Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 26: Bảo bối chào hàng Hạ Thần Hi



Hạ Thần Hi xuống xe, Đường Bạch Dạ cũng xuống xe, Hạ Thần Hi không hiểu, Đường tiên sinh anh đây là muốn làm cái gì?

"Hạ tiểu thư, tôi có việc hỏi cô."

"Đường tổng mời nói."

"Cô đã tới thành phố S sao?"

"Tôi là người thành phố S, sinh trưởng ở đây, 15 tuổi di dân tới nước Mỹ, đây là sau nhiều năm lần đầu tiên về nước."

Đường Bạch Dạ nhíu mày, năm đó dáng vẻ An Kỳ Nhi mặc dù thanh thuần, ít nhất cũng có hai mươi tuổi xuất, tuổi tác kỳ thực không hợp.

Ít nhất là gì, hai người tương tự như vậy.

Nhìn không giống, tính cách lại cực kỳ giống.

"Đường tổng còn có việc?"

Đường Bạch Dạ nheo mắt lại, chợt cười yêu nghiệt, đảo lộn chúng sinh.

"Có bạn trai sao?"

Trong lòng Hạ Thần Hi dựng thẳng lông mao, Đường tiên sinh cười rộ lên, thực sự là quần ma loạn vũ, thật tình yêu nghiệt.

Vóc người yêu tinh như thế, ông trời thật là thật không có mắt .

Nếu là phụ nữ khác, nhìn anh cười như vậy, đã sớm nhào tới.

"Đường tiên sinh, chị tôi nếu như không bạn trai, ngài muốn giới thiệu cho sao?" Tiếng nói Hạ bảo bối đột nhiên xen vào.

Hạ Thần Hi trong lòng kêu rên, chết!

Con trai phúc hắc cùng tổng giám đốc lãnh khốc.

Hạ bảo bối mặc một bộ áo lông màu tím ngắn áo, quần đùi, trắng nõn phấn nộn lại ưu nhã.

Bên trái là một con chó đen Tây Tạng, bên phải là một con chó thuần trắng Tây Tạng.

Hai con cho Tây Tạng có khí thế phi thường, đặc biệt lông màu đen, hướng Hạ Thần Hi cùng Đường Bạch Dạ hào hai tiếng, khí phách lộ ra ngoài.

"Hạ bảo bối, con chỗ nào có chó Tây Tạng?"

Hôm nay trước khi cô ra cửa, trong nhà trừ mẹ con bọn họ ra không có sinh vật nào khác.

Hạ bảo bối cười hắc hắc, "Này là người khác tặng quà gặp mặt."

"Ai đưa cho con quà gặp mặt?" Hạ Thần Hi không phục , "Vì sao mẹ không có?"

Đường BạchDạ, "..."

Hạ bảo bối, "..."

Mẹ, đây không phải là trọng điểm được không?

"Đường tiên sinh vẫn chưa trả lời vấn đề của cháu, ngài phải giúp cháu giới thiệu cha sao?” Hạ bảo bối cười đến cả người lẫn vật vô hại.

Thanh âm của bé mặc dù non nớt, thái độ lại rất trầm ổn ưu nhã.

Đường Bạch Dạ thầm giật mình, tâm trí đứa nhỏ bảy tuổi sao có thể thành thục như vậy?

"Cháu nói xem?"

Hạ bảo bối lau cằm, rất có hứng thú nói, "Cá nhân cháu cho rằng, cha so với Đường tiên sinh cháu cảm thấy có hứng thú hơn.”

Đường Bạch Dạ, "..."

Hạ Thần Hi, "..."

Bảo bối, đó là cha con, không muốn cha, mẹ con không có hòa cảm a a a.

Đường Bạch Dạ nhìn Hạ Thần Hi cảm thấy khó xử.

Cười đến vẻ mặt bí hiểm, "Cháu đã đoán sai, tiểu tử."

Hạ bảo bối nói, "Chị của cháu chỉ số thông minh cao, giàu tình thương, vóc người vô cùng tốt, khuôn mặt trong trăm có một."

Đường Bạch Dạ, "Cô ấy quá thông minh, thở bạch ngu ngốc mới là vợ của ta......”

Hạ Thần Hi, "..."

Hạ bảo bối, "Cưới chị của cháu, có người giặt quần áo, có người làm cơm, có người lau nhà."

Đường Bạch Dạ, "Người giúp việc so với cô ấy dùng tốt hơn.”

Hạ Thần Hi, "..."

Đỉnh đầu Hạ bảo bối một đám quạ bay qua, bé kiên cường chịu đựng , "Cưới chị của cháu, tặng kèm một thiên tài bảo bảo, ngài đi chỗ nào tìm?"

Đường Bạch Dạ nhíu mày, "Đây là đang chào hàng sao?"

Hạ bảo bối, "..."

Hạ Thần Hi, "..."

Hai mẹ con người đồng thời giận, Đường tiên sinh, lời anh nói thật sứ quá độc ác.

"Ánh mắt ngài quả nhiên quá kém, chướng mắt vật phẩm xa hoa.." Hạ bảo bối không đợi được luận chứng, cha, một ngày nào đó cha sẽ phải cắn lưỡi mình.

Đường Bạch Dạ không biết chuyện gì xảy ra, đặc biệt nhớ cảm giác cùng Hạ bảo bối thân thiết.

Đường tiên sinh người này thuở nhỏ lãnh khốc, vô tình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.