Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 309: Quen thuộc tất cả của cô (7)



Editor: thanh huyền
Beta: boconganh1503

"Lâm Tình là Tiêu Tề giết sao?"

"Dù cho không phải đích thân anh ta giết, cũng là anh ta hạ lệnh, nếu không thế nào đúng lúc như vậy, không lâu sau liền xảy ra chuyện." Đường Bạch Dạ trầm giọng nói, nguy hiểm nheo mắt lại, "Cô biết anh ta làm cái gì không?”

Hạ Thần Hi lắc đầu.

Đường Bạch Dạ nói, "Anh ta làhắcđạo. Lãnh đạohắcbang đệ nhất quốc tế.”

Hạ Thần Hi hơi kinh hãi, Tiêu Tề một thân lãnh ngạnh, trên người có một luồng khíhắcám, cô cũng có thể cảm giác được, thảo nào Hạ bảo bối gửi tin nhắn, làm cho cô lập tức về nhà, cô vậy mà hoàn toàn không biết gì cả.

Đường Bạch Dạ nhìn bầu trời, trên người khó nén bi thương, "Tám năm trước, Đường môn làhắcbang đệ nhất quốc tế, thế lực trải rộng toàn cầu, Tiêu Tề mơ ước, muốn thế lực Đường môn, anh ta nghĩ đùa giỡn thủ đoạn gì, cứ việc phóng ngựa qua đây, tôi không để ý, tôi có thể ứng phó."

"Nếu như anh ta có thể quang minh chính đại cướp đi toàn bộ Đường môn trên tay tôi, tôi mới bội phục anhh ta, tôi tôn trọng anh ta, nếu tôi mất đi, chỉ là thực lực của tôi chưa đủ, năng lực tôi không đủ, tôi sẽ không oán trời trách đất."

"Anh tathiênkhông nên, vạn không nên, ở hôn lễ của tôi, phái sát thủ, giết Lâm Tình. Tình nhi là vô tội , cô ấy cái gì cũng không biết, tôi đem cô bảo hộ rất tốt, cô ấy thậm chí không biết tôi là người củahắcđạo. Cái chết của cô ấy làm tôi mất đi lý trí, phạm sai lầm lớn."

"Tôi biết, là tôi còn trẻ, xúc động, kinh nghiệm chưa đủ, trúng kế của người khác, chuyện Đường môn, tôi phải phụ trách. Tôi không hận Tiêu Tề cướp đi địa bàn, tôi hận hắn tại sao giết Lâm Tình."

"Hắcđạo có quy củhắcđạo, sẽ không giết vợ con vô tội, đây là điểm mấu chốt của chúng tôi." Đường Bạch Dạ trầm giọng nói, "Tôi hành tẩuhắcđạo nhiều năm như vậy, cũng giết nhiều người, đã làm rất nhiều chuyện phạm pháp. Đường môn mỗi một phân tiền, đều là tôi dