhớ tới Tô Uyển. Ba năm trước, nàng vốn phải làm một cung nữ bị đưa vào cung, nhưng không ngờ đột nhiên bị hoàng đế nhìn thấy còn rất vừa ý, hắn đành phải đưa nàng vào cung sớm hơn một tháng. Nhưng thân phận của nàng từ cung nữ biến thành tần phi, nàng khóc đến đứt ruột đứt gan, vì cái gì, trong lòng của hắn biết rõ. Đến nay, khi hắn nhìn thấy Tô Phiên luôn có chút nhún nhường.

Mà Ti Điềm, dung mạo như thế… Hắn cảm thấy trong lòng xoắn lại, không muốn lại phải, xoay người rời khỏi hậu hoa viên.

Chạng vạng tối, Thiệu Bồi bỗng nhiên phái người đón Ti Điềm ra khỏi Vương Phủ đến một đình viện.

Tư Điềm đã thật lâu không có gặp ông, đột nhiên bị sư phụ gọi tới cũng không biết có chuyện gì cần dặn dò, sau khi vào phòng nàng phát hiện sắc mặt Thiệu Bồi ảm đạm, ánh mắt nhìn nàng cũng có chút kỳ quái, dường như có ý bất mãn, nàng không khỏi có chút câu nệ khẩn trương.

Nàng tiến lên hành lễ: "Sư phụ gọi con đến có gì dặn dò?"

Thiệu Bồi nhíu chân mày, lạnh lùng nói: "Tô Phiên có một muội muội gọi là Tô Uyển, kỳ nghệ xuất chúng giống như Tạ Thông. Hoàng cung Đông Đô mỗi ba năm đổi cung nữ một lần, Vương Gia định đưa nàng tiến cung, trong cung sẽ có người an bài nàng đến bên cạnh hoàng hậu. Một chiêu hồng tụ thiêm hương kia là ta đã suy nghĩ thật lâu, chuyên vì Tô Uyển chuẩn bị. Bởi vì hoàng đế ngoại trừ luyện đan còn thích đánh cờ, ta hi vọng Tô Uyển có thể sử dụng ngân phác thảo (một loại độc) khiến cho hoàng đế phát bệnh nhanh, thứ nhất có thể lật đổ Trương Quốc sư, thứ hai cũng hi vọng sau khi bị bệnh hoàng đế có thể sớm ngày quy thiên, triều cục sớm yên ổn. Toàn bộ kế hoạch đều tốt, thế nhưng hết lần này tới lần khác ở bước cuối cùng lại xảy ra sai lầm, hoàng thượng coi trọng Tô Uyển. Mà nàng ấy, đối với Vương Gia tình sâu nghĩa nặng, có thể tiến cung làm cung nữ nhưng làm phi tử có chết cũng không chịu, cho nên nàng đối với Vương Gia vì yêu sinh hận, sau khi vào cung, hoàng thượng thường thường đánh cờ với nàng, có thiên thời địa lợi nhân hòa như vậy, nàng lại không chịu vì Vương gia ra tay. Vương Gia bất đắc dĩ, đành phải tìm một Chu Tước khác, chính là ngươi."

Tư Điềm im lặng, rốt cuộc cũng hiểu rõ chỗ dùng của Chu Tước.

"Trước mắt lại đến thời điểm đổi cung nữ, không ngờ Vương Gia lại không đồng ý cho ngươi tiến cung. Ta không nghĩ ra nguyên do, trái lo phải nghĩ, lý do có thể nghĩ đến chỉ có một." ánh mắt hắn nghiêm nghị nhìn nàng, sắc mặt đông lạnh nghiêm túc.

Nàng lập tức đã rõ ý tứ của Thiệu Bồi, lập tức tim đập nhanh hơn, trên mặt nổi lên một tầng phấn hồng.

Ngữ khí của Thiệu Bồi càng thêm nặng nề: "Cho nên, ta sớm liền quy định đệ tử Thất Thế Môn không thể có nhi nữ tình trường. Nhưng ta không nghĩ tới chính là, Vương Gia cũng có lúc nhi nữ tình trường."

Mặt Ti Điềm càng thêm đỏ lên, tuy rằng lúng túng không thôi, nhưng trong lòng cũng có một phần cảm động khác thường, Bùi Vân Khoáng đối với mình quả thật không bình thường.

Thiệu Bồi thở dài nói: "Ta biết ngươi và Thương Vũ đã đính hôn, vốn ta không đáp ứng việc này, nhưng hắn tiền trảm hậu tấu, lại mời Thất thúc ra mặt, ta cũng liền chấp nhận. Thân thế của hắn chắc hẳn ngươi cũng đã biết, hắn thân mang trọng trách, còn có huyết cừu của mẫu thân, hắn chờ Vương Gia đăng cơ sau đó sẽ mang binh trở lại Thương Lan đoạt lại mọi thứ hắn xứng đáng có."

