May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả

Chương 9



Ti Điềm đã hiểu rõ một đạo lý, chính là làm ít sai ít, làm nhiều sai nhiều. Nàng vốn có lòng tốt, không ngờ cuối cùng lại kết oán với Đại sư huynh. Mấy ngày kế tiếp, Thương Vũ cũng không cho nàng một sắc mặt tốt.

Nàng rất buồn bực, cũng không biết vì cái gì Tề Dương có thể ở chung thân thiện hữu hảo với nàng, mà Thương Vũ lại luôn bắt bẻ, nghiêm khắc, giống như nhìn nàng chỗ nào cũng thấy không vừa mắt, chẳng lẽ lần đầu tiên thấy nàng "tham tiền" nên ấn tượng sâu sắc? Lần đầu tiên nàng thấy hắn, nàng cũng thấy hắn "Háo sắc" mà! Hai người đi cùng một chỗ, vừa vặn ghép lại thành "Tham tiền háo sắc", nàng nhịn không được bật cười, lại thở dài, hai chữ "Hợp ý", thật sự là không có đạo lý nhưng nếu như không hợp ý hắn, vậy thì tùy duyên thôi.

Cũng may là lần thứ hai Thương Vũ đến kiểm tra chiêu hồng tụ thiêm hương, nàng miễn cưỡng có thể dập tắt ánh nến, rốt cuộc qua một cửa. Thương Vũ trầm mặc rời đi, vậy là vẫn chưa có cơ hội dùng tới thuốc mỡ.

Nàng vui mừng hết một đêm, không ngờ ngày hôm sau Thương Vũ lại giao cho nàng một nhiệm vụ mới còn bi thảm hơn! Hắn đưa tới hai cái sọt nhỏ, một sọt đậu đỏ và một sọt đậu xanh, yêu cầu nàng và Lâm Tây Yến phải lựa ra từng loại. Công việc này mới nghe thôi mà đã làm cho da đầu nàng run lên, làm một hồi chắc chết quá. Một canh giờ sau, dường như trước mắt nàng đều là các hạt đậu đang nhảy múa, tinh thần hoảng loạn.

Lâm Tây Yến chọn chọn, đột nhiên nhào vào trong sọt nhỏ khóc lớn lên.

Ti Điềm nhìn nước mắt của nàng, trong lòng rất khó chịu, biết rõ thù của nàng sâu như biển, cho nên rất nóng vội báo thù. Nhặt hạt đậu như vậy chỉ làm cho lòng nàng càng thêm nôn nóng. Thế nhưng là Chu Tước của Thất Thế Môn, lại hết lần này tới lần khác không được học võ công. Nàng không biết an ủi Lâm Tây Yến như thế nào, liền giống như Dương thẩm trấn an mẫu thân, Tiểu Ngạn không có ở đây, còn có a Điềm, thế nhưng ở trong lòng mẫu thân, a Điềm là a Điềm, Tiểu Ngạn là Tiểu Ngạn, ai cũng không thể thay thế ai. Người ngoài an ủi không có tác dụng gì, chỉ có thời gian chậm chậm trôi qua mà nguôi ngoai. Mà Lâm Tây Yến đau khổ, cho dù chính tay giết chết kẻ thù, cũng chỉ có thể làm giảm bớt đau khổ mà thôi, còn sự đau đớn trong lòng thì vĩnh viễn không bao giờ có thể xóa bỏ.

Việc nhặt hạt đậu này nàng và Lâm Tây Yến làm hết ba ngày, Thương Vũ dường như muốn tra tấn các nàng, cố ý mài nhẵn tính tình của các nàng . Tuy rằng hắn không có ở đây nhìn, chỉ thỉnh thoảng xuất quỷ nhập thần tới đây thị sát. Hai người cũng không dám ngồi chơi, mà dốc sức cố gắng làm cho xong.

Đến ngày thứ ba, hai người gần như sắp chết đến nơi. Lâm Tây Yến lần nữa gào khóc, trong lòng Ti Điềm cũng cực kỳ khó chịu, nàng cũng cảm thấy nếu tiếp tục làm nữa, chắc chắn sẽ phát điên mất. Đối với Thương Vũ thật sự là nghiến răng nghiến lợi mà không thể làm gì.

Ngày thứ tư, Thương Vũ rốt cuộc không bắt các nàng làm cái việc không có nhân tính này nữa, bởi vì Thiệu Bồi đã trở về.

Ti Điềm được Thiệu Bồi gọi vào, chưa bước vào phòng nàng đã nghe thấy một mùi thơm thanh nhã. Đến khi kàng đi vào, liền bị hấp dẫn bởi ánh mắt một nữ nhân trong phòng. Mẫu thân Tịch Nhiễm của nàng lúc còn trẻ từng là mỹ nữ Lạc Dương, xinh đẹp đoan trang cao quý, nhưng nữ tử trước mắt này ngoài xinh đẹp ra, còn có một ma lực kỳ quái, một đôi mắt sáng dường như có thể làm rung động đáy lòng của ngươi, làm cho ngươi chỉ muốn gần gũi thân mật với nàng.

Thiệu Bồi vẫn thanh nhã đạm mạc như trước, trường sam thẳng tắp không một nếp nhăn, không hề giống như đi đường mệt nhọc, tựa như một tháng này hắn đều ở đây không hề đi ra ngoài.

Hắn nói với Ti Điềm và Lâm Tây Yến: "Đây là sư phụ ta mời tới cho các ngươi. Các ngươi gọi nàng là Tô tỷ."

Ti Điềm và Lâm Tây Yến thi lễ với Tô tỷ, Tô tỷ cười ngọt ngào: "Miễn lễ, sau này là người trong nhà, không cần phải khách khí."

Thiệu Bồi mỉm cười với nàng nói: "Đi đường vất vả, ngươi nghỉ ngơi trước đi, viện Bạch Hổ hiện nay để trống, ngươi ở đó được không?"

Tô tỷ cười nói: "Ta ở chỗ nào cũng được, Thiệu môn chủ đừng quá khách khí." Nàng cười dịu dàng nói chuyện với Thiệu môn chủ.

"Là ngươi thì ta vô cùng khách khí." Trên mặt Thiệu Bồi tựa hồ mang theo sự xúc động và cô đơn, Tô tỷ làm như không phát hiện, vẫn cười như gió xuân, nhiệt tình quyến rũ.

"Ti Điềm, ngươi dẫn Tô tỷ đi nghỉ ngơi đi."

Ti Điềm đáp "Vâng", dẫn Tô tỷ đi ra, lại phát hiện Lâm Tây Yến còn đứng trong phòng, chỉ nghe nàng nói: "Sư phụ, con muốn xin người một chuyện."

Ti Điềm không biết Lâm Tây Yến lưu lại xin sư phụ chuyện gì.

Nàng dẫn Tô tỷ đến viện Bạch Hổ. Đây là lần đầu tiên nàng tới viện Bạch Hổ, mà Tô tỷ dường như còn quen thuộc nơi này hơn nàng, trực tiếp tìm được phòng ở, nơi này tuy rằng không người ở, lại không nhiễm một hạt bụi, rõ ràng mỗi ngày đều có người đến quét dọn.

Tô tỷ rốt cuộc trút được gánh nặng, đánh giá căn phòng, sau đó thuận theo miệng hỏi: "Tiểu Thông đi ra ngoài bao lâu rồi?"

Ti Điềm sững sờ hỏi: "Tô tỷ nói ai?"

Tô tỷ có chút kinh ngạc: "Chính là chủ nhân của viện Bạch Hổ, muội không phải là Chu Tước sao? Còn chưa gặp tiểu Thông sao?"

Ti Điềm giờ mới biết tiểu Thông trong miệng nàng chính là Nhị sư huynh chưa từng gặp mặt, nàng ngại ngùng cười cười: "Muội mới tới có một tháng, chưa gặp qua hắn."

Tô tỷ mỉm cười, nói một câu: "Hắn nha, khi còn bé như hoa như ngọc, hiện tại chính là hại nước hại dân."

Ti Điềm nhịn không được bật cười. Vị Tô tỷ này người thì xinh đẹp, nói chuyện cũng khôi hài, nàng liền sinh ra hảo cảm với nàng, có người vừa gặp liền làm cho ngươi ta ưa thích, Tô tỷ hiển nhiên là người đó.

