May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả

Chương 48



Ngày đó đến Đông Đô, Bùi Vân Khoáng lập tức tiến cung diện thánh.

Đông Đô tươi đẹp, hoa mẫu đơn nở rộ, kiêu sa rực rỡ. Lý Trăn Đế chèo thuyền du hồ, tâm tình thật tốt, cho nên khi quay về trong cung nhìn thấy Bùi Vân Khoáng thì vẻ mặt cũng rất ôn hoà, thân thiện.

Bùi Vân Khoáng tiến lên tham bái: "Vi thần khấu kiến Hoàng Thượng."

Lý Trăn Đế phất phất tay nói: "Hãy bình thân, ngươi tới thật đúng lúc, ngày mai theo trẫm đi săn nhé? Trẫm đã nhiều năm không đi săn, mùa xuân năm nay đẹp, trẫm cũng muốn vận động."

Bùi Vân Khoáng cung kính trả lời: "Vi thần tuân lệnh."

Lý Trăn Đế lại nói: "Hôm qua Thái hậu còn hỏi hôn sự chuẩn bị thế nào rồi, đợi lát nữa ngươi đi qua một chuyến. Bên cạnh Thái hậu không thể thiếu Khánh Bình, sau này, ngươi hãy đi theo bên cạnh trẫm, đến tháng năm thì theo trẫm hồi kinh. Tuy ngươi thông minh, nhưng có một số việc cũng phải bắt đầu học hỏi kinh nghiệm, mặc dù ngươi quản lý Tín Châu ngay ngắn rõ ràng, nhưng chung quy nơi đây cũng chỉ là một vùng đất phong. Lãnh thổ Đại Lương ta rộng lớn, tầm mắt thủ đoạn của ngươi còn cần phải cao hơn một bậc mới được."

Trong lời nói của cắn có chuyện, làm cho người ta khiếp sợ.

Bùi Vân Khoáng đương nhiên nghe ra ý tứ ẩn trong lời nói của Lý Trăn Đế, trong lòng giống như là dây cung trên đàn, chợt bị gãy mạnh lên, rồi sau đó bất động thanh sắc trở lại trạnh thái yên tĩnh như ban đầu. Hắn không vui cũng không sợ hãi, thần tình lạnh nhạt như nước, tạ ơn đi ra, sau đó đi đến cung của thái hậu.

Nội vụ tổng quản đại thái giám Lý Vinh dẫn hắn đi vào nội cung của Thái hậu thấy bốn bề vắng lặng, nhỏ giọng nói: "Chúc mừng Vương Gia."

Bùi Vân Khoáng chỉ hơi hơi mỉm cười, không dám nói tiếp, cũng không dám lộ ra vẻ đắc ý. Ai biết có phải Lý Trăn Đế thử dò xét hay không, càng là giây phút cuối cùng thì càng phải cẩn thận.

Bên cạnh Thái hậu, lần đầu tiên hắn gặp được Thanh Bình công chúa. Dung mạo nàng mỹ lệ đoan trang, phong thái hoà nhã cao quý, nhìn thấy hắn tự nhiên hào phóng, không hề có vẻ ngượng ngùng của nữ nhi bình thường. Nhưng ánh mắt nàng nhìn hắn, ít nhiều khiến hắn có chút không thoải mái, không có vẻ xấu hổ hay ngưỡng mộ, ngược lại nhân tố tìm tòi nghiên cứu quan sát chiếm đa số, có sự sắc sảo sắc bén và thông minh thanh ngạo. Nàng ở hoàng cung nhiều năm, quen tai quen mắt, hiển nhiên là khác biệt với con gái ở dân gian.

Hắn không khỏi nghĩ đến một người, trong veo như dòng suối trong núi, ung dung kiên định, xuôi theo con đường của mình mà uốn lượn. Không có cách nào thay đổi chỉ có thể nhìn từ xa.

Từ trong cung trở về, hắn dặn dò hạ nhân chuẩn bị trang phục cùng ngựa đi săn cho tốt. Cũng không biết năm nay hoàng đế bị làm sao, đột nhiên lại hứng thú với việc đi săn, chẳng lẽ là bị ai xúi giục?

Hôm sau săn bắn vậy mà đã xảy ra việc ngoài ý muốn, Lý Trăn Đế bỗng nhiên ngã từ trên ngựa xuống đất, thời điểm mang vào cung, thần trí của ông ta đã mơ hồ. Quần thần hốt hoảng, thế cuộc ở Đông Đô trong khoảnh khắc như một bức tường mây đen kịt, giông bão có thể ập xuống bất cứ lúc nào.

Bùi Vân Khoáng lập tức phái người canh giữ ở bên ngoài cửa cung, lại vội vàng liên lạc với Triển Bằng, để hắn thường xuyên để ý tới động tĩnh ở kinh đô và doanh trại cận vệ vùng lân cận. Trong thâm tâm hắn cảm thấy may mắn vì Lý Trăn Đế té ngựa ở Đông Đô, suy cho cùng thì Đông Đô coi như là địa bàn của hắn, tất cả mọi phương diện hắn đều có sắp xếp, nếu xảy ra ở thượng kinh, chỉ sợ thế cục sẽ khó giải quyết hơn.

Hắn lập tức bảo Thương Vũ cố ý tiết lộ lời hoàng đế nói với hắn lúc ở trong cung cho Bùi Tử Do. Lời nói này bất kì ai nghe thấy đều cho rằng hoàng đế có ý truyền ngôi cho hắn, như vậy càng kích thích Lâm Giang vương, trước mắt, Hoàng Đế té ngựa có thể là thời cơ Lâm Giang vương đang chờ đợi, không bằng để hắn thành toàn cho Lâm Giang vương, chấm dứt hậu hoạn.

Lý Trăn Đế tỉnh lại vào ngày thứ hai sau khi té ngựa, toàn thân bên phải không thể nhúc nhích. Quần thần ngoài cung thấy hắn tỉnh cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra, bởi vì vị trí Thái Tử treo trên bầu trời, nếu như hắn đột nhiên băng hà, triều cục nhất định sẽ loạn, rất nhiều người không hy vọng thấy cục diện như vậy. Giờ phút này nhiều hạ thần cũng mơ hồ hi vọng Lý Trăn Đế có thể nói ra chút gì đó để dẹp an tâm tư của nhiều người, vạn nhất hắn có gì bất trắc, quần thần cũng có một nơi nương tựa tốt.

Hoàng thượng bệnh nặng không gặp hạ thần. Mấy vị nội thần thân cận với Thái hậu nhao nhao góp lời Thái hậu, mịt mờ biểu đạt ý tứ quần thần, Thái hậu lại làm sao không rõ đạo lý này. Vì vậy, lúc xế chiều, trong cung truyền ra ý chỉ của hoàng đế, phong Bùi Vân Khoáng làm thái tử giám quốc. Ý chỉ này hạ xuống, mọi người ngầm hiểu lẫn nhau, bệnh tình của hoàng đế xem ra rất là nghiêm trọng.

Đạo thánh chỉ này làm yên lòng không ít tâm tư, cũng làm rối loạn không ít tâm tư.

Bệnh của hoàng đế lề mà lề mề thẳng đến tháng tư. Bùi Vân Khoáng nghĩ thầm hôn sự này phải chăng sẽ chậm chễ? Đi xin ý chỉ Thái hậu, nhưng hái hậu lại muốn đúng thời hạn cử hành, trong tư tâm mong mỏi có thể dùng việc cưới xin này đển xung hỉ cho Hoàng Đế.

Sáu tháng tư ngày hôm đó, hôn lễ đúng hạn cử hành. Mọi người ở Đông Đô đều đổ xô ra đường xem hôn lễ của An Khánh vương và Thanh Bình công chúa.

Của hồi môn của Thanh Bình mênh mông cuồn cuộn kéo dài mấy dặm, thảm đỏ trải thẳng từ hoàng cung đến vương phủ An Khánh, mười dặm hồng trang giống như đốt đỏ cả nửa thành Đông đô.

Hoàng Đế gả nữ nhi, cưới công chúa lại là thái tử giám quốc, hôn lễ này không thua gì đế hậu thành hôn vô cùng long trọng. Khách khứa và bằng hữu ngồi kín cả Vương phủ An Khánh, trong triều đình không người nào dám không đến.

Tư Điềm từ sáng sớm liền bận rộn chân không chạm đất, thẳng đến lúc mặt trời lặn, hết thảy đều sắp xếp ổn thoả, nàng mới có cơ hội nghỉ ngơi một lát. Nghe bên trong chính sảnh ồn ào náo nhiệt, vừa bắt đầu dòng suy nghĩ của nàng rất phức tạp, bên trong lời chúc phúc lại thấy hơi buồn, nhưng trong lòng mơ hồ lại thấy may mắn, nàng đã kịp thời buông xuống hắn, nếu không thì với tình cảnh ngày hôm nay sao có thể thừa nhận? Lại sẽ đau lòng như thế nào?

Nàng mím môi hít vào một hơi thật dài, có hương hoa ngọt ngào nhẹ nhàng thấm vào tận đáy lòng. Cho đến giờ phút này, nàng rốt cuộc có thể đứng ở góc độ là một người hâm mộ chân thành vui mừng thay cho hắn, bởi vì hôn lễ này, có nghĩa là hắn đã cách đỉnh cao danh vọng chỉ một bước ngắn nữa thôi.

Trăng vừa mới lên, nàng ngồi ở phía trước cửa sổ, nhìn ánh trăng sáng tỏ, trong lòng cũng sáng tỏ như trăng.

Chỉ mong vị Thanh Bình công chúa này có thể cùng tâm ý tương thông với hắn, chỉ mong nàng biết hắn, hiểu hắn, thưởng thức hắn, nâng đỡ hắn, cùng hắn dắt tay kề vai sát cánh cùng nhìn giang sơn như họa.

Vừa rồi Thiệu Bồi phái người truyền tin cho nàng, tám tháng tư chính là thời gian tiến cung, hết thảy đều đã an bài thỏa đáng, bảo nàng sau khi chuẩn bị xong ngày thì sớm sáng chờ ở cửa Vương Phủ phía Tây, tự nhiên có người tới đón nàng.

Nàng thở dài, trong lòng nghĩ đến Thương Vũ. Đến Đông Đô đã nửa tháng rồi, sao còn chưa thấy hắn đến tìm nàng? Hắn còn nói vừa đến Đông Đô sẽ bảo Thất thúc đến thương nghị hôn kỳ, sao giờ còn chưa thấy động tĩnh? từ nay trở đi nàng đã tiến cung, không biết khi nào mới gặp lại hắn. Hắn có chờ nàng hay không?

Trong lòng nàng hơi bất an, hắn hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, nếu cả gan dám có thay đổi, hừ! Nàng âm thầm nghiến răng nhưng cũng không có thể đảm bảo không có gì thay đổi. Bởi vì nàng nghĩ tới Lâm Nhất Phong và Ngô Dong, người trước mưu hại người nhà của nàng, người sau bị uy hiếp liền buông tha nàng. Thương Vũ sẽ như thế nào?

Đang nghĩ ngợi lung tung, bỗng nhiên nghe thấy ngoài cửa có người gõ cửa. Nàng tiến lên mở cửa, thực sự nghĩ là ai tới. Thương Vũ đứng ở cửa ra vào mặt đầy ý cười, khi trông thấy nàng, đôi mắt dường như đột nhiên sáng ngời.

Nàng vốn đang nhớ hắn, nhưng thật sự khi thấy hắn đến, thấy hắn khuôn mặt tươi cười của hắn, cũng không biết sao bỗng nhiên lại thấy tức giận. Bởi vì, hắn không phải đến thăm nàng mà nhất định là tới tham gia hôn lễ của Bùi Vân Khoáng sau đó tranh thủ đến nhìn nàng một cái. Hắn đến Đông Đô đã nửa tháng, cũng không biết tìm cơ hội tới gặp nàng, thật sự là có chút đáng ghét.