Tư Điềm cúi đầu không nói, trong lòng lại mơ hồ có cảm giác tội lỗi, dường như nàng đanglàm trở ngại tiền đồ của hai người.

Khẩu khí Thiệu Bồi mềm lại, thấp giọng nói: "Trước mắt không phải lúc nhi nữ tình trường của các ngươi, tương lai còn dài, chúng ta bàn bạc kỹ hơn. Các ngươi cũng còn trẻ, đợi hết thảy đều kết thúc, chẳng phải tốt hơn sao."

Nàng suy nghĩ một lát, ngẩng đầu lẳng lặng nhìn Thiệu Bồi, nói: "Sư phụ nói ta đều hiểu, ta nghe theo sư phụ an bài."

Thiệu Bồi gật đầu khen ngợi: "Ti Điềm, ta rất coi trọng ngươi, ngươi so với Tô Uyển vừa lý trí lại bình tĩnh. Vương Gia có đại ân đối với ngươi, ta cũng ký thác kỳ vọng đối với ngươi, ta hi vọng ngươi có thể tiến cung, trợ giúp Vương Gia một tay. Sau khi Vương Gia lên ngôi, đại thù của ngươi mới có thể báo, mà Thương Vũ cũng có thể mượn cơ hội san bằng Thương Lan, nhằm báo thù cho mẫu thân. Đây là việc cuối cùng mà Chu Tước phải làm. Bình thường cung nữ vào cung bất quá là ba năm, mà ngươi, chỉ cần Vương Gia vừa đăng cơ liền có thể thả ngươi ra, từ nay về sau ngươi là người tự do."

Tư Điềm nhìn Thiệu Bồi, nhớ tới ngày nàng mới lên núi Lan Chu. Nàng lo lắng bước vào nhà tranh, người không có đồng nào, bệnh tình mẫu thân nguy kịch. Một tháng mười lượng bạc như là sao trên trời, mà một ngàn lượng bạc càng giống như nằm mơ cũng không thấy. Khi đó, nàng suýt nữa là đến bước đường cùng, suýt nữa phải bơ vơ một mình, gặp được Thiệu Bồi, gặp được Bùi Vân Khoáng, lại gặp được Thương Vũ, cuộc đời của nàng dần dần hi vọng.

Bùi Vân Khoáng chữa bệnh cho mẫu thân nàng, chuộc lại nhà cửa, lại hai lần mạo hiểm cứu nàng, ân tình của hắn, nàng luôn để trong lòng, tuy rằng nàng không muốn dùng tình cảm để đền bù, không muốn lấy thân báo đáp, nhưng đại ân này nàng thủy chung để ở trong lòng, không dám quên đi. Nàng không phải là người vong ân phụ nghĩa.

Mà Thương Vũ, nếu như trong lòng đã nhận định hắn là phu quân tương lai của nàng, có lẽ nàng nên làm điều gì cho hắn. Cho nên, về tình về lý, nàng đều không thể cự tuyệt Thiệu Bồi.

Nàng cười nói: "Sư phụ, ta sẽ không quên mình là Chu Tước, sư phụ cứ an bài ta tiến cung là được."

Cuối cùng đã có cơ hội báo thù cho đệ đệ, cũng có thể cho một cơ hội Thương Vũ báo thù, nàng cảm thấy ba năm thật sự không tính là gì, lúc đầu Thất Thế Môn cũng đã sớm nói muốn mua ba năm tự do của nàng.

Thiệu Bồi thở một hơi dài nhẹ nhõm, đứng lên nói: "Ti Điềm, ta không có nhìn lầm ngươi. Chỗ Vương Gia, ngươi đừng lên tiếng, chỗ Thương Vũ, ngươi cũng phải giấu giếm, tất nhiên ta sẽ phái người an bài việc này."

Tư Điềm gật đầu: "Vâng, sư phụ."

Thiệu Bồi lại an ủi: "Ngươi yên tâm, trong cung có người của chúng ta, ngươi vào cung ở bên cạnh Tô Uyển sẽ không phải chịu khổ."

"Ta không sợ khổ, sư phụ yên tâm."

Thiệu Bồi rất vui mừng: "Được rồi, ngươi về trước đi."

Lúc Tư Điềm trở lại Vương Phủ, ở hành lang bỗng nhiên gặp Bùi Vân Khoáng, tâm tình của nàng có chút khẩn trương, vội vàng nghiêng người cúi đầu hành lễ.

Hắn đứng ở đó, đánh giá nàng, cảm thấy sắc mặt của nàng có chút không đúng.

Hắn nhịn không được hỏi: "Muội đi ra ngoài?"

