Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 175: Trình độ sát thủ đệ nhất (4)



Đột nhiên, một người mặc áo đen mai phục lao tới, một cước đá vào bụng Hạ Thần Hi, Hạ Thần Hi vừa mới ngã xuống, đầu vẫn vô cùng đau đớn, lúc này vô cùng chóng mặt, tinh thần không tập trung..

Cô chỉ cảm thấy bụng dưới tê rần, người té trên mặt đất.

Người mặc đồ đen vô cùng phẫn nộ, người phụ nữ này chiến đấu, cấp tốc như vậy, mạnh như vậy, ở trong thời gian ngắn hạ được nhiều người của bọn họ như vậy.

Trời sinh con người luôn có một cảm giác sợ hãi.

Lúc này thấy cô lộ ra yếu đuối, lập tức như kích thích, đối với Hạ Thần Hi đấm đá, giống như muốn đem có đánh chết.

Thân thể Hạ Thần Hi co lại, hai tay che chở đầu.

Xa xa Đường Bạch Dạ đang vây ở một góc chết, nhìn thấy tình trạng này.

Chẳng sợ Hạ Thần Hi lại nhanh nhẹn, lại bưu hãn, cô cũng là phụ nữ.

Lực đạo như vậy đánh vào trên người cô, nên nhiều đau.

Đột nhiên, tiếng súng vang lên.

Người đang đấm đá Hạ Thần Hi ngực xuất hiện một cái lỗ to, sau đó lại ba ba ba ba tiếng súng từ bốn phía bắn tới, như là cho hả giận, đến khi súng không còn đạn.

Người mặc đồ đen áy náy ngã xuống đất.

Hạ Thần Hi hơi mở mắt ra, chỉ thấy bảo bối cầm súng, họng súng bốc khói.

Đứa nhỏ, một mảnh xơ xác tiêu điều, phẫn nộ.

Đây không phải là ánh mắt một đứa nhỏ.

Lúc Hạ Thần Hi ôm Hạ bảo bối lăn xuống, súng ống rơi ở một bên, vừa lúc ở bên chân Hạ bảo bối, cứu bọn họ một mạng.

"Mẹ..." Hạ bảo bối chạy tới, "Mẹ bị đạn bắn trúng sao?”

Hạ Thần Hi vừa dùng thân thể cản trở đạn, không biết là không phải là bị đánh trúng.

Tay bé sờ thấy một mảnh ẩm ướt, mắt lập tức phiếm hồng, Hạ Thần Hi kiểm tra Hạ bảo bối trên dưới, thấy cổ bé có vết thương, nheo mắt lại, sơ sờ, xác định không có nguy hiểm.

Cô nói, "Đừng khóc."

Câu mệnh lệnh!

Hạ bảo bối cảm thấy Hạ Thần Hi trước mắt có chút bất đồng, thanh âm so với bình thường nghiêm khắc rất nhiều, nhưng vậy thì thế nào, mặc kệ thế nào, này là mẹ bé.

"Là đạn lạc xượt qua cánh tay, không có việc gì." Hạ Thần Hi nói, cô không kịp cùng Hạ bảo bối nói thêm cái gì, theo trong túi áo lấy đạn dược ra, thêm đạn, khẩu súng giao cho Hạ bảo bối.

"Mẹ muốn đi giúp cha, con theo phía sau mẹ, thấy người hướng trên đầu bắn.”

"Biết." Hạ bảo bối nghiêm túc gật đầu, Hạ Thần Hi lấy một khẩu súng khác ra, hướng Đường Bạch Dạ mà đi.

Sau đó, lại là một mảnh kích đấu.

Không có Hạ bảo bối làm con tim, Trương Phi Hổ không phải là đối thủ của Hạ Thần Hi cùng Đường Bạch Dạ.

Hạ Thần Hi tung người ra, thuật bắn súng như thần, chỉ cần cô bóp cò, tuyệt đối là một cái mạng, một hơi cũng sẽ không cho người thở.

Một viên đạn xuyên qua đầu một người mặc đồ đen, bắn vào mi tâm người thứ hai.

Đường Bạch Dạ giống như ủng hộ, thế nào có người đem súng bình thường bắn ra uy lực lớn như vậy.

Tình thế nghịch chuyển, bóng dáng Đường Bạch Dạ như quỷ mỵ xông tới, nhanh như tia chớp giải quyết mấy người xung quanh, giải trừ góc chết.

Hạ Thần Hi, nói đến thuật bắn súng, cô đứng thứ hai, không ai đứng thứ nhất.

Đường Bạch Dạ, anh đánh nhau kịch liệt, trên thế giới không là thứ năm cũng trước thứ bảy.

Hai người kinh khủng như vậy phối hợp, đối phó một nhóm sát thủ dư dả.

Trương Phi Hổ thấy tình thế không tốt, chỉ người cản trở, lên một chiếc xe chống đạn, người lái xe bên cạnh muốn chạy trốn.

Hạ Thần Hi lạnh lùng cười, nhẹ buông tay, súng lục bị vứt lên, cô từ hông rút ra hai thanh đao, bay về phía xe chống đạn đào tẩu.

Dao nhỏ xen vào phía sau hai bánh xe, bánh xe toàn bộ hỏng.

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.