Hắn thấy nàng không vui, trong lòng có chút hiểu sai. Tính tình hắn ngay thẳng, lập tức nhíu mày hỏi: "Sao, hắn thành thân rồi nên muội không vui?"

Thật sự là hồ ly chẳng ra hồ ly, nhưng lúc này cũng không phải lúc để ăn dấm chua, nàng càng thêm tức giận: "Vương Gia và công chúa quần anh tụ hội, vì sao muội lại không vui? Muội sớm đã nói với huynh rồi mà, muội toàn tâm toàn ý hi vọng Vương Gia có thể vấn đỉnh chí tôn (mưu đồ cướp đoạt ngôi báu), việc hôn nhân này vốn an bài không thể tốt hơn, muội chân thành vui mừng thay Vương gia và công chúa. Huynh nói bậy cái gì đó?"

Hắn thở phào một cái, tin tưởng chỉ vuốt môi nàng một cái, cười nói: " Muội đúng là dẻo miệng mà."

Nàng liếc hắn: "Thương tướng quân bận rộn như vậy, vẫn mau đi về đi."

Cuối cùng thì hắn đã rõ ý tứ của nàng, trong lòng vui vẻ, tiến lên một bước chăm chú nhìn nàng, hỏi: "Muội là trách ta bận quá, không có tới thăm muội đúng không?"

Nàng bị nói toạc ra nỗi lòng như vậy, có chút ngượng ngùng, quay đầu xách đèn hoa, sẵng giọng: "Muội không có nói như vậy."

" Muội nói thẳng là nhớ ta cho rồi." Hắn tiến lên một bước nắm đầu vai của nàng quay lại, vui vẻ ra mặt.

Nàng càng thêm ngượng ngùng, nghiêng đầu uốn éo đi qua.

Dáng vẻ nàng xấu hổ xoay xoay vặn vặn, thật sự đáng yêu gì đâu. Hắn mừng rỡ không thôi, xem ra cuối cùng hắn vẫn là đi vào lòng nàng, tuy rằng miệng nàng cứng da mặt lại mỏng, chết cũng không thừa nhận. Thế nhưng tức giận hắn không đến thăm nàng, đây chính là bằng chứng.

Hắn ở bên tai nàng dụ dỗ nói: " dạo này ta vô cùng bận, chỗ Lâm Giang vương, ta thời khắc đều phải nhìn chằm chằm vào, cho nên cùng với Bùi Tử Do cả ngày đợi cùng một chỗ. Không tin muội hỏi Triển Bằng đi."

" Muội không hỏi."

"Không hỏi? vậy là muội tin tưởng ta rồi?" Hắn cười ha ha, hai tay mở ra, ôm nàng ở trước ngực, cúi đầu nghe thấy một mùi hương thoang thoảng trên gáy nàng.

Hơi thở nóng hầm hập như muốn làm phỏng da thịt, máu cũng khó lưu thông, dường như mỗi lần bị hắn quấy nhiễu liền rối rắm. Nàng vội nói: "Huynh mau trở về đi thôi. Một hồi khách khứa mới giải tán, một mình huynh ở chỗ này sẽ khiến cho người ta lời ong tiếng ve."

Hắn buông tay ra nói: "Ta dẫn muội đi chỗ này."

"Đã trễ thế thế này, còn đi chỗ nào nữa?"

Hắn cố tình thần bí, nhỏ giọng nói: "đi thì biết."

"Muội nói một tiếng với Tô tỷ đã."

"Muội trước đổi bộ y phục rồi đi theo ta."

Nàng chuyển ra sau tấm bình phong khoác lên một bộ quần áo nam tử, sau đó sửa lại đầu tóc, đội một cái mũ nho sinh trên đầu.

Nàng từ sau tấm bình phong đi ra, giống như một công tử tuấn tú lịch sự. Hắn nhìn quần áo nam tử trên người nàng, bỗng nhiên cười cười: " Bộ y phục này của ta, lúc nào muội mới có thể làm được?"

