Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 105: Tôi cần người yêu, cũng cần được yêu



Editor: thanh huyền

Hạ Thần Hi dựa vào lan can bờ sông, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, ký ức trở lại tám năm trước.

"Tôi không có bạn bè, không có người thân, có lẽ là bởi vì rất cô đơn đi." Khóe miệng Hạ Thần Hi tươi cười, cô không biết tại sao mình sinh hạ đứa nhỏ, cô chỉ biết là, cô yêu đứa nhỏ.

"Không có gì là thuộc về tôi , chỉ có bảo bối, bất kể như thế nào, tôi rất vững tin, chỉ có bảo bối của tôi, bé trời sinh liền thuộc về tôi , là một phần của tôi."

"Tôi có thể tín nhiệm bé, yêu bé, tôi sẽ không lo lắng, bảo bối hội từ phía sau lưng cho tôi một đao, tôi sẽ không lo lắng, bảo bối sẽ phản bội tôi."

"Bởi vì tôi yêu bé, là một loại bản năng, bé yêu tôi, cũng là một loại bản năng."

"Chỉ có chúng tôi đây đó, có thể tương hỗ tín nhiệm, tương hỗ thương yêu, đối với cái gì không có tôi mà nói, đây là rất trân quý ."

Đường Bạch Dạ nhíu mày, không hiểu Hạ Thần Hi vì sao lại nói ra như vậy.

Cái gì tín nhiệm, cái gì phản bội, anh nghe như lọt vào trong sương mù.

Hạ Thần Hi chợt cười, "Có lẽ, thật muốn nói một nguyên nhân, đó chính là tôi cần một người yêu tôi, cũng cần một người bị tôi yêu."

"Chỉ đơn giản như vậy!"

Đường Bạch Dạ thật sâu nhìn cô, "Cha Hạ Thiên đâu?"

Hạ Thần Hi đột nhiên cười thật ngọt ngào, "Đường tiên sinh, đây là việc tư của tôi."

Đường Bạch Dạ lạnh lùng cười, phẩy tay áo bỏ đi.

Anh mở cửa, ngồi lên xe, nhấn ga, tuyệt tình mà đi, không nhìn Hạ Thần Hi một cái.

Hạ Thần Hi biết, anh thật nổi giận .

Cô không biết nên nói cái gì, cảm thấy tất cả rối loạn.

Dọc theo đường Tân Giang đi hai mươi phút rồi, Hạ bảo bối rất thích buổi tối dắt chó đi dạo, thích ở nhà bọn họ cùng Tiểu Bảo và Tiểu Bối chơi đùa, đột nhiên thấy Hạ Thần Hi không có tinh thần trở về, lấy làm kinh hãi.

"Ôi, mẹ, ai chà đạp người?” Hạ bảo bối thổi một tiếng huýt gió, Tiểu Bối hoan hỉ trời địa nhào tới, ôm nữ chủ nhân nói dối.

Trong lòng Hạ Thần Hi tất cả trầm trọng tan thành mây khói, tất cả trở nên không quan trọng, nhẹ nhõm như vậy.

Chỉ cần nghe thấy tiếng bảo bối, tất cả phiền não sẽ không thấy.

Hạ Thần Hi xoa xoa đầu Tiểu Bối, vui vẻ nói, "Bảo bối, Đường Bạch Dạ biết con là con trai mẹ, không phải là em trai.”

Hạ bảo bối một chút ngoài ý muốn cũng không có, giống như chuyện bình thường sẽ xảy ra.

"Cha phản ứng gì?"

"Phản ứng bình thường." Hạ Thần Hi nói, nghĩ đến mặt Đường Bạch Dạ hung ác nham hiểm, không khỏi bật cười.

Anh rốt cuộc vì sao sinh khí, cô cũng không phải là rất rõ ràng.

Anh thoạt nhìn cũng không ngại cô có con trai, chỉ là anh vẫn đang rất phẫn nộ.

Này rất làm người ta khó hiểu.

"Cha thật đáng thương." Hạ bảo bối cười hỏi, "Mẹ, mẹ tính toán lúc nào thẳng thắn thì được khoan hồng?”

Bé trái lại rất chờ mong cha biết thân phận của bé, sẽ là cái biểu tình gì, nhất định rất đặc sắc.

"Nếu như nói cho Đường Bạch Dạ, con là con anh ta, dự đoán anh ta sẽ phát tác bệnh tim.” Hạ Thần Hi cười nói, "Mẹ cũng không tính nói cho anh ta biết,cứ như vậy đi, về sau, hãy nói.”

Hạ bảo bối nhún bả vai một cái, bé không sao cả.

Mặc dù bé rất thích cha, có thể có mẹ, bé cũng rất thỏa mãn.

Hạ bảo bối ngồi ở trên người Tiểu Bảo, cười híp mắt nói, "Đúng rồi, mẹ, nói cho mẹ biết một việc, trường học của con có cũng truyền hình tổ chức chuyên mục nhi đồng đọc sách, con đã báo danh.”

"Tùy ý." Hạ Thần Hi nói, "Sẽ quảng bá ra sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.