"Vâng."

Hắn ngừng một chút nói: "Từ nay trở đi theo ta đi Đông Đô, hai ngày này muội tranh thủ quay về thăm mẫu thân đi, có lẽ qua một đoạn thời gian nữa muội mới có thể trở về."

Nàng thấp giọng nói: "Đa tạ vương gia." Hắn cẩn thận săn sóc quan tâm như thế, làm cho nàng cảm động. Nàng càng muốn giúp hắn, tình này không liên quan đến phong nguyệt, nàng thật sự muốn hắn lên ngôi hoàng đế, hoàng đế như hắn sẽ là phúc của bá tánh.

Hắn bước qua người nàng, bước đi như gió, mùi hương trên người thanh đạm dễ chịu, thoáng như ngày xưa. Nàng giật mình, nghĩ đến lúc mới gặp hắn, vội vàng đi qua người hắn, nghe thấy cũng chính là mùi hương đặc biệt này.

Nàng yếu ớt thở dài, trở về thăm mẫu thân, chuyện mình tiến cung, nói với bà như thế nào đây?

Hôm sau nàng tranh thủ xuất phủ trở về nhà. Đêm qua nàng suy nghĩ cả đêm, chuyện tiến cung nhất định không thể gạt mẫu thân, nếu không mình bỗng nhiên mất tích, mẫu thân sẽ lo lắng chết mất.

Khi nàng về đến nhà, phụng bồi cẩn thận, cùng với làm nũng, không đợi nàng nói hết lời, nước mắt Tịch Nhiễm liền rơi xuống.

" Không thể. Ta không đồng ý."

Tư Điềm vội vàng nói: "Nương, Vương Gia vừa đăng cơ liền thả con ra, nói không chừng khoảng một năm, có lẽ không đến một năm."

Nhưng Tịch Nhiễm lạnh lùng nói: "Vậy cũng không thể, hoàng cung là nơi nào, sao con có thể đi chứ?"

"Nương, kẻ thù của Tiểu Ngạn người không muốn báo sao?"

"a Điềm, ta đã không có Tiểu Ngạn, không thể không có con."

Tư Điềm cắn răng nói: "Nương, việc này không phải do con quyết định, sư phụ đã sắp xếp xong xuôi. Người yên tâm, con nhất định sẽ bình an trở về, một năm này, ngươi chỉ cần nghĩ là con lập gia đình."

Tịch Nhiễm nghe xong lau nước mắt, bỗng nhiên cũng không khóc cũng không khuyên, chỉ nói: "Được, tùy con."

Tư Điềm có chút ngoài dự tính, sao mẫu thân bỗng nhiên thay đổi chủ ý, nhưng thời gian cấp bách nàng phải về chuẩn bị ngày mai lên đường đi Đông Đô, liền cũng không nhiều lời, chỉ dặn dò mẫu thân bảo trọng.

Sáng sớm hôm sau, Bùi Vân Khoáng mang theo mọi người lên đường đi Đông Đô, xe ngựa đi theo chuyên chở rất nhiều vật phẩm chuẩn bị cho hôn lễ, đội ngũ trùng trùng điệp điệp, kéo dài vài dặm.

Mới đầu tháng hai Lưu Trọng từ Thượng Kinh trực tiếp đến vương phủ ở Đông Đô, sớm đã sắp xếp Vương Phủ cho có không khí vui mừng nhẹ nhàng, sắc màu rực rỡ. Đâu đâu cũng thấy màu đỏ, tràn đầy trời đất, phong thái tựa hồ là rượu mạnh men say, nhuốm cả vườn xuân sắc.

Tô Phiên đứng ở hành lang nhìn đèn lồng màu đỏ, trong lòng ngũ vị tạp trần. Ba năm trước, trong vương phủ đã từng như vậy, tuy rằng màu đỏ này chẳng qua là giới hạn trong một đình viện nho nhỏ, nhưng trong lòng nàng cũng tràn đầy vui mừng. Đáng tiếc, vui mừng này chỉ kéo dài một canh giờ. Hắn giữ nguyên áo mà nằm một đêm, về sau toàn ngủ ở khách phòng.

Nàng mỉm cười đi qua hành lang, đi tới trước mặt Lưu Trọng. Nàng khách khí gật đầu với hắn.

Hai người đã hai tháng không gặp. Từ khi sau khi gặp mặt Tạ Thông, nàng trở về Tín Châu, hắn đến Đông Đô.

Mắt thấy y phục đỏ rực của nàng lướt nhẹ qua khóe mắt hắn, Lưu Trọng bỗng nhiên duỗi tay nắm chặt cánh tay của nàng.

