Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 27: Một nhà ba người nói lời ác độc



Đường tiên sinh người này thuở nhỏ lãnh khốc, vô tình.

Lấy lời Lâm Nhiên nói, Đường tiên sinh chính là vầng trăng trên trời kia.

Cao không thể leo tới, nhìn ai cùng không vừa mắt.

Cho nên Đường tiên sinh cũng giống như một mặt hàng.

Khó có được có một người nhìn vừa mắt như vậy, lại là tiểu bằng hữu, đối với Đường tiên sinh mà nói, thực sự là một bất ngờ.

"Đường tiên sinh, ngài không trở về nhà sao?" Hạ bảo bối hỏi.

"Nếu mời ta lên một chén cà phê, ta không để ý." Đường Bạch Dạ nói.

Hạ Thần Hi giận, "Đường tiên sinh, ngài đừng có đồng ái luyến tính, tiểu bằng hữu nhà ta mới có bảy tuổi, ngài thế nào bảy tuổi cũng không buông tha?"

Rõ ràng có thiện cảm với bảo bối nhà cô.

Đường Bạch Dạ đầu đầy hắc tuyến (vạch đen), không nói gì nhìn trời.

Hạ bảo bối cười híp mắt cả người lẫn vật vô hại.

"Hạ tiểu thư, cô xem phim G (phim đồng tính) nhiều quá."

Đường tiên sinh, anh cũng biết phim G, chẳng lẽ anh đã xem qua?

Chẳng lẽ nam nữ cũng ăn? Hạ Thần Hi, một là nhi đồng, một là tuyệt đại nam nhân, hai người đều là một mặt hàng phúc hắc, nhìn thế nào cũng thấy phù hợp thôi.

Còn là cha con trọng khẩu vị.

Hủ nữ lại không hiểu Đường tiên sinh sẽ là người như thế.

"Đường tiên sinh, sắc trời không còn sớm, đi thong thả không tiễn.”

Ngụ ý, sớm xéo đi.

Đường Bạch Dạ nguy hiểm híp mắt, nhìn một lớn một nhỏ trước mắt.

"Đường tiên sinh, hôm khác mời uống cà phê." Hạ bảo bối cười híp mắt bày ra một tư thế xin mời, vô cùng thân sĩ.

Đường Bạch Dạ cũng không nói nhiều, lái xe đi rồi.

Hạ Thần Hi thở phào nhẹ nhõm, cha con bọn họ có qua có lại thật làm cho cô ăn không tiêu.

Hạ bảo bối rất hiển nhiên không ghét Đường Dạ Bạch, Đường Bạch Dạ nhìn ai cũng không vừa mắt, hiển nhiên không ghét Hạ bảo bối.

Huyết thống thực sự là kỳ diệu.

Hai mẹ con ở hoa viên tản bộ, mỗi người dắt một con chó Tây Tạng.

"Mẹ, tại sao cha đưa mẹ trở về?" Có chuyện, tuyệt đối muốn nghe.

"Tiện đường, chúng ta cách một cái chợ."

"Không phát sinh việc khác?" Hạ bảo bối hiển nhiên không thể lừa gạt.

"Có, bạn thân của anh ta con coi trọng mẹ con.”

"Oa... Vợ bạn, không thể a."

Hạ Thần Hi 囧 囧, nói, “Mẹ cùng anh ta một phần tiền quan hệ cũng không có, hiểu không?”

"Hiểu!" Hạ bảo bối nghiêm túc gật đầu, Hạ Thần Hi cảm thấy vui mừng, Hạ bảo bối lại nói tiếp, "Chỉ là có một mình con mà thôi.”

"Câm miệng!"

"Dạ, nữ vương đại nhân.” Hạ bảo bối cười ha ha.

"Con muốn nuôi chó Tây Tạng? Thật là phiền phức."

"Mẹ, mẹ không cảm thấy bọn nó rất đáng yêu sao? Rất uy phong sao? Mang đi ra ngoài có nhiều mặt mũi a."

"Mẹ phải đi làm, con phải đi học, có thời gian chăm sóc bọn nó sao?”

"Xin nữ vương đại nhân yên tâm, con ngay cả nữ vương có thể chăm sóc, chăm sóc hai con chó ngao Tây Tạng tuyệt đối không có vấn đề."

Hạ Thần Hi, "Tiểu tử thối, con đem mẹ so sánh cùng với chó?”

Hạ bảo bối nhảy một bước xa, “Mẹ, con sai rồi, đây cũng không phải là chó bình thường a..."

Hai mẹ con người cười cười náo về nhà, ai cũng không nhắc tới Đường Bạch Dạ, giống như người này chưa bao giwof xuất hiện trước mặt bọn họ.

Hạ Thần Hi rảnh rỗi, cuối tuần càng không có chuyện gì, Tiết Giai Vân cũng là trạch nữ (ý chưa có gia đình), lại không có bạn trai, cô so với Hạ Thần Hi lớn hơn ba tuổi, hai người ở công ty giao tình tốt nhất.

Tiết Giai Vân nghĩ đến nhà cô làm khách.

Sáng sớm mười giờ thứ bảy, Tiết Giai Vân đúng giờ xuất hiện ở cửa.

Hạ Thần Hi vừa mới hoàn tất việc rửa mặt chải đầu, Tiết Giai Vân không thấy bóng dáng Hạ bảo bối, nhịn không được hỏi, "Bảo bối đâu?"

"Bé đi mua đồ ."

Tiết Giai Vân cho rằng đứa nhỏ đi mua đồ, đơn giản là đồ uống gì gì đó, cũng không thèm để ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.