Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 126: Hạ bảo bối bị kích thích



Editor: thanh huyền

Đường Bạch Dạ bật cười, đứng dậy theo Hạ bảo bối cùng đi ra ngoài.

Qua một đêm quần áo có chút nhăn, Đường Bạch Dạ cũng không quan tâm, Hạ bảo bối đem bàn chải đánh răng sạch sẽ, khăn mặt cho anh, để anh đến phòng tắm rửa mặt chải đầu, Hạ bảo bối đi làm bữa sáng.

Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối ở trên sô pha, vô cùng ngoan ngoãn.

Mặc dù to lớn, chỉ lúc bọn nó tức giận, không thì vô cùng ngoan ngoãn.

Đường Bạch Dạ rửa mặt chải đầu xong, tiện tay ôm lấy Tiểu Bối, "Hạ bảo bối, chú vẫn cảm thấy, hai con chó ngao Tây Tạng nhà cháu không giống với chó bình thường, chú cũng chưa phải chưa thấy thuần chủng ngao Tây Tạng, cháu đây là biến chủng sao?"

"Thuần chủng ." Chỉ là bỏ thêm một ít công nghệ cao mà thôi.

"Chỗ nào tới?"

"Người khác tặng ." Nếu là nói hai ngao Tây Tạng là lính đánh thuê Syria buồn chán lúc chế tạo vũ khí vi sinh vật lộn ra giống mới lạ, dự đoán muốn chết rất nhiều người.

Đường Bạch Dạ đến tủ lạnh rót một chén sữa uống.

"Đường tiên sinh, chú muốn tán mẹ cháu?”Hạ bảo bối một bên ốp trứng một bên hỏi.

Đường Bạch Dạ nhíu mày, vô sỉ nói, "Mẹ cháu tính tán chú?”

Hạ bảo bối cười nhạo, Đường tiên sinh, chờ mẹ tán, kiếp sau đi.

"Đường tiên sinh, chú nhất định là ban ngày ngủ nhiều lắm."

"Vì sao?"

"Thường xuyên mộng tưởng hão huyền." Hạ bảo bối không lưu tình chút nào, chọc mộng ảo bong bóng Đường tiên sinh.

Đường Bạch Dạ mặt không đỏ tim không đập nói, "Trứng ốp lếp chú muốn ăn năm phần chín.”

Hạ bảo bối không thể tưởng ra mở to hai mắt, thiếu chút nữa đấm , em gái ngươi , vì sao hai người chế tạo bé lại yên tâm thoải mái chà đạp bé?

"Năm phần!" Đường Bạch Dạ nhắc lại, "Mẹ cháu nói chú cầm thú, cần phải phù hợp khẩu vị cầm thú.”

"Nhà cháu đều là ăn bảy phần chín, chú muốn ăn năm phần chín, hiển nhiên cũng khẩu vị nhà cháu không tương xứng." Hạ bảo bối chống cằm, nói xong vô cũng ưu nhã thân sĩ, trên mặt phấn nộn tất cả đều là ý cười.

"Trứng gà mấy phần chín không sao cả, chú và mẹ cháu thành thục là được.”

Hạ bảo bối, "Đường tiên sinh, chú thực sự là quá sắc - tình ."

"Không có biện pháp, cầm thú thôi, không muốn tính toán văn minh cùng cầm thú." Đường Bạch Dạ mặt không đỏ, có chút tự đắc.

Hạ bảo bối nắm tay, giận.

Mẹ, đây là cái ánh mắt gì a a a a...

Thật là có tổn hại gien.

"Đường tiên sinh, chú biết nấu ăn không?"

"Kia là vật gì?" Đường tiên sinh đương nhiên nói, "Lão tử sao có thể có loại đồ vật này, chỉ có nam nhân ẻo lả mới có thể mỗi ngày chạy phòng bếp."

Đàn ông ẻo lả?

Tay Hạ bảo bối cầm xẻng cơm khẽ run lên, trong đầu không ngừng phóng đại mấy chữ, đàn ông ẻo lả, đàn ông ẻo lả?

Hạ bảo bối dâng một cỗ tức giận.

Mẹ kiếp, lão tử muốn chọc giận thế có khí thế, muốn khí phách có khí phách, muốn sắc bén có sắc bén, súng máy đảo qua một mảnh, chỉ huy chiến tranh một chiếc máy bay chiến đấu F-22 mắt cũng không chớp .

Không phải là không có việc gì xuống bếp làm cơm sao? Lão tử đâu ẻo lả ?

Đường tiên sinh giống như cũng ý thức được, chính mình chạm đến nội tâm yếu đuối của Hạ bảo bối, Hạ bảo bối nhìn anh, mang theo phẫn nộ u oán, giống như bản lĩnh nam tử.

"Bảo bối, cháu còn chưa tính là đàn ông.”Đường Bạch Dạ rất bình tĩnh nói, "Chờ ngươi tiểu đệ đệ đạt được dài rộng quốc tế tiêu chuẩn cao, chúng ta lại đến thảo luận về vấn đề đàn ông."

Vẻ mặt Hạ bảo bối ghét bỏ nhìn Đường Bạch Dạ, "Đâu có phải đàn ông thì không làm bếp, truy tới làm gì? Mẹ cháu mới không cần loại đàn ông vô dụng này.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.