Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 182: Hạ Thiên có phải con tôi hay không?(6)



Editor: lãnh lãnh

Beta: thanh huyền

Đường Bạch Dạ giữ vững thần kinh lại một lần nữa.

Hạ bảo bối vui tươi hớn hở , Đường Bạch Dạ có dự cảm chính mình có một vấn đề không đáp án, nhưng anh chịu đựng , vẫn như cũ hỏi, "Mẹ cháu đâu, lại là chuyện gì xảy ra, thế nào đột nhiên theo tiểu bạch thỏ hóa thân thành đấu sĩ ?"

Vẻ mặt Hạ bảo bối thật nghiêm túc, trầm giọng nói, "Đường tiên sinh, tin cháu, cháu so với chú càng muốn biết, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra."

"Cháu cảm thấy, mẹ bị người cuốn vào chuyện này."

Phía trước một câu là rất nghiêm túc, phía sau một câu kia chẳng ra cái gì cả .

Đường Bạch Dạ nhìn bé, Hạ bảo bối đột nhiên nhớ tới thầy giáo của mình đã ở bệnh viện, "Đường tiên sinh, chú giúp cháu để ý mẹ một chút , cháu đi xem thầy giáo."

Bé nói , nhanh như chớp đã không thấy.

Hạ bảo bối đi ra phòng bệnh, như có điều suy nghĩ, mẹ bé vì sao đột nhiên biến thân thành đấu sĩ, thực sự là một vấn đề.

Trước đây chưa bao giờ gặp qua loại tình huống này, dù cho bọn họ ở nước Mỹ lúc gặp cướp, thiếu chút nữa bị người khác đánh chết, bé cũng chưa thấy được mẹ bé biến thân thành đấu sĩ.

Bé nhớ tới lúc bọn họ đi sân chơi , Hạ Thần Hi bách phát bách trúng.

Bé nhớ tới ví da của Tiêu Tề có ảnh chụp.

Bé nhớ tới Chồn Đen.

Sẽ liên lạc lại với mẹ bé ở bến tàu kia không người địch nổi .

Hạ bảo bối trong lòng căng thẳng, đột nhiên nắm tay, bối cảnh là một mảnh hỏa diễm, nếu như theo bé suy đoán là thật, mẹ chính là Chồn Đen, vậy quá đặc sắc .

"Thế giới này quá rối loạn, quá không hài hòa ."

Cha bé là môn chủ Đường môn, bé là người lãnh đạo vương bài lính đánh thuê, mẹ bé là người lãnh đạo tập đoàn Hảo Vân, sát thủ giỏi nhất.

Ba tổ chức lớn này tám năm nay càng tranh đấu đến ngươi chết ta sống, nếu bọn họ là người một nhà, hóa ra lại là một loạn tự được.

Nhớ năm đó, Đường môn bị người khác công kích, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, bọn họ cũng làm không ít, Đường Bạch Dạ hận nghiến răng nghiến lợi vương bài lính đánh thuê.

Hạ bảo bối lệ rơi đầy mặt.

..

Bản Kiệt Minh bị thương không nặng lắm, không có nguy hiểm tính mạng, về chuyện của Hạ bảo bối , anh cũng không có hỏi nhiều, Hạ bảo bối cũng rất cảm kích, thời đại này, người hiểu chuyện thật tình không nhiều a.

Hai người trò chuyện một hồi, Hạ bảo bối trở lại.

Hạ Thần Hi khi tỉnh lại, trong phòng sáng sủa, ánh sáng quét một phòng, ấm áp đến cực điểm, Hạ Thần Hi có một chút hoảng hốt, trong lúc nhất thời không biết mình ở chỗ nào. Cô vừa quay đầu liền nhìn thấy Đường Bạch Dạ .

Sau tám giờ ánh sáng rất tươi đẹp, chiếu vào trên người Đường Bạch Dạ , anh ta mặc một bộ quần áo bệnh nhân , sắc mặt tái nhợt, trạng thái cũng không khá lắm, Hạ Thần Hi mờ mịt nghĩ, anh ta làm sao vậy?

"Tỉnh?" Đường Bạch Dạ thanh âm nhàn nhạt , không có gì dao động.

Đường Bạch Dạ chống thân thể đi đến, "Cô tại sao ở bệnh viện?"

Đột nhiên, cô mở to mắt , sắc mặt tái nhợt, "Bảo bối đâu? Bảo bối của tôi đâu?"

"Bé rất tốt, không có việc gì ." Đường Bạch Dạ nói, ánh mắt thâm trầm nhìn cô, Hạ Thần Hi thở phào nhẹ nhõm, hiển nhiên là yên tâm, Hạ Thiên không có việc gì, cô cả người cảm thấy nhẹ nhõm.

“Cô bị đạn bắn, không có sao chứ?" Đường Bạch Dạ hỏi.

"Không có việc gì."

Hạ Thần Hi gật đầu, mọi người đều bình an vô sự, vậy là tốt nhất, chết sống Trương Phi Hổ, cô mới mặc kệ.

Vừa nghĩ tới Hạ bảo bối bị treo cao như vậy, khả năng còn bị thương, Hạ Thần Hi liền cảm thấy trái tim giống như bị người nắm chặt, vô cùng không thoải mái.

Chỉ là, Đường Bạch Dạ thế nào vẻ mặt như bị táo bón .

Cứ như ai thiếu nợ anh ta vậy.

Phải, mẹ con bọn họ đích xác thiếu anh, anh mất hứng là đương nhiên , dù sao không ai trúng đạn, còn là vẻ mặt cao hứng đi .

.

định cho mọi người bất ngờ lớn cơ nhưng bận bên nhà cũ nên chỉ có bất ngờ nhỏ thôi ... ....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.