Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 292: Thần Hi, về nhà (6)



Editor: thanh huyền

"Bảo bối, tôi sùng bái cậu!" Lục Trăn quyết đoán nói, "Từ hôm nay trở đi, cậu là thần tượng của tôi."

Long Tứ nói, "Vân Sinh cho tôi một điện bưu, hình như đề cập qua chuyện vũ khí mớinày."

Hạ bảo bối nói, "Không sai, đây là kết quả tôi cùng Vân Sinh thảo luận."

Long Tứ giận, "Tại sao là các người thảo luận kết quả, chúng tôi không biết?"

Hạ bảo bối bình tĩnh nói, "Vân Sinh vẫn cảm thấy, đại sự kiện tổ chức Vương Bài, tôi cùng anh ta có thể toàn quyền quyết định, các ngươi toàn bộ có thể đi ngang qua, thế nào nỗ lực để ngoại giới cho là chúng ta không chịu nổi một kích mới là nhiệm vụ của các người."

"Mẹ kiếp!"

"Shit!"

Hạ bảo bối cười híp mắt , vô cùng ưu nhã, rất có tâm tình đi pha một ly cà phê.

"Mục Vân Sinh tốt nhất bị tuyết mai táng ở trong rừng rậm, đừng trở về."

Hạ bảo bối vui vẻ, "Trừ quyền đại lý năm năm, ừ... Còn có Đường môn chính là buôn lậu, nếu như đi ngang qua địa bàn của chúng ta, chúng ta được cho đi một phương tiện, đương nhiên, không miễn phí , tiền vẫn thu."

Long Tứ nói, "Cắt đất đền tiền thật lợi hại, chúng ta theo Đường mônđược cái gì?"

Hạ bảo bối do dự một hồi, "... Tiền tài?"

Lục Trăn, "Đồ chơi này chúng ta chưa bao giờ thiếu, nói cách khác, cậu vẫn đền tiền cắt đất, Đường môn không hề tổn thất ?"

Hạ bảo bối thở dài, "Cha tôi ... Rất biết đàm phán, nói chuyện không tốt lắm a."

"Chẳng lẽ cậu rất dễ nói chuyện?"

Hạ bảo bối nói, "Ô ô ô ô, bảo bối là đứa nhỏ thôi, rất dễ mềm lòng , cha bắt nạt tôi là chính, tùy tiện đắn đo, cha còn dùng súng với tôi, làm tôi sợ, tan nát cõi lòng ."

Lục Trăn, "..."

Long Tứ, "..."

Cuối cùng, hai người hữu khí vô lực nói, "Quên đi, cắt đất đền tiền liền cắt đất đền tiền, Đường Bạch Dạ có thể yên tĩnh, chúng ta cũng coi như thở phào một cái."

Long Tứ nói, "Không ra nửa tháng, Tiêu Tề nhất định sẽ nhận được tin tức, đến lúc đó nhất định sẽ tìm Đường Bạch Dạ thương lượng thế nào đối phó chúng ta, Đường môn cùng tập đoàn Hỏa Vân là hắc bang quốc tế, Hỏa Vân có thể cho lợi ích càng nhiều."

"Bảo bối, trước nói, tôi tin cậu, không hề nghi ngờ. Nhưng tôi không tin Đường Bạch Dạ, nếu là anh ta chơi gian thì làm thế nào bây giờ? Người này xưa nay âm hiểm giả dối, nếu như gian trá, khó đối phó."

Hạ bảo bối nói, "Tôi tin nhân phẩm của cha."

Lục Trăn châm chọc, "Bảo bối, Đường Bạch Dạ căn bản sẽ không có thứ này."

Hạ bảo bối biết nghe lời phải đổi giọng, "Yên tâm, mẹ tôi sẽ đối phó cha."

Long Tứ đột nhiên nói, "Lại nói tiếp, mẹ cậu thật sự là người thần, Đường Bạch Dạ nhiều phụ nữ như vậy, cô một người còn có bảo bối, xem như là cá lọt lưới, làm như thế nào đến a?"

Hạ bảo bối vuốt cằm, "Tôi nghĩ, mẹ tôi năm đó chạy được mau."

Long Tứ đưa ra suy nghĩ hợp lý, "Cô cường Đường Bạch Dạ?"

Hạ bảo bối, "..."

Hạ Thần Hi sáng sớm đứng dậy, vốn chờ bảo bối làm bữa sáng thơm ngào ngạt cho cô, ai biết trên bàn cơm có một tờ ghi chép, mẹ, mẹ đi mua bữa ăn sáng, bảo bối buồn ngủ. Hạ Thần Hi nhíu mày, đi gian phòng Hạ bảo bối.

Hạ bảo bối ngủ rất say, bé đắp chăn ngủ rất thoải mái.

"Tiểu hỗn đản, bảo con không thức đêm, luôn luôn không nghe lời." Hạ Thần Hi biết con trai thường xuyên nửa đêm mở hội nghị, lại thường xem tin tức, phân tích tình báo, rất bận, rất mệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.