Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 308: Quen thuộc tất cả của cô (6)



Editor: thanh huyền
Beta: boconganh1503

Hạ Thần Hi thấy Tiêu Tề lái xe đi rồi, trong lòng cuối cùng cũng thở phào một cái, không biết vì sao, cô không thích nhìn thấy Tiêu Tề cùng Đường Bạch Dạ đứng chung một chỗ, giống như muốn phát sinh chuyện gì, trong lòng cô bất an.

Tiêu Tề đi rồi, cô mới yên tâm.

Hạ bảo bối nghĩ thầm, Tiêu Tề đối với mẹ, quả nhiên là không đơn giản.

"Mẹ, mẹ rất thích Tiêu Tề sao?"

Hạ Thần Hi nói, "Không biết."

Hạ bảo bối cười híp mắt hỏi, "Mẹ, mẹ thích cha nhiều, hay là Tiêu Tề nhiều một chút?"

"Không biết."

"Mẹ, mời nhìn mặt bảo bối đáng yêu, thành thực trả lời vấn đề được không?" Hạ bảo bối hướng mặt Hạ Thần Hi.

Hạ Thần Hi vô tội lắc đầu, "Bảo bối, thực sự không biết."

Bởi vì không thể nào so sánh.

Hạ bảo bối thở dài, nhìn Đường Bạch Dạ đi tới, "Cha thực sự là quá bi kịch , vậy mà so ra kém Tiêu Tề."

Hạ Thần Hi bật cười, Đường Bạch Dạ đã đi tới trước mặt hai mẹ con bọn họ.

"Về nhà."

...

Hạ Thần Hi kinh ngạc nhìn anh, cô cho rằng Đường Bạch Dạ sẽ nổi giận, dù sao cô cùng Tiêu Tề đi ăn cơm, Đường Bạch Dạ đã cảnh cáo cô, cách Tiêu Tề xa một chút, cô không nghe lời.

Anh ta lại nói chuyện tốt như vậy?

Muốn trời mưa sao?

Chỉ là nhàn nhạt nói một tiếng, về nhà.

"Đường Bạch Dạ..." Hạ Thần Hi đứng dậy, nhìn anh, giống như muốn giải thích cái gì, Đường Bạch Dạ nhíu mày, nhìn chằm chằm cô, Hạ Thần Hi cuối cùng, không nói gì, ánh mắt Đường Bạch Dạ xẹt qua một tia hắc ám.

Hạ bảo bối nói, "Cha, mẹ, các người chậm rãi trò chuyện, bảo bối lên trước."

Bé dắt Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối vội vàng lên lầu.

Hạ Thần Hi dựa vào lan can, đầu nhìn đầu ngón chân, thẳng đến Hạ bảo bối vào thang máy, Đường Bạch Dạ mới lên tiếng, "Tôi không phải đã nói với cô, không nên tới gần Tiêu Tề, vì sao không nghe lời?"

"Tôi có một chuyện, muốn hỏi rõ ràng." Hạ Thần Hi nhàn nhạt nói, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, "Có lẽ, năm đó tôi không nên mất trí nhớ."

"Hạ Thần Hi, cô nói thật nói cho tôi biết, cô rốt cuộc nghĩ như thế nào?" Đường Bạch Dạ hỏi, "Xem nhẹ cái nhìn bảo bối, chuyện này, cô rốt cuộc nghĩ như thế nào, cô thích Tiêu Tề, nghĩ trở lại bên cạnh anh ta?"

"Tôi không biết." Hạ Thần Hi trầm giọng nói, "Bảo bối vừa hỏi qua, tôi thực sự không biết."

Động tâm sao?

Không tính.

Tâm chỉ như nước sao?

Cũng không tính.

Tiêu Tề với cô, cảm giác thực sự rất phức tạp.

Vị hôn phu?

Hạ Thần Hi cười khổ, cô chưa bao giờ từng muốn, có một ngày cô sẽ có một vị hôn phu xuất hiện.

"Anh cùng Tiêu Tề từng có biết nhau sao?" Hạ Thần Hi hỏi.

"Vì sao hỏi như vậy?"

"Anh giống như rất hận anh ta.”

Đường Bạch Dạ cười lạnh, không ngờ cảm giác Hạ Thần Hi trái lại nhạy bén, đích xác, anh hận Tiêu Tề, nhưng mà, thời cơ không được, anh cái gì cũng sẽ không làm, anh đột nhiên cảm thấy châm chọc.

Tám năm trước, Tiêu Tề đoạt đi phân nửa thế lực Đường môn.

Anh lại đoạt đi vị hôn phu Tiêu Tề, cùng con trai vốn nên thuộc về anh ta.

Ông trời có phải không mở mắt hay không, hiểu được cái gì gọi là công bằng ?

Thực sự là tức cười.

Đường Bạch Dạ nói, "Tôi cùng anh ta có mối thù, không đội trời chung."

"Vì sao?"

"Tôi hoài nghi năm đó Lâm Tình chết, là Tiêu Tề ở sau lưng một tay chủ đạo." Đường Bạch Dạ trầm giọng nói, con ngươi nhìn về phía Hạ Thần Hi, "Tôi hi vọng, cô không có mất trí nhớ, cô có thể nói cho tôi biết, chân tướng."

Tim Hạ Thần Hi nhịp đập rối loạn, đột nhiên cảm thấy tâm hoảng ý loạn, lòng bàn tay có mồ hôi.

"Lâm Tình là Tiêu Tề giết sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.