Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 290: Thần Hi, về nhà (4)



Editor: thanh huyền (Bạch Dương bướng bỉnh)

Long Tứ nói, "Hỗn đản, bảo bối cậu quá không có suy nghĩ, vậy mà gạt chúng tôi."

Lục Trăn nói, "Tôi đã sớm nhận thấy được cậu cùng Đường Bạch Dạ có chút gian tình, chỉ là tôi ngàn vạn tính cũng không ngờ đến Đường Bạch Dạ là cha cậu, tin tức này nếu như truyền ra, tôi chắc chắn, nhiều người phải giật mình.”

Long Tứ nói, "Đây tột cùng là chuyện gì xảy ra? Cậu thế nào không nói cho chúng tôi biết?"

Hạ bảo bối gãi gãi đầu, "Đã quên!"

Long Tứ, "Mẹ kiếp!"

Lục Trăn, "Bảo bối!"

Hạ bảo bối nói, "Tôi đã sớm biết Đường Bạch Dạ là cha tôi, chỉ là, lúc tôi thêm vào tổ chức Vương Bài, cũng không biết Đường Bạch Dạ chính là môn chủ Đường môn, anh biết thân phận rất bí mật."

"Ở Bắc Mỹ, lúc tôi tra tư liệu liền nhìn tên tiếng Anh, không thấy bối cảnh, cũng không ai muốn bối cảnh tỉ mỉ, tôi biết cha là môn chủ Đường môn là nửa năm trước, này thì không cách nào thay đổi sự thực."

Lục Trăn nghe ra một ít vấn đề, thổi một tiếng huýt gió, "Chờ một chút, Vân Sinh không ở, tôi liền thay thế nội bộ thẩm tra, bảo bối đến, trước thông báo một chút bối cảnh của cậu."

Đối với bối cảnh của Hạ Thiên người tổ chức Vương Bài không biết, lại rất tín nhiệm bé, bởi vì bé, một hai năm này bé vì tổ chức Vương Bài thành lập rất nhiều bí mật, căn cứ, lại có tiền vốn cuồn cuộn.

Kể từ khi biết Hạ Thiên là đứa nhỏ, Lục Trăn từng điều tra tài liệu của bé, lại bị Hạ Thiên chặn đứng, cái gì cũng tra không được, Hạ Thiên nếu không để người tra được tư liệu của bé, người đừng mơ tưởng tra được cái gì.

Hạ bảo bối thở dài, "Nội bộ thẩm tra?"

"Lời vô ích, nói bối cảnh." Lục Trăn giả vờ uy nghiêm.

Hạ bảo bối than buông tay, nhàn nhạt nói, "Tôi là của con tư sinh của Đường Bạch Dạ, sinh ra ở Mỹ, mẹ là một kỹ sư, chỉ là cô mất trí nhớ , không biết vì sao lại cùng cha có tôi. Đương nhiên, lấy tôi tinh thần bát quái, đây tuyệt đối không phải một cố sự phong hoa Tuyết Nguyệt."

"Nửa năm trước, mẹ ở nước Mỹ làm việc một thời gian. Mẹ tôi đẹp thông minh lại trẻ tuổi, rất nhiều người theo đuổi, cô cũng không trúng ý, hơn nữa cô mất trí nhớ, tôi đã nghĩ, có lẽ mẹ thích cha, có lẽ mẹ cùng cha có thể đụng ra hoa lửa, không thểkhông bạn trai thôi, rất cô độc ."

"Cho nên, tôi bày ra mẹ điều nhiệm, đến thành phố S làm việc. Bọn họ là đồng hành, hai công ty hợp tác lại rất mật thiết, tôi nghĩ, có thể bọn họ sẽ chạm mặt, có lẽ cha sẽ nhớ mẹ, lúc đó tôi còn ảo tưởng bọn họ đã từng có một chuyện ngược thân ngược tâm.”

"Ai biết, về nước ngày đầu tiên, bọn họ gặp mặt, kết quả ai cũng không biết ai, hi vọng tiêu tan , về sau, một chút ngoài ý muốn, cha muốn tôi làm giám định DNA."

"Cứ như vậy, tôi liền biết các người bát quái, còn cần công đạo cái gì?"

Long Tứ nói, "A, nói như vậy, mẹ cậu cùng Đường Bạch Dạ không biết ở dưới tình huống nào có cậu, sinh ra một thiên tài đệ nhất toàn cầu? Như thế có hiệu suất cao, tôi có phải cổ vũ kỹ sư cùng tôi đến một đoạn, có thể sinh ra một thiên tài hay không?"

Lục Trăn cười khúc khích, Hạ bảo bối cười híp mắt nói, "Long Tứ, đại não vật này là trời sinh , cha tôi hai mươi tuổi lấy hai tiến sĩ học vị, thương trường, hắc đạo mọi thứ tinh thông, mẹ tôi hai mươi hai tuổi lấy ba tiến sĩ học vị, một học sĩ học vị. Thiên tài cùng thiên tài kết hợp mới ra tôi một đại thiên tài như thế, đầu óc anh sẽ không phải trông chờ , cha vừa châm chọc, bởi vì vấn đề tác phong của anh, vẫn cho là chúng ta tổ chức Vương Bài không chịu nổi một đả kích."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.