Tô tỷ nhìn lướt qua nàng, cười ôn nhu: "Muội lớn lên cũng rất đẹp, chẳng qua là tuổi còn nhỏ, chưa có nẩy nở, giống như nước sinh ra hoa sen."

Ti Điềm ngượng ngùng cười cười. Đây là lần đầu tiên nàng được khen ngợi về tướng mạo, có chút vui mừng, trong lòng giống như có một ngọn lửa nhỏ đang nhảy múa hân hoan.

Tô tỷ nghiêng người nằm dựa vào giường êm, cười nhẹ nhàng nhìn Ti Điềm, ánh mắt có chút mơ màng.

"Nhìn muội làm ta nhớ đến một người. Có điều nàng hoạt bát hơn muội, muội bao nhiêu tuổi rồi?"

"Mười lăm tuổi."

Tô tỷ "a" rmột tiếng, ôn nhu nói: " Muội về trước đi, ngày mai chúng ta gặp lại."

Ti Điềm từ viện Bạch Hổ đi ra, gặp Lâm Tây Yến mắt đỏ lừ đang đi tới.

"Ta đi đây." Lâm Tây Yến vừa nhìn thấy Ti Điềm liền nói những lời này, sau đó trực tiếp đi vào gian phòng của mình, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Ti Điềm ngây ngẩn cả người, vội vàng đi theo phía sau nàng hỏi: "Sao vậy?"

"Ta vừa rồi đi xin sư phụ, muốn học võ công. Ta đến Thất Thế Môn mục đích là vì báo thù cho người nhà, sư phụ lại nói không thể, ta không thể ở lại chỗ này tốn thời gian nữa, ta muốn bái sư phụ khác, học võ công báo thù người nhà."

Ti Điềm cắn môi có chút không nỡ, lại cảm thấy không cách nào mở miệng khuyên can.

"Báo thù, chưa hẳn là đao thương cắt thịt lấy máu." Thanh âm Tô tỷ như một cơn gió màu xanh lá, tuy rằng rất nhẹ nhàng, nhưng câu chữ lại hữu lực. Ti Điềm và Lâm Tây Yến quay lại, chẳng biết lúc nào, nàng đang đứng ở ngoài cửa, mỉm cười, sóng mắt dịu dàng, nhưng sắc mặt của nàng lại làm cho người không tự chủ được kính sợ.

Nàng nhẹ nhàng bước đến, ngồi xuống phía trước cửa sổ, giương mắt đánh giá gian phòng Lâm Tây Yến, thần sắc không rõ, thở dài một tiếng: "Viện chu tước này đã ba năm không có người ở rồi. Trước kia ta ở nơi này."

Lâm Tây Yến ngừng thu dọn đồ đạc, nước mắt nhất thời ngăn không được, có giọt còn đọng trên khóe mắt.

Tô tỷ chậm rãi nói: "Ngươi là một nữ hài tử, đã qua giai đoạn luyện võ rồi, cho dù ngươi có bái cao nhân đi nữa, trừ phi ngươi là kỳ tài luyện võ, chỉ sợ cũng khó có được thành tựu lớn. Báo thù, chỉ sợ ngươi không có khả năng."

Lâm Tây Yến cắn môi không nói, nàng nói không sai, nhưng trên đời này có rất nhiều việc, biết rõ không thể làm cũng phải làm, còn lựa chọn buông tha, không thể nào.

Tô tỷ nói: "Kỳ thật, có rất nhiều biện pháp lại ít dùng sức, lại bớt lo nghĩ, vì sao không chọn cái tốt nhất mà lại chọn cái khó khăn nhất? Chẳng lẽ ngoại trừ tay chân, ngươi không có đầu óc sao?" Ngữ khí của nàng giống như gió xuân ấm áp, ngôn từ lại không lưu tình chút nào.

Sắc mặt Lâm Tây Yến có chút phiếm hồng, chưa từng có người nào nói như vậy với nàng. Nàng từ nhỏ được nâng trong lòng bàn tay, lười biếng luyện công, phụ thân cũng chỉ điểm trán nàng mà thôi.

Đột nhiên, Tô tỷ vừa nhấc tay, ống tay áo vung lên. Ti Điềm sững sờ, cảm thấy chiêu này rất quen thuộc, là chiêu thức hồng tụ thiêm hương.

