Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 199: Báo cáo giám định ADN (7)



Editor: thanh huyền

Hạ Thần Hi 囧, ai nói Đường Bạch Dạ loại không đáng giá, Hạ bảo bối biết nhiều đáng giá a, mua một quốc gia không nói chơi.

Lại có tiềm lực trị, có thể lái được.

So với Đường Bạch Dạ đáng giá.

Hạ Thần Hi mỉm cười, tùy tiện Đường Thành Nam nói như thế nào, cô cũng không bị kích động, Đường Thành Nam đột nhiên cảm thấy phẫn nộ, người phụ nữ này thế nào một điểm phản ứng cũng không có, Hạ Thần Hi rất vô tội.

"Nhị thiếu, ngài chính là muốn nói cho tôi chuyện này sao?" Hạ Thần Hi nói, "Tôi đã biết, có thể trở về đi làm việc không?"

"Ai cho cô đi trở về?" Đường Thành Nam cười lạnh, "Phòng làm việc của tôi, cô đã đến rồi không có tôi cho phép, muốn đi ra ngoài."

Ánh mắt Hạ Thần Hi vẫn như cũ mang tươi cười, cũng đã có lãnh ý.

Anh ta muốn làm cái gì?

Đường nhị thiếu nói, "Cô cùng Đường Bạch Dạ lúc nào?"

"Tám năm trước."

"Vì sao?"

"Không nhớ rõ, có thể là vì tiền đi." Dù sao không nhớ, Hạ Thần Hi tùy tiện nói, mặc kệ chân tướng thế nào, cô cũng không cần thiết cho Đường nhị thiếu biết.

"Tiền?" Đường Thành Nam xem thường nhìn Hạ Thần Hi, "Cô thật tiện nhân."

Hạ Thần Hi không nói một từ, tiện nhân trong mắt ra tiện nhân, thế là, cô không phản bác.

"Cha tôi đã biết chuyện này, ông ấy nhất định không tha cho Đường Bạch Dạ, còn có đứa bé kia.” Đường Thành Nam nói, pha đắc ý nói, "Cô đừng vọng tưởng nhờ đứa nhỏ tiến cửa lớn Đường gia."

Hạ Thần Hi chân mày vừa nhíu, Đường lão đã biết Hạ Thiên là con của Đường Bạch Dạ?

Không thể nào a.

Báo cáo giám định ADN hôm nay có, ông ta làm sao biết?

Đường Thành Nam thấy sắc mặt cô nghiêm túc, nói, "Đường Bạch Dạ không nói cho cô biết sao? Cha tôi đến bệnh viện thấy đứa nhỏ, ông nói, ông tuyệt đối không thừa nhận.”

Hạ Thần Hi lại một lần nữa ngưng mày, Hạ bảo bối này hỗn tiểu tử, một câu nói cũng không nói.

"Nhị thiếu, đừng một tiếng con ngoài dã thú, con ngoài dã thú, bảo bối nhà tôi có tên họ, có cha có mẹ, Đường nhị thiếu gia, lời nói không giáo dưỡng như thế, nói ra cũng không sợ người ta đánh giá sao?”

Mặc kệ Đường Thành Nam làm nhục cô thế nào, cô không sao cả, không muốn tính toán, chỉ là nghe không được có người nhục mạ bảo bối của cô như vậy.

Đường Thành Nam thấy cô rốt cuộc nổi giận, thậm chí có một loại biến thái □□, "Nó không phải con ngoài dã thú thì là cái gì, nó là cô cùng Đường Bạch Dạ tư sinh, đương nhiên là con ngoài dã thú, Đường Bạch Dạ cũng là như vậy."

Hạ Thần Hi giận quá hóa cười, cười đến xán lạn tươi đẹp, "Đường Bạch Dạ là ngoài dã thú, anh ấy cũng là tổng giám đốc công ty Đường thị, chỗ anh ngồi bây giờ là của anh ấy, anh là con Đường gia, lại so ra kém một đứa con ngoài dã thú."

"Nói ra không thấy xấu hổ sao?”

"Nếu là tôi, còn không bằng một dã thú.”

"Muốn phong độ có phong độ, muốn đầu óc có đầu óc, muốn bên ngoài có bên ngoài."

"Thì ngược lại anh, cái gì cũng không có."

Người ngu ngốc.

"Hạ Thần Hi, cô có ý gì?" Đường Thành Nam chụp bàn lên, đằng đằng sát khí nhìn Hạ Thần Hi, anh hận nhất người khác nói anh không như Đường Bạch Dạ.

Hạ Thần Hi phong khinh vân đạm nói, "Anh nghe được gì thì ý là như vậy.”

"Cô dám nói như vậy với tôi, tôi khiến cô cút khỏi Đường thị."

"Chỉ sợ anh không có cái quyền lợi này, tôi là tổng kỹ sư dự án khai phá cảnh biển, lệ thuộc Đường Bạch Dạ quản lý, trừ Đường Bạch Dạ, không ai có thể sa thải tôi." Hạ Thần Hi nói, đây cũng là nguyên nhân vì sao cô có thể phản kháng Đường Thành Nam.

Đường Thành Nam cũng không thể động đến cô thế.

Thân phận của Hạ Thần Hi, lịch lãm, chẳng sợ cô cái gì không nhớ, cái loại cuồng vọng cùng kiêu ngạo đó vẫn là trong khung , ai cũng không sợ, cô sẫm nữ vương sợ ai, quả thực là cười nhạo.

Chẳng sợ cô mất trí nhớ .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.