Nàng cho là hắn đã quên rồi, định giả bộ hồ đồ, không nghĩ tới hắn còn nhớ. Nàng mở ra rương ra, lấy quần áo đưa cho hắn.

Nàng nghĩ kỹ rồi, nếu hắn dám nói không đẹp, nàng lập tức liền lấy lại không cho hắn nữa. Làm bộ y phục này, khiến mấy đầu ngón tay nàng bị đâm không biết bao nhiêu mà nói.

Hắn nhận quần áo, tuy rằng luôn luôn thích trêu ghẹo nàng, nhưng xem ra lần này rất chân thành, cẩn thận cầm trên tay, sau đó, dắt nàng nói: "Muội tặng đồ cho ta, ta đều cất đi."

Trong lòng nàng khẽ động, ngoài miệng lại nói: "Huynh không mặc, sao lại bắt muội làm?"

Hắn liếc nàng một cái, có chút hận nàng không hiểu phong tình. Nữ nhân Thương lan không làm y phục cho nam nhân mà làm vật đính ước, được rồi, nàng cũng không biết phong tục ở đó, chờ sau này sẽ dạy nàng vậy.

Nàng đi đến bên cạnh, gõ cửa: "Tô tỷ, muội đi ra ngoài một chuyến, lát nữa sẽ trở về."

Nhưng Lưu Trọng lại ra mở cửa: "Nàng đi ra đằng trước rồi, muội có việc gấp sao? Muộn đi ra ngoài như vậy ta sợ không an toàn."

Nàng ngượng ngùng cười cười: "Tỷ phu yên tâm, muội đi cùng Thương Vũ."

Lưu Trọng giật mình cười cười: "Ta đây an tâm, đi nhanh về nhanh."

Thương Vũ mang theo nàng ra khỏi đình viện, vì để tránh gặp người quen, hắn đi vòng qua hậu hoa viên ôm nàng leo tường rời đi.

Dọc theo tường viện rời đi không xa, trông thấy một con tuấn mã cao lớn cột dưới tàng cây.

Tư Điềm nhìn con tuấn mã cao lớn này, trong lòng nghĩ đến giá trị của nó, không khỏi thấp giọng nói: "Huynh không sợ ngựa bị người ta đánh cắp sao?"

Thương Vũ cười nói: "muội cho rằng ai cũng yêu tiền giống như muội vậy hả? Hôm nay là ngày đại hỉ của An Khánh vương, trong phủ ngoài phủ không biết có bao nhiêu ám vệ tuần tra, tường vây bên ngoài Vương Phủ, hôm nay còn dám tới ăn trộm?"

"Ai nói muội ham tiền hả ?" Nàng không phục lắm.

Hắn hí mắt cười: "Còn không thừa nhận, lần đầu tiên thấy ta liền vay tiền."

Nàng vội nói: "Vay tiền là thật, nhưng muội cũng trả huynh mà. Muội không có ham tiền của huynh, sao có thể nói muội tham tiền?"

Hắn nhướng mày kiếm lên, nói: "Muội trả bạc ta lúc nào?"

Nàng trừng mắt bực tức nói: "này, buổi tối đó tự tay muội nhét vào trong ngực huynh đấy." Lại có thể quịt nợ không thừa nhận? Sao lại không nói lý lẽ như vậy hả!

Hắn cũng trừng mắt, giống như người vô tội: "Thế nhưng ta không có nhận, nó rơi trên mặt đất rồi."

Nàng vô cùng tức giận: "Huynh! sau khi muội rời đi chẳng lẽ huynh không nhặt?" Nàng không tin hắn không nhặt!

Hắn gật đầu: "Không có nhặt."

Nàng cao giọng: " Huynh nói cái gì!" Ba lượng bạc hắn lại có thể nhìn nhưng không nhặt? Lừa gạt nàng sao?

Hắn dừng một chút lại nói: "Nhưng, ngày hôm sau ta ở cửa lớn nhặt được ba lượng bạc, cũng không biết là ai bị mất."

