Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 171: Thần Hi bảo vệ Đường Bạch Dạ



Cằm Trương Phi Hổ vừa nhấc, "Đường Bạch Dạ, mày không cho tao một đường lui, tao cũng sẽ không cho mày một đường lui."

Anh tôi nói xong, lại hướng Đường Bạch Dạ nổ súng.

Đột nhiên, Hạ Thần Hi bổ nhào tới, như tia chớp đánh về phía Đường Bạch Dạ, hai người trên mặt đất lăn một vòng, đạn đánh hụt, đầu Hạ Thần Hi đau d nứt ra, lại biết, cô không thể nhìn Đường Bạch Dạ tử.

"Không cần giết, van anh." Hạ Thần Hi ngăn ở trước mặt Đường Bạch Dạ, thanh âm khủng hoảng, "Trương tiên sinh, tôi không biết giữa các người có ân oán gì, không cần lấy mạng để giải quyết mọi chuyện, cầu anh, đừng giết người.”

Bọn họ tôiy không tấc sắt, đối phương có đạn dược, súng ống, cô cùng Đường Bạch Dạ chỉ có thể khoanh tôiy chịu chết.

Đường Bạch Dạ kinh ngạc nhìn Hạ Thần Hi, cô như bao che cho con trước mặt anh.

Trên vai đau đớn đã không có tri giác, anh chỉ cảm thấy lòng tràn đầy kinh ngạc, khiếp sợ cùng cảm động.

Cô biết cô đang làm cái gì, cô biết trong tay đối phương là cái gì không?

Cô biết, nếu là Trương Phi Hổ bóp cò, cô sẽ chết?

Cô tại sao muốn chặn ở trước mặt anh?

Đường Bạch Dạ mười tuổi, một mình ở Mỹ, Trung Đông bôn ba, bị huấn luyện thành một tay đánh nhau kịch liệt, lính đánh thuê, anh thấy qua vô số sinh tử, từng có vô số lần vật lộn, cho tới bây giờ đều là lẻ loi một mình.

Một mình anh đêm khuya mai phục tại trời băng đất tuyết, bị rắn cắn cũng phải nhịn.

Anh chặn đạn bắn trúng, cơ hồ tàn phế, anh cũng muốn tập tễnh rời đi, chính mình lấy đạn, bôi thuốc.

Anh bị người đánh giống như cho rằng một giây sau sẽ chết, anh cũng chỉ có thể dựa vào chính mình, chiến đấu đến một hơi cuối cùng.

Không ngừng bôn ba, nguy cơ trùng trùng, vô số ám sát, vô số máu tươi.

Anh cũng từng, khát vọng lúc anh mệt mỏi rã rời, có một bờ vai để dựa vào, anh cũng từng khát vọng, lúc chính mình đau xót, có thể giúp mình thổi.

Khi anh ở rừng rậm Nam Mỹ bị rắn độc cắn bị thương, thiếu chút nữa chết, vậy mà nghĩ đến, nếu là anh thực sự chết ở trong rừng rậm.

Sợ rằng cũng không có ai rơi một giọt nước mắt.

Bởi vì, trên đời không ai quan tâm anh.

Anh đối với thế giới này có cũng được mà không có cũng không sao.

Anh bị cô lập, lúc bị ám sát, người khác chỉ biết rời xa, không có người theo tới gần như vậy, thậm chí chặn ở trước mặt anh.

Từng địa ngục, rành rành trước mắt.

Tại đây trong cái địa ngục, anh vĩnh viễn là một người.

Không ngờ, có một ngày, sẽ có người chặn ở trước mặt anh, lại là một người phụ nữ.

Là Hạ Thần Hi.

"Tôi không giết phụ nữ, cô tránh ra!" Trương Phi Hổ trầm giọng nói, đạn lại một lần nữa lên, đối với Hạ Thần Hi, lạnh lùng nói, "Nếu như cô không tránh ra, thì hai người cùng nhau chết.”

Hạ Thần Hi lắc lắc đầu, Đường Bạch Dạ chợt kéo qua cô, che chở phía sau.

"Đường Bạch Dạ!"

"Cô câm miệng!" Đường Bạch Dạ quát chói tai, ánh mắt sáng quắc nhìn cô, con ngươi ẩn sâu tình cảm, chấn động, thật sâu đè xuống, "Tôi Đường Bạch Dạ chưa bao giờ cần phụ nữ tới bảo vệ.”

Hạ Thần Hi gấp đến độ sắc mặt trắng bệch, hơi cắn môi, giống như chịu đựng một chuyện gì đau nhức.

"Hạ Thần Hi, tôi tiếp quản Đường môn liền biết, có một ngày tôi sẽ chết dưới họng súng, tôi là cô sói (ý là cô độc), không ai quan tâm, chẳng sợ tắm máu chiến đấu hăng hái, tôi cũng một mình một người."

"Cô cùng tôi, không có bất cứ quan hệ nào, không cần tiến vào thế giới của tôi.”

"Nhớ kỹ, tôi và cô, không có bất cứ quan hệ nào."

Vai Đường Bạch Dạ không ngừng chảy ra máu tươi, Hạ Thần Hi giống như có thể cảm giác được tính mạng của anh đang trôi qua, nhưng tiếng nói của anh lại hữu lực như vậy, giống như muốn xuyên thấu cái gì, Hạ Thần Hi lập tức cảm thấy khó chịu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.