Mây Trên Đồng Bay Mãi

Chương 36: Ngoại truyện: Đêm không ngủ ở Kenya




“Đây là tháng thứ hai tôi đến dạy học ở Kenya, tôi đã dọn đến một khu gọi là Mathare. Ở đây có thảo nguyên rộng lớn, và có cả khu dân nghèo, ở đâu cũng thấy nhà cửa thấp bé, rách nát. Bọn trẻ rất thích những viên kẹo chocolate tôi mang đến, nhìn thấy tôi chúng hớn hở chạy đến: “Wow, Chinese!”.

Tôi rất thích chỗ này vì ở đây hoàng hôn đẹp vô cùng. Chỉ cần mở cửa ra là đã thấy được đỉnh núi quanh năm tuyết phủ, người dân ở đây cũng thích ngắm cảnh mặt trời mọc. Trước kia tôi từng mê một bộ phim Hồng Kông, tên là Hiệp sĩ giang hồ. Tôi không ngờ mình cũng có ngày được lang thang ở một nơi rộng lớn như thế này.

Bầu trời màu lam, thảo nguyên xanh ngắt, và cả ký ức về anh ấy. Tôi nghĩ có thể mình sẽ sống ở đây suốt đời. Hôm thứ ba, tôi cùng các bạn Trung Quốc đến ngôi trường gần nhà dạy lũ trẻ. Ở đó có một thằng bé tên là Tom rất dễ thương, nó biết Thành Long và biết múa võ Trung Quốc.

An ninh ở đây không được tốt, tôi không dám chụp ảnh ngoài đường vì sợ bị giật máy ảnh. Nhưng tôi vẫn chụp những con đường mình đi qua theo thói quen, vì mỗi lần nhìn chúng, tôi lại tự hỏi mình: Không biết anh ấy đã từng đi qua chỗ này chưa?

Chụp ảnh, viết nhật ký, ngắm nhìn khung cảnh hùng vĩ ở đất nước đã mang dấu chân anh, đó chính là cuộc sống của tôi.

Tôi bỗng thấy dường như số phận đã an bài, chàng trai mà tôi từng yêu lặng lẽ nắm tay tôi đưa tôi đến đất nước này. Còn tôi lại đến đây để tìm một người con trai khác. Tôi đã từng oán trách cuộc sống đã lấy đi mọi thứ trong lúc tôi đang hạnh phúc nhất. Nhưng lúc này tôi đã hiểu, hạnh phúc luôn ở bên tôi. Tôi vẫn có thể cảm nhận được người tôi yêu qua thành phố mà anh đã từng đặt chân đến. Anh chưa từng ra đi, anh luôn sống trong ký ức của tôi. Còn tôi vẫn luôn nhặt nhạnh những hồi ức về anh trên suốt chặng đường của mình, không ngừng nghỉ.

Thiều Trì, anh có biết rằng em rất nhớ anh không?

Gần đây, trên mạng nổi lên một trang blog tên Mây trên đồng bay mãi rất được chú ý, số lần truy cập đã lên tới hàng triệu. Blogger liên tục đưa những bức ảnh và bài viết để tưởng nhớ đến người chồng quá cố của cô. Rất nhiều comment, có lời động viên, có lời chúc phúc, và tất nhiên cũng có cả những câu nghi hoặc. Mọi người đoán già đoán non, tại sao trên đời này lại có thứ tình yêu trắc trở đến thế, rõ ràng đã rất gần nhau nhưng rồi lại xa cách đến muôn trùng. Nhạc nền trong blog là bài hát Cảnh sắc của tình yêu. Blogger dường như không quan tâm đến những comment, cô bình thản bước đi, chụp ảnh, và viết tiếp trang nhật ký cho riêng mình.

Dĩ Mạch post xong trang nhật ký cuối cùng, vươn vai cho thoải mái. Cô nhìn các comment trên blog, mỉm cười.

Đất nước xa lạ này đã giúp cô tạm quên đi những phiền muộn trong lòng. Ở đây chiến sự hoành hành, bệnh AIDS lây lan, nhưng cô không hề sợ hãi, vì người cô yêu đã an giấc ở đây. Bất cứ thứ gì ở nơi đây đều gợi cho cô hình ảnh của anh.