Đương nhiên là nàng mất! Đây còn phải nói? Nàng thở phì phì nói: "Huynh, Huynh không phải chơi xấu sao? rõ ràng là muội mất đấy."

Hắn lắc đầu: "Vậy cũng không nhất định. Thất Thế Môn nhiều người như vậy, làm sao muội biết nhất định là của muội, bạc này cũng không viết chữ Ti. Dù sao, ba lượng bạc này muội cũng chưa trả lại cho ta."

Người này vô lại, quả thực đao thương bất nhập mà!

Nàng cắn răng nói: "Được! ngày mai muội liền trả lại cho huynh!"

Hắn tách mấy ngón tay ra, làm bộ như tính tính, nghiêm mặt nói: " Thời gian lâu như vậy, tiền lãi tính tính toán toán, đoán chừng cũng mấy trăm lượng đó?"

"Huynh nói cái gì?" Nàng thiếu chút nữa muốn nhảy dựng lên, cho vay nặng lãi thì tiền lãi cũng không có cao tới như vậy, hắn đây là có chủ tâm bới móc, cố ý làm khó nàng.

Hắn nghiêm túc nói: "Ta cho người ta mượn tiền, tiền lãi cũng rất cao, nghĩ lại ta và muội là đồng môn, ta lấy rẻ thôi, muội cũng không cần nhớ nhân tình của ta."

Nàng dùng sức giẫm hắn một cước, cả giận nói: "Thương Vũ huynh chơi xấu!"

Hắn phát hiện nàng ngày thường dịu dàng, nhưng khi ra oai cũng không thể khinh thường, chân mày lá liễu dáng vẻ xinh đẹp, bĩu môi tức giận, phong tình có khác. Người tình trong mắt tựa Tây Thi, đại khái chính là ý tứ như vậy.

Hắn cười hắc hắc: " Nếu như không trả cũng không sao, lấy cái khác thế chấp cũng được."

"Mơ tưởng!"

Hắn cười hì hì tiến đến bên tai nàng nói: "Đem người thế chấp cho ta cũng được."

Nàng đỏ mặt nổi giận nói: " dù sao thì muội cũng đã trả bạc lại cho huynh rồi, huynh nhận hay không muội cũng mặc kệ." Dù thế nào đi nữa thì hắn vô lại trước, nàng cũng không khách khí.

Hắn "ừ" một tiếng, ôn nhu nói: "Chúng ta tuy hai mà một, bạc của ta sẽ là bạc của muội, hà tất phải khách khí."

Lời này nghe tương đối dễ chịu, nàng vểnh khóe môi lên, nín cười không nói.

Hắn dùng ngón tay khều cái cằm của nàng:"Ngay cả người cũng là của ta."

Nói tới nói lui, thì ra ý hắn muốn nói chính là như vậy, nàng đỏ mặt, xấu hổ lại ầm ĩ với hắn.

Hắn cười ha ha, ôm nàng lên ngựa, giục ngựa chạy băng băng.

"đi chỗ nào đó?"

Trong bóng đêm tiếng vó ngựa đặc biệt thanh thúy, đạp trên đường đá xanh, có tiếng vang xa thẳm. Hắn cũng không trả lời, một tay ghìm dây cương, một tay ôm eo nàng, gió xuân ban đêm, vốn là hết sức vuốt ve, nhưng khoái mã như điện, làm gió trở nên mạnh mẽ khí thế, gào thét bên tai, đầu nàng đội mũ đột nhiên bị gió cuốn đi, mái tóc đen mượt như tơ tung xoã ra, lướt trên mặt hắn, trong nháy mắt đó, toàn là hơi thở cùng hương thơm ngọt ngào của nàng, sợi tóc mềm mại trơn trượt, xúc cảm vô cùng nhỏ khi chạm vào da thịt hắn lại có thể khiêu khích hắn đến cực điểm . Nàng bối rối lấy tay vén tóc gom gọn trong lòng bàn tay. Một khắc này, xấu hổ mập mờ, dường như khi gom những sợi tóc đen ấy lại mang theo độ ấm của da thịt hắn, mơ hồ có thể làm phỏng lòng bàn tay nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.