Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 192: Máu mủ tình thâm (8)



Đường Thành Nam về phía trước vượt qua một bước, nhấc tay chỉ về phía mặt Hạ Thiên, ánh mắt Hạ bảo bối trầm xuống, Đường Bạch Dạ không hiểu rõ Đường Thành Nam muốn làm gì, ánh mắt như đao, chợt đứng lên, tay Đường Bạch Dạ bẻ tay Đường Thành Nam.

Như thế, giống như đem tay Đường Thành Nam muốn trật khớp, đau đến Đường nhị thiếu khóc gào, Đường Bạch Dạ lạnh lùng cười, không đếm xỉa Đường lão ở đây, như ném rác rưởi đem Đường nhị thiếu ném ra ngoài, ánh mắt trầm lãnh.

"Bảo bối qua đây bên cạnh cha." Đường Bạch Dạ nói, Hạ bảo bối kéo ghế tựa, tới gần Đường Bạch Dạ , cầm một cây dao nhỏ, tiếp tục gọt táo, trên mặt cười híp mắt , muốn nhiều ngọt ngào thì bấy nhiều ngọt ngào.

"Đường Bạch Dạ, anh làm gì, dám đánh tôi?" Đường Thành Nam bưng tay, thanh âm cực kỳ tệ.

"Đánh cậu thì làm sao vậy?" Ánh mắt Đường Bạch Dạ sắc bén quét về phía anh ta, "Trước mặt tôi bắt nạt con tôi, cậu cho tôi là người chết sao?"

Hạ bảo bối cười đến càng ngượng ngùng, được cha bảo hộ cảm giác thật tình tốt.

Nói, giám định còn chưa có kết quả, Đường Bạch Dạ liền nhận con, xem ra là thực sự thích bé, trong lòng Hạ bảo bối nhịn không được cảm khái, bé quả nhiên là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở a.

Yêu nghiệt không cách nào tránh khỏi.

Cho nên, không thích bé tất cả đều không phải người, không phải người, thuộc về động vật.

Đường Thành Nam vừa nghe, thê lương nói, “Cha, cha nghe đi, cha nghe đi, đây chính là con riêng của anh ta, anh ta còn chính miệng thừa nhận, con nói đúng đi, anh ta là cố ý ."

Vì chính mình bị Hạ bảo bối thả hai con chó ngao Tây Tạng cắn phải ở bệnh viện nhiều tuần, Đường Thành Nam nổi giận.

Đường phu nhân đem hoa cùng hoa quả để xuống, đối với bà như không có chuyện gì, bà đứng ở một bên im lặng , không nói nhiều, coi như không sự tồn tại của bà.

Đường lão giận tím mặt, "Mày quả nhiên bên ngoài có một đứa con riêng, scandal, tuyệt đối là scandal Đường thị, chuyện này nếu như truyền đi, đối với Đường thị nhiều có ảnh hưởng, mày biết không?"

"Nếu để cho mọi người biết quản lý của Đường thị có con mà chưa kết hôn, đối với hình tượng Đường thị là một đại đả kích, mày muốn thế nào đối mặt với truyền thông, mày muốn giải thích thế nào?"

Đường Bạch Dạ cười lạnh, "Cười nhạo, tôi Đường Bạch Dạ phong lưu hoa tâm, phụ nữ theo Giang Đông đến Giang Tây, có một hai đứa con riêng e là không bình thường, tối thiểu cũng có một đội bóng con riêng mới phù hợp với suy đoán của mọi người."

"Giải thích cái gì?"

"Không cần giải thích, tôi chính là một đứa con riêng, con tôi là con riêng chính là di truyền. Nếu nó là đứa con hợp pháp mới gọi không bình thường."

Hạ bảo bối đang gọt hoa quả, thiếu chút nữa đứt ngón tay, trong lòng mặc một chút, cha a, bên trong phong lưu cũng thẳng thừng như vậy, quả nhiên là cường đại.

Nếu thật có một đội bóng con riêng, tới một người bé giết một người, đến hai bé bóp chết một đôi.

Đường lão bị Đường Bạch Dạ làm cho sắc mặt xanh đen, Đường Thành Nam nói, "Có phải anh sai khiến nó thả chó cắn tôi hay không, nếu không phải là anh sai khiến, nó thế nào thả chó cắn tôi?"

Ánh mắt Đường Bạch Dạ nhìn anh ta như nhìn một đống phân, ngu xuẩn thành như vậy thật là tổn hại cùng gien với anh.

Anh lại một lần nữa khẳng định, anh có gien tốt nhất định là mẹ anh di truyền cho anh .

"Tôi nói, Đường Thành Nam, cậu thực sự là ăn cơm chỉ ngoài vóc dáng còn không đầu óc, nó thả chó cắn cậu, đơn giản là bởi vì chó của nó nhìn cậu khó chịu, chỉ có cắn cậu, nếu không vì sao không cắn người khác."

"Cậu làm người thật thất bại." Đường Bạch Dạ ghét bỏ nói, "Đến cả chó nhìn cậu còn không vừa mắt, cậu vì sao không đi đầu thai luôn đi?"

Sắc mặt Đường Thành Nam tái xanh chồng chéo nhau, sau đó biến thành đen, thật là đặc sắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.