Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 107: Hạ Thần Hi bị đưa vào sở tạm giam



Editor: thanh huyền

Bởi vì tầng 37 là căn cứ bản thiết kế của Hạ Thần Hi tiến hành tu bổ, xảy ra vấn đề, đương nhiên là Hạ Thần Hi phụ trách.

Cảnh sát đến đưa Hạ Thần Hi đi, mang đến sở tạm giữ.

Lúc thẩm vấn Hạ Thần Hi, cô hết sức kinh ngạc, cô lần cuối cùng đến công trường Hằng Kim kiểm tra lúc, tầng trệt còn tốt, thế nào đột nhiên sụp xuống ?

Trần Dương giận, lập tức phái Chu Phóng cùng Trần Khiết, Tiết Giai Vân thành một đội, chuyên môn tiến hành điều tra đối với sự việc lần này, kiểm tra nguyên nhân sự cố, lại bị cảnh sát cản trở, không cho phép bọn họ nhúng tay.

Công trình bên này phái kỹ sư có kinh nghiệm hơn tiến hành điều tra đối với sự việc lần này.

Hạ Thần Hi bị giam ở cảnh - xét cục.

Trần Dương cùng Trần Bình tự mình đi nộp tiền bảo lãnh, lại bị chặn trở về, không cho phép nộp tiền bảo lãnh.

Thậm chí ngay cả mặt cũng không thấy.

Trần Dương cả giận nói, "Này không hợp lý, tuyệt đối không hợp lý, công trình xảy ra vấn đề, sao có thể chỉ có Thần Hi phụ trách? Lại nói, tôi tin Thần Hi, Trần Bình, lập tức đi tra một chút, rốt cuộc chuyện gì xảy ra."

Trần Bình gật đầu, Hằng Kim sụp xuống chuyện này, hiển nhiên có vấn đề.

Triệu Phong là chủ kỹ sư, vậy mà bình yên vô sự, Hạ Thần Hi lại bị tạm giữ sở, điều đó không có khả năng.

"Anh, nếu không cùng Tưởng Tuệ gọi điện thoại, cha cô ta là thị trưởng, cô ta hẳn là có biện pháp." Trần Bình chỉ có thể nói như vậy, vô luận như thế nào, trước đưa người ra đến lại nói, sở tạm giữ thành phố S cũng không có cái gì tốt.

Trần Dương gật đầu, gọi điện thoại cho Tưởng Tuệ, nói rõ ý đồ, mặc dù hi vọng xa vời, anh còn là hi vọng Tưởng Tuệ có thể giúp anh giúp một tay.

Tưởng Tuệ nói, "Trần tổng, không phải tôi không muốn giúp, Hằng Kim chuyện này, chính phủ áp lực rất lớn, vô cùng coi trọng, sợ rằng tạm thời không thể nộp tiền bảo lãnh, xin lỗi, tôi không thể giúp được."

Trần Dương biết, cầu Tưởng Tuệ hi vọng rất nhỏ, nhưng vẫn đang hi vọng cô không như vậy, không ngờ, phụ nữ tức giận, quả thực có thể thấy chết không cứu.

Hạ Thần Hi ở lại sở tạm giữ một ngày, là cô phải chịu khổ một ngày.

Tưởng Tuệ cúp điện thoại, vừa lúc Triệu Phong đến tìm cô, Tưởng Tuệ cùng anh ta đến thư phòng nói chuyện, thần sắc Triệu Phong không tốt, "Tiểu Tuệ, lần này em nhất định phải giúp, báo cáo tầng 37 Đường thị cùng WPL lưu, Đường thị bên này, anh sẽ nghĩ biện pháp sửa chữa xóa đi, WPL em phải nghĩ biện pháp."

Tưởng Tuệ nói, "Anh yên tâm, Hạ Thần Hi chỉ là giao báo cáo mà thôi, thiết kế là nói cho các người biết , công ty không có lưu, báo cáo là một chuyện, thiết kế án là một chuyện, không thể đánh đồng, chỉ cần có khẩu cung, cô ta ít nhất ngồi tù năm năm."

"Chuyện này sợ rằng thực sự phiền toái, anh không ngờ sẽ chết người." Triệu Phong khổ não nói, "Anh vốn chỉ nghĩ chế tạo một chút phiền phức, để Hạ Thần Hi tới một lần nữa, tìm cơ hội hại cô ta, không ngờ hại chết người khác."

Tưởng Tuệ lạnh lùng cười, "Làm đại sự giả, không câu nệ tiểu tiết, chuyện này anh làm tốt lắm, cục công an là địa bàn của bác, thế nào để Hạ Thần Hi câm miệng, bác ấy biết phải làm sao."

"Tiểu Tuệ, em thực sự tính toán giết người?” Triệu Phong không xác định hỏi, "Có phải quá độc ác hay không, hai người lại không có thâm cừu đại hận."

"Chúng ta hận lớn, chiếu lời của tôi đi làm." Tưởng Tuệ trầm giọng nói, “Cha tôi là thị trưởng, bác của anh cùng cha anh cũng có địa vị trong giới chính trị, ai có thể thấy chúng ta thế nào.”

"Anh hiểu được, tuyệt đối sẽ không để Hạ Thần Hi có cơ hội ra." Triệu Phong hạ quyết tâm, không đầy một lát liền cáo từ.

Tưởng Tuệ đứng ở trước cửa sổ, nhìn xe của anh ta rời đi, lạnh lùng cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.