Nàng chấn động mạnh, giống như bị định trụ. Hắn chưa từng chạm qua nàng, ngay cả ngón tay cũng không chạm qua

Lần đầu tiên hắn nắm cánh tay nàng, trong lòng đau xót. Nhìn nàng kiên cường lại kiêu ngạo, thì ra cánh tay của nàng lại nhỏ nhắn mỏng manh như thế.

Nếu như không phải đang ở trên hành lang, nếu như không có hạ nhân ở trước mặt, hắn rất muốn ôm nàng vào lòng.

Bỏ lỡ ba năm thời gian, hắn đã hối hận ròng rã hai tháng. Ban đầu khi hắn nghe Tạ Thông nói, thật sự rất tức giận, nhưng về sau nghĩ lại cảm thấy mình làm chưa đủ. Nàng là nữ nhân, mặt mũi nào đi hỏi hắn nguyên do. Mà hắn, nếu thật sự có trách nhiệm, có dũng khí, thật sự tín nhiệm nàng, bất cứ giá nào cũng phải tìm Bùi Vân Khoáng xin cưới nàng, cho dù nàng là nữ nhân Bùi Vân Khoáng thích thì sao chứ? Thế nhưng hắn lại không làm gì cả.

Nàng quật cường kiêu ngạo, tuy rằng bị hắn nắm tay, nhưng cũng không quay đầu nhìn hắn, chỉ thản nhiên giãy giụa vài cái. Lần đầu tiên hắn tỏ thái độ cương quyết, trong tay không chút nào chịu nới lỏng.

Hai người bế tắc tại hành lang, trong lòng bách vị tạp trần

"Tô Phiên, nàng có thể tha thứ cho ta hay không?"

Nàng đứng đó kinh ngạc. Tha thứ, từ đâu mà nói như thế? Rõ ràng là Tạ Thông làm sai, vì sao đối với hắn có chút oán hận? Đến cùng là vẫn còn nghĩ đến hắn sao? Đáng tiếc hắn không liều lĩnh bằng Thương Vũ, đáng tiếc hắn không không từ thủ đoạn bằng Tạ Thông. Bởi vì để trong lòng, cho nên oán hận.

"Tô Phiên, Vương Gia có ân đối với ta, cho nên ta mới ẩn nhẫn như vậy, chung quy là ta làm chưa đủ, chúng ta là phu thê, nàng tha thứ cho ta một lần nhé."

Nàng thấp giọng nói: "Ai là phu thê với huynh?"

Hắn có chút xấu hổ, da mặt người đọc sách luôn rất mỏng, lại là ban ngày ban mặt, hắn thật sự không thể nói những lời đường mật, mặc dù trong lòng rất muốn nói với nàng.

Hắn chậm rãi thả tay. Nàng thất vọng rảo bước thật nhanh.

Đêm đã khuya, hắn ở trong khách phòng do dự cả buổi, cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí đến phòng của Tô Phiên.

Tô Phiên nghe thấy tiếng gõ cửa, vừa mở cửa thấy là hắn, mặt lại có chút ít nóng lên, giống như trong tiềm thức ý thức được dụng ý hắn đến đây.

Mặt hắn rất đỏ, hiển nhiên là uống một chút rượu, chẳng lẽ đến tìm nàng, còn phải mượn rượu để lấy can đảm sao? Nàng lại có chút tức giận, nam nhân như vậy, nàng thật sự là vừa yêu vừa hận.

Hắn đóng cửa, ấp úng cả buổi nói cũng không nói được cái gì.

Nàng cố ý làm mặt lạnh, đi khêu đèn hoa.

Hắn đứng ở phía sau nàng, vẫn là một câu nói kia: "Tô Phiên, nàng tha thứ cho ta nhé."

Nàng buồn cười vừa tức giận, người này thật sự là, rõ ràng là Tạ Thông làm sai, hắn lại không ngừng nói xin lỗi nàng.

"Huynh không biết nói câu khác hả?"

Hắn nghe thấy giọng điệu của nàng mềm nhũn, dường như mang theo mùi vị hờn dỗi.

Lòng hắn rung động, mượn cảm giác say mà đánh bạo ôm nàng thổi tắt đèn.

Trong lòng nàng hoảng hốt, lách cách một tiếng, que diêm đốt đèn hoa rơi xuống đất. Nàng không có cách nào nhặt được bởi vì cả người bị hắn ôm lấy.

Trong bóng tối, hô hấp của hắn dồn dập, tim đập cũng rất nhanh. Mặc dù hắn là người đọc sách, nhưng cánh tay của hắn cũng rất có lực, gắt gao bao quanh nàng. Nước mắt của nàng lã chã rơi xuống, mặc dù nàng rất kiên cường khí khái, nhưng nàng cũng rất muốn tháo xuống khôi giáp, muốn làm nữ nhân ôn nhu ở trước mặt một người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.