Lâm Tây Yến không biết làm sao, không chỉ hắt xì, còn chảy nước mắt nữa.

Tô tỷ chậm rãi nói: "Ngươi xem, ta chỉ nhẹ nhàng vung tay áo, ngươi liền khó chịu, nếu ta vung độc dược, chỉ sợ thất khiếu chảy máu rồi."

Ti Điềm kinh ngạc nhìn Tô tỷ, vẫn là khuôn mặt phù dung thanh tú, cười như gió xuân.

Sau nửa ngày Lâm Tây Yến mới ngừng hắt xì, vành mắt và mũi đều đỏ bừng.

"Ngươi khóc cũng đã khóc rồi, về sau đừng nhẹ nhàng nói rời đi, sư phụ ngươi là một người bạc tình bạc nghĩa, cũng đừng nghĩ đến hắn sẽ lưu ngươi lại, ha ha." Nàng nhẹ nhàng cười cười, đứng dậy rời đi, thân hình thướt tha, hào hoa phong nhã.

Lâm Tây Yến ngơ ngác ngồi xuống, nhìn gốc Bồ Đề ngoài cửa sổ, tâm tư chợt cao chợt thấp, lời Tô tỷ nói giống như một thanh kiếm đâm vào trong lòng của nàng.

Ti Điềm thấy nàng đã bỏ ý định rời đi, liền lặng lẽ lui ra, đi vào phòng ngủ của mình, Thiệu Bồi đã trở về, nàng rất muốn xế chiều xin nghỉ, xuống núi thăm mẫu thân. Đang suy nghĩ thì Tề Dương từ ngoài viện đi vào, đưa cho nàng và Lâm Tây Yến tất cả mười lượng bạc. Mới đó mà nàng đã ở Thất Thế Môn một tháng rồi.

Tề Dương nhìn Ti Điềm cười, mặt mày ủ rũ nói: "Ai nha, ba lượng bạc ta cũng không có."

Ti Điềm mở to đôi mắt óng ánh trong suốt, tò mò hỏi: "Sao vậy?"

"Bởi vì vừa rồi Đại sư huynh cùng ta đánh cuộc, hắn nói muội khi nhìn thấy bạc nhất định sẽ mặt mày hớn hở, cuối cùng ta cá ba lượng bạc, nụ cười này của muội làm ta thua rồi."

Mặt Ti Điềm đỏ lên, Thương Vũ, hắn hơi quá đáng mà.

Nàng xấu hổ chu mỏ nói: "Hừ, lần sau huynh đánh cuộc với hắm một trăm lượng bạc đi, muội sẽ không cười đâu."

Tề Dương vẻ mặt đau khổ lắc đầu: "Đại sư huynh sẽ không ngu như vậy đâu, xem ra Đại sư huynh rất hiểu muội."

Hắn nói vốn là vô tâm, thế nhưng là Ti Điềm nghe mà vành tai nóng lên, nàng không muốn bị hắn hiểu như vậy đâu, đặc biệt là hiểu nàng thành một người tham tiền lại thích chiếm tiện nghi người khác.

Nàng tức giận cầm lấy ba lượng bạc chạy đến viện thanh long.

Mở cửa viện ra, ẩn nấp trong mấy cây bèo tấm xanh biếc trong ao nhỏ trước hòn giả sơn là mấy cái đuôi cá hồng đang chơi đùa dưới ánh mặt trời, Thương Vũ cầm một chút đồ ăn trêu chọc cá trong ao.

Ti Điềm bước vài bước tới trước mặt của hắn, hầm hừ nói: "Đại sư huynh, trả bạc cho huynh."

Thương Vũ quay đầu lại nhìn nhìn lòng bàn tay của nàng, "A" một tiếng, rải thức ăn cho cá không đếm xỉa tới nàng: "Sau này hãy nói đi."

"Sau này?" Ti Điềm thật bất ngờ.

Hắn không nhìn nàng, nhàn nhã chơi đùa với cá, thanh âm ôn nhu hơn nhiều: "Ngươi không phải đang cần tiền sao? Lấy dùng trước đi, về sau rộng rãi rồi trả lại ta."

Cơn tức giận của Ti Điềm dễ dàng bị hắn tiêu diệt bởi hai câu nói. Lúc này hắn ngược lại là có vài phần nhân tình, cũng có chút thông tình đạt lý, giống như ca ca ôn nhu hòa ái nhà láng giềng.

Tâm tư Ti Điềm khẽ động, nàng còn có một chủ nợ, chính là Bùi Vân Khoáng. Nếu trả hết các khoản nợ, tháng này chỉ còn bốn lượng bạc, mắt thấy thời tiết trở nên ấm áp, ngay cả quần áo mùa hè nàng cũng chưa chuẩn bị, quần áo mùa hè của mẫu thân sớm đã cũ, phải đặt mua mới, bà còn phải uống thuốc, bốn lượng bạc, thật sự là rất ít. Vậy trước trả Bùi Vân Khoáng ba lượng bạc, còn Thương Vũ thì tháng sau trả vậy. Dù sao hắn cũng xem nàng là người tham tiền, nếu như gánh chịu cái hư tên này, dứt khoát biến thành thực cho rồi.

Nàng có chút hờn dỗi nói: "Được, tháng sau muội trả lại huynh."

Thương Vũ vung tay lên cho cá ăn, mỉm cười: "Không vội, không vội, lúc nào cũng có thể, không trả cũng không sao."

Hắn lúc nào nói chuyện tốt như vậy? Là vì đánh cuộc thắng ba lượng bạc, cho nên tâm tình rất tốt sao?

Ti Điềm tức giận nhìn hắn, thần sắc rất kiên quyết nói rõ với hắn: "Muội nhất định sẽ trả."

Dưới ánh mặt trời Thương Vũ có chút híp mắt lại, gật đầu nói: "Được, ngươi không quên là được rồi."

Ti Điềm nghiêm mặt nói: "Muội sẽ không quên."

Thương Vũ đột nhiên mím môi cười cười. Nhìn đã quen hắn trời đông giá rét, đột nhiên xuân về hoa nở, nàng thật đúng là không quen. Nói không nên lời nào, thấy hắn cười cười, nàng cảm thấy có chút không được tự nhiên, vội vàng ra khỏi viện thanh long, cầm lấy ba lượng bạc đi tìm Thiệu Bồi.

Trong phòng, Thiệu Bồi đang pha trà, trà mới xanh như ngọc bích, rót vào một chút nước sôi liền tỏa mùi thơm ra bốn phía, hơi nước lượn lờ ở bên trong, khuôn mặt Thiệu Bồi mang theo chút ít ẩn nhẫn tịch liêu, làm cho người ta chùn bước, rồi lại muốn vén mây tìm trăng, vén lên phần cô tịch kia.

Ti Điềm đứng ở cửa ra vào thấp giọng gọi một tiếng "Sư phụ".

Thiệu Bồi ngẩng đầu hỏi: "Có việc gì thế?"

Ti Điềm có chút ngượng ngùng: "Tháng trước con mượn Bùi công tử ba lượng bạc, đây là hầu bao của hắn, xin sư phụ gặp hắn thì trả dùm con."

Thiệu Bồi nhìn mảnh vải, nói: "Bùi Vân Khoáng? Ngươi gặp hắn lúc nào?"

"Chính là tháng trước, ở trên thềm đá. Hắn nói là bằng hữu của sư phụ. Noi con đem bạc trả lại cho sư phụ là được."

Thiệu Bồi ngược lại cầm chén trà, nhàn nhạt nói: "Sau này ngươi gặp hắn, tự mình trả cho hắn. Ta còn nhiều việc, sợ không nhớ được, vạn nhất quên mất, thành ra ngươi có mượn không trả."

Ti Điềm đành phải đồng ý đáp "Được", lại vô cùng xấu hổ xin một canh giờ, xuống núi thăm mẫu thân.

Thiệu Bồi vuốt cằm nói: "Ta quên dặn dò, lúc phát ngân lượng, các ngươi có nửa ngày ngày nghỉ, có thể đi làm chút ít việc tư, sau này không cần xin ta nghỉ."

Ti Điềm thập phần cảm kích, đối với Thiệu Bồi lại thêm vài phần hảo cảm, hắn thật sự là rất thông tình đạt lý, toàn bộ Thất Thế Môn, chỉ có Thương Vũ là khó khăn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.