Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 191: Máu mủ tình thâm (7)



Editor: lãnh lãnh

Beta: thanh huyền

Không cách mấy ngày, anh ở quán bar gặp được An Kỳ Nhi, cô có một mặt cực kỳ giống Lâm Tình, sau một đêm triền miên, cô biến mất không rõ tung tích, Đường thị cùng Đường môn bị mất trộm cơ mật, toàn quân Trung Đông cơ hồ bị diệt.

Loại hận này, kéo dài đến tám năm.

Anh vẫn tìm An Kỳ Nhi, lại tìm không được người.

Đường Bạch Dạ chợt lóe lên hận ý, không có tránh né ánh mắt Hạ bảo bối , Hạ bảo bối lòng còn sợ hãi, thầm nghĩ, mẹ a, tốt nhất là tám năm trước giết vợ của cha không phải là mẹ, bằng không...

Hạ bảo bối nhíu mày.

Cha bé cùng mẹ, khúc mắc quá nhiều, không cần thêm một màn cẩu huyết nữa .

Hạ bảo bối chống cằm hỏi, "Đường tiên sinh, năm đó tại sao ngài muốn cưới Lâm Tình?"

Đường Bạch Dạ nhíu mày, "Cháu đã điều tra qua, cháu nên biết, chú rất thích cô ấy."

"Báo chí cũng nói chú thích Tưởng Tuệ." Hạ bảo bối châm chọc, "Người ngu ngốc sẽ tin tưởng tin tức kia."

Đường Bạch Dạ cười, rất có tán thưởng, "Kỳ thực đưa tin nói không sai , năm đó chú vừa mới về nước tiếp nhận Đường thị , gặp được Lâm Tình, rất thích cô ấy. Năm đó Đường thị vừa mới khai phá, chú cảm thấy cưới Lâm Tình, miễn để người ngoài nói, Đường thị lần đầu đã thành công."

"Nhất cử lưỡng tiện, cho nên chú liền cưới Lâm Tình."

"Đương nhiên, cô ấy quả là cô gái hiểu chuyện, cha của chú rất thích, cũng không phản đối, cho nên chúng ta tính toán kết hôn."

Hạ bảo bối ghét bỏ nhìn Đường Bạch Dạ, "Đường tiên sinh, chú thực sự là quá tùy tiện."

Đường Bạch Dạ cười, anh là thật tâm thích Lâm Tình, cưới cô bởi vì mệnh lệnh cha anh, nhưng mà, anh cũng là thật tâm thích cô, năm đó Lâm Tình đợi anh cũng thật tình, anh lại còn trẻ, cấp thiết muốn làm chủ Đường thị .

Cưới Lâm Tình, cha anh cũng cảm thấy nắm giữ được anh rất tốt, như anh mong muốn, ôm được mỹ nhân về.

Với anh mà nói, không có tổn thất.

Hạ bảo bối hỏi, "Nếu như chú tìm được hung thủ giết của cô ấy, chú sẽ làm sao?"

"Giết cô ta!" Đường Bạch Dạ không chút do dự nào, trầm giọng nói, trong nháy mắt đó, hung ác nham hiểm sắc bén, toàn thân bộc phát ra sát khí, làm người khác không dám nhìn, đây là chân chân chính chính vương giả hắc đạo.

Hạ bảo bối trong lòng nhảy lên.

Đường Bạch Dạ nói, "Năm đó chú ở trước mộ cô ấy thề, nhất định sẽ tìm được tên sát thủ kia, lấy mạng cô ta để tế Lâm Tình."

Sắc mặt Hạ bảo bối có chút cứng ngắc, ngược lại che giấu quá khứ, trong lòng vỗ chính mình một cái tát, Hạ Thiên a Hạ Thiên, không muốn buồn lo vô cớ, lại không nhất định là mẹ giết người, trấn định, trấn định...

Hạ bảo bối không hỏi nữa, vì cái đề tài này rất trầm trọng, Đường Bạch Dạ không vui, trong lòng bé có quỷ, cũng có chút không yên lòng, nếu tiếp tục hỏi thăm đi, Đường Bạch Dạ hoài nghi đến mẹ bé , vậy cũng không tốt.

Vì lâu dài, chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Dù sao, chuyện năm đó, ai cũng không rõ ràng lắm.

Mẹ bé mặc dù có thể là sát thủ, nhưng mẹ sẽ không lạm sát kẻ vô tội.

Điểm này, Hạ bảo bối thật rất tin.

Hạ bảo bối cầm một quả táo ngồi trên ghết gọt cùng Đường Bạch Dạ nói chuyện phiếm, Đường Bạch Dạ cũng rất thích cùng Hạ bảo bối nói chuyện trên trời dưới đất, bắt đầu chờ mong kết quả giám định , hi vọng đúng như anh hi vọng .

Hạ bảo bối là con ruột của anh.

Bọn họ không ngờ, Đường lão sẽ đến thăm bệnh.

Đường Bạch Dạ kinh ngạc nhìn Đường lão cùng Đường Thành Nam, Đường phu nhân đến thăm bệnh, quản gia cùng vệ sĩ ở bên ngoài phòng bệnh, ba người bọn họ tiến vào, Đường phu nhân mang theo một túi hoa quả, có táo, có chuối tiêu, cũng có lê trắng.

Còn một bó hoa bách hợp.

Ba người bọn họ nhìn thấy Hạ Thiên, đều ngơ ngẩn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.