Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 224: Tôi nhất định sẽ làm cô yêu tôi (8)



Đang lúc nói chuyện, Lâm Lâm đã trở lại, mang theo một ly rượu đỏ.

"Tôi không có quấy rầy đến các người chứ?" Lâm Lâm hỏi, có chút ý tứ xin lỗi.

Hạ Thần Hi cùng Tiết Giai Vân lắc lắc đầu, đều không nói gì, Lâm Lâm nói, "Tôi vừa mới vào Đường thị, chưa quen người nào, người tôi nể phục nhất là Hạ tiểu thư, cho nên rất muốn thân thiết, tôi có thật nhiều công trình muốn thỉnh giáo Hạ tiểu thư."

Hạ Thần Hi nhàn nhạt nói, "Lâm tiểu thư quá khiêm nhường, tôi so với cô có nhiều năm kinh nghiệm hơn thôi, không có gì giỏi hơn ."

Lâm Lâm cười, nói thật nhiều lời ca ngợi, làm cho người nghe rất thoải mái, giống như chân thật không phải khen để lấy lòng , Tiết Giai Vân thấy cô sùng bái Hạ Thần Hi, trong lòng có thành kiến với cô ấy cũng giảm xuống một ít.

Hạ Thần Hi cùng Lâm Lâm đều là du học nước Mỹ về, đề tài tự nhiên nhiều hơn chút, cô ấy rất hay nói, là một người tán gẫu không tệ, mấy người dùng cơm, bầu không khí trái lại vô cùng tốt.

Tiết Giai Vân thấy cô đem thịt kho tàu ăn xong, cũng không sợ béo, nhịn không được nói, "Phụ nữ ăn thịt kho tàu có nhiều mỡ, cô không sợ béo a?"

Lâm Lâm nói, "Tôi rất thích món ăn Trung Quốc, đặc biệt thịt kho tàu, ở nước Mỹ mấy năm đều không được ăn món Trung Quốc chính tông, nên có chút thèm , trở về nhất định phải ăn đủ."

Hạ Thần Hi nói, "Nói đến hệ thống thức ăn thế giới, nhất định là quốc gia chúng ta có tự điển món ăn nhiều nhất, món ăn gì cũng có."

"Nước Mỹ cũng tốt, tôi ở Đức mỗi ngày chỉ ăn bánh mì hot dog, ăn riết muốn biến thành hot dog."

Hai người nói về thức ăn ở nước ngoài, đa phần là châm chọc thức ăn của họ .

Bất tri bất giác thân cận một ít.

Dùng cơm xong, mấy người cùng nhau trở về phòng làm việc, Lâm Lâm nhận một cú điện thoại, bỏ rơi bọn họ mấy bước chân, là Đường Bạch Dạ điện thoại đến, "Ăn cơm rồi sao?"

"Ăn rồi." Lâm Lâm nói, "Không ngờ phòng ăn Đường thị lại lớn như vậy."

"Đường thị phòng ăn lớn hàng đầu trong ngành xây dựng." Đường Bạch Dạ nói.

Lâm Lâm nói, "Đường ca ca, anh ăn rồi sao?"

"Ăn rồi."

"Em buổi trưa cùng Hạ Thần Hi, Tiết Giai Vân cùng nhau ăn cơm ." Lâm Lâm giọng điệu có một chút kiêu ngạo, "Không ngờ Hạ tiểu thư rất hiền hòa, em còn cho rằng cô ấy rất cao ngạo, dễ sống chung."

Đường Bạch Dạ hừ nhẹ một tiếng, anh và Hạ Thần Hi có chút mâu thuẫn nhỏ, nghe lời này chỉ cảm thấy, Hạ Thần Hi nếu là dễ ở chung, thì trên đời sẽ không có người khó sống chung, anh dám đánh cuộc, toàn bộ 30 tầng lầu, người được Hạ Thần Hi xem trọng có thể đếm được trên đầu ngón tay.

"Em ít cùng cô ấy tiếp xúc." Tiếng nói Đường Bạch Dạ lạnh lùng, mang theo một tia cảnh cáo.

Anh cũng không biết vì sao, chính là vô ý thức không muốn Hạ Thần Hi cùng Lâm Lâm tiếp xúc, anh cảm thấy, trên người Hạ Thần Hi không có ý gì tốt, anh nghĩ đến một màn kia ở bến tàu, trong lòng cảm thấy không thoải mái.

Sợ Hạ Thần Hi thương tổn Lâm Lâm.

Anh từng cho rằng Hạ Thần Hi là đóa hoa trên bàn mạt chược, dễ sống chung, cùng ai cũng có thể vui vẻ

Nhưng từ khi bị con trai bảo bối châm chọc một câu, bây giờ khắc sâu minh bạch, trên dưới Đường thị, ai cũng có thể biến thành một đóa hoa trên bàn mạt chược, còn Hạ Thần Hi thì không phải.

Cô rất cao ngạo.

Loại cao ngạo này là ở trong tâm , ẩn giấu trong xương, phóng đãng, mặt ngoài lại rất ôn hòa, dối trá. Nếu không cùng cô ấy ở chung, sẽ không hiểu. Đừng tưởng rằng cô ấy dễ kết giao bằng hữu, cô ấy liền coi bạn thực sự là bằng hữu, đừng tưởng rằng bạn nói cái gì, cô ấy sẽ không phản bác, cô ấy sẽ công nhận.

Kỳ thực, lầm lớn .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.