Cô ghi chép những câu chuyện cuộc sống mỗi ngày, rồi post lên mạng như nhật ký. Cô viết lại câu chuyện của cô và Lục Thiều Trì. Rất nhiều người hỏi cô câu chuyện là thật hay giả, cô chỉ cười mà không trả lời.

Hóa ra trên đời lại có những tình yêu đẹp như thế, chỉ muốn cho đi mà không mong nhận lại. Ngày tháng trôi qua, bạn vẫn không thể quên được người đó. Ký ức được thời gian mài giũa thêm sâu sắc hơn.

Nếu nhớ nhung dài theo thời gian

Hóa thành một thế giới khác

Phong cảnh hẳn sẽ rất đẹp

Cảnh sắc của tình yêu trong quá khứ còn đẹp hơn cả hiện tại

Em ở đâu, anh ở đâu cũng không hề gì

Hồi ức của em ở đâu

Để anh quên đi thay em

Cho đến khi em quên rằng đã từng yêu anh

Em mới lấy ra ôn lại

Hồi ức của anh ở đâu

Để em lưu giữ cho anh

Nó đã trở thành nguồn sống duy nhất của em

...

Từ trong loa, giọng hát khàn đục của Lâm Gia Hân lan tỏa khắp nơi, Dĩ Mạch rất bướng bỉnh, dù thế nào cô cũng không chịu thay nhạc nền. Đã quen nghe một bài hát, đã quen nhớ về một người. Cô rất ít khi chat trực tiếp trên mạng, rất nhiều người tự hỏi cô gái có nick Hoa Nở Trên Đồng đó lạnh lùng xa cách đến th mà lại yêu sâu sắc và chung tình biết bao.

Trên blog có một người tên L, thường hỏi cô về một số ảnh phong cảnh ở Kenya. Anh ta là người duy nhất Dĩ Mạch trả lời. Không biết vì sao, anh đem lại cho cô cảm giác thân thuộc. Có lẽ vì anh là L, có lẽ vì giọng điệu của anh rất giống một người.

Con người đôi khi vì những lý do vô thưởng vô phạt mà chấp nhận một người bạn nào đó. Qua blog, cô thấy trong comment của L, anh gọi cô là Mạch Mạch. Giây phút đó, cô lặng người đi trong tích tắc, tưởng như một người khác đang trìu mến gọi cô. Cô không thích người khác gọi cô là Mạch Mạch, nhưng L nhất định không chịu.

Cô hỏi, sao bạn lại lấy nick là L. Người ấy đùa rằng, vì anh nghĩ cô sẽ thích nhân vật L trong Quyển sổ thiên mệnh(23).Dĩ Mạch bỗng xao lòng, có lần cô cũng bắt Lục Thiều Trì cùng xem bộ phim Quyển sổ thiên mệnh. Cô nói mình thích nhân vật L, Lục Thiều Trì hỏi cô tại sao, cô nói không có lý do, chỉ là thích như vậy thôi.

Một tình yêu tuyệt đẹp như vậy, cả đời này cô cũng không còn đủ sức lực để yêu lần nữa.

Hôm nay, cô vào blog thì thấy L nói anh sắp phải đi xa, sau này có thể sẽ không liên lạc nữa. Cô cảm thấy như mất mát một cái gì đó, một nỗi buồn phảng phất hay đúng hơn là một nỗi cô đơn khó diễn tả thành lời, giống như bị bỏ rơi một lần nữa. Nỗi cô đơn này khiến cô thấy sợ, cô khẽ nhấn chuột, xóa nick anh khỏi danh sách. Cô bỗng thấy mình thật giống Thiều Trì, hóa ra đây chính là nỗi sợ âm thầm của anh. Thiều Trì vô tình nghe thấy cô nói yêu Vân Mộ Hàn nên mới buông tay cô mà ra đi.

Cuộc sống cô đơn giống như tu sĩ khổ hạnh, cô dùng một nửa thời gian để viết blog, nửa còn lại dùng để nhớ nhung anh. Mấy hôm trước, cô nhận được e-mail của Trần Sở Dương và Mạc Hân Nhan thông báo họ đã đính hôn và hỏi cô bao giờ về Vân Trạch để chúc phúc cho họ. Cô vẫn chưa trả lời, không phải là cô không muốn về mà là cô sợ trở về. Tất cả mọi người đã thành cặp thành đôi, chỉ có cô là kẻ đơn độc ở đất nước xa lạ này.

Cô tắt e-mail đi rồi chuyển vào thùng rác điện tử. Bỗng bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp. Dĩ Mạch chau mày, mở màn hình camera, cầm sẵn bình hoa trong tay. Những ngày tháng ở Kenya, cô đã học được cách tự lo cho mìnhLục Thiều Trì thường nói cô không biết tự chăm sóc mình, còn giờ việc duy nhất cô có thể lại chính là việc ấy. Cô không quen ai ở Mathare, ngoài bà chủ nhà ra không có ai đến tìm cô giờ này cả, nhưng bà chủ nhà đã đi thăm con trai ở thành phố rồi, ai lại đến gõ cửa muộn thế này nhỉ?

Cô rón rén nấp sau cửa, nhìn ra bên ngoài qua lỗ mắt mèo.

“Choang!”. Khi thấy người ngoài cửa, bình hoa trong tay cô rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Cô kéo cửa lao ra ngoài, ôm chặt lấy người đàn ông trước mặt, tưởng như chỉ cần chậm một chút là anh sẽ tan biến đi mất. Anh cũng siết chặt cô vào lòng, cô gầy gò mỏng manh đến thế, sinh con xong thân hình vẫn không thay đổi gì.

“Nói với em đi, có thật là anh không?”. Cô sụt sùi không thốt nên lời trong lòng anh.

“Là anh”.

“Có phải em đang mơ không? Thiều Trì, tại sao em không mơ thấy anh? Em cứ sợ mình sẽ quên anh mất”. Cô ôm chặt lấy anh, khóc không thành tiếng. Đó là con người mà cô định dùng cả cuộc đời để tưởng nhớ, lúc này anh đang ở bên cô, ôm cô, hôn cô.

“Ngốc ạ”. Anh hôn lên tóc cô, giọng nói cũng run rẩy.

“Thiều Trì, em yêu anh. Có phải em chưa nói với anh là em yêu anh không? Em yêu anh, em yêu anh...”. Cô lặp đi lặp lại, chỉ sợ anh không nghe rõ.

“Anh biết, anh vẫn chờ em nói yêu anh. Vừa đến Kenya là anh đã hối hận rồi, anh chờ em đi tìm anh để nói rằng em yêu anh. Em biết không? Khi bị quân nổi loạn bắt đi, anh đã nghĩ mình nhất định không được chết. Anh chết rồi em sẽ ra sao? Anh thấy mình như một thằng ngốc hèn hạ. Dĩ Mạch, sau này sẽ không thế nữa, anh sẽ không rời bỏ em nữa đâu”.

“Em cũng không để anh đi nữa đâu! Lục Thiều Trì, anh nghe rõ đây, nhất định không được bỏ đi nữa!”. Cô kiên quyết ra lệnh, anh lau nước mắt cho cô, đã làm mẹ rồi mà vẫn còn khóc như mèo con.

“Thiều Trì, anh là người hay là ma đấy?”.

“Em có sợ anh không? Nói đi, em có sợ không?”.

“Em sợ mất anh hơn”. Cô nhìn anh, mắt ngấn lệ.

“Quân nổi loạn vốn định giết bọn anh, nhưng may là trong cuộc tập kích, thủ lĩnh của chúng bị trọng thương. Anh vẫn cứu hắn theo quy định của tổ chức, bất kể lập trường chính trị của người sở tại là gì, anh cũng phải cứu. Có lẽ hắn cũng không phải người xấu, chỉ do tín ngưỡng khác biệt thôi. Cũng nhờ vậy mà hắn đã thả anh ra. Anh là con tin duy nhất thoát khỏi tay quân phiến loạn, họ không nhắc đến tin anh còn sống trong đoạn phim của BBC, vì thế mọi người đều tưởng anh đã chết rồi”.

“Sao anh biết em ở đây?”.

“Nhờ mấy thứ này...”. Lục Thiều Trì đặt balô xuống, bên trong toàn ảnh Dĩ Mạch đăng trên blog, từng tấm đều được ghi chú rõ ràng bằng tiếng Trung.

“Con đường này mỗi lần đi dạy học em đều đi qua”.

“Em nói, từ chỗ em ở, mở cửa sổ ra là sẽ thấy đỉnh núi. Em thích ngắm mặt trời mọc ở đây”.

“Mỗi lần ra chợ em đều đi ngang qua một vùng dân cư nghèo khổ lụp xụp, hôm nào cũng có một thằng bé da đen mê âm nhạc đứng hát trên mái nhà, lúc nãy anh cũng vừa gặp thằng bé đó đấy”.

“Em nói mỗi thứ ba thường đi làm công ích ở trạm, từ đây đến đấy chỉ mất mười mấy phút đi bộ”.

“Em xem, tất cả đều là ảnh trong blog của em. Đây là con đường nhỏ trước nhà em, đây là những phong cảnh em đã đi qua, còn đây là cái cây trước cửa nhà em...”.

“Thiều Trì, cho em biết, anh chuẩn bị điều này bao lâu rồi? Những bức ảnh này, bản đồ này, anh chuẩn bị bao lâu rồi?”. Quá nhiều điều bất ngờ khiến cô cảm động khóc òa.

“Anh về Vân Trạch, Trần Sở Dương bị anh dọa cho gần chết. Anh đã gặp con chúng ta, bố mẹ cưng nó lắm, lần đầu tiên anh thấy bố mẹ cùng làm một việc ý nghĩa như thế. Bố mẹ bảo anh là em đang ở Kenya, em không biết lúc đó anh lo cho em thế nào đâu. Anh sợ chúng ta lại lỡ qua nhau. May mà anh tìm thấy blog của em trên mạng. Em không biết mỗi lần đọc bài em viết trên blog, anh đau lòng đến thế nào đâu. Anh đã thề với chính mình, anh nhất định phải tự đến tìm em, xin em tha thứ. Anh nhất định phải tìm được em”.

“L là anh phải không?”. Dĩ Mạch bỗng sực nhớ, ngẩng đầu nhìn Thiều Trì dò hỏi. Anh khẽ gật đầu, cúi xuống hôn cô.

“Dĩ Mạch, mọi người rất nhớ em”. Anh thì thầm.

“Chúng ta có thể chưa về vội được không?”.

“Hử?”.

“Để sinh ở đây thật nhiều Thiều Trì con và Dĩ Mạch con”. Cô nhón chân, thì thầm vào tai anh. Anh mỉm cười đồng lõa, không do dự nữa... Anh cũng không quên đưa tay tắt màn hình camera đang sáng rực bên cạnh máy tính.

Hoa Nở Trên Đồng sau này có viết trong blog Mây trên đồng bay mãi như sau: “Nếu có một người vượt qua nghìn dặm để gặp lại bạn, nếu có một người xa cách vạn dặm cũng chung thủy chờ đợi thì anh ấy chính là người dành cho bạn. Những người yêu nhau sẽ không bao giờ lạc mất nhau. Cho dù họ có bị chia xa trong chốc lát, nhưng rồi sẽ có ngày họ tìm được nhau. Trái đất hình tròn mà, chẳng phải vậy sao?”.

L đáp lại trong bài viết đó: “Jesus từng nói, người tin ta thì sống mãi. Cô ấy từng hỏi tôi, trên thế gian này có điều kỳ diệu hay không. Tôi đã nói với cô ấy rằng chỉ cần tìm, chỉ cần tin là sẽ có. Tôi vẫn luôn tin, dù thế nào chăng nữa những người yêu nhau nhất định sẽ lại ở bên nhau”.

Rất lâu sau này, Dĩ Mạch hỏi Thiều Trì, nếu lúc đó cô đã rời khỏi Mathare thì anh sẽ làm thế nào?

Thiều Trì trả lời: Anh sẽ lại đi tìm, cứ tìm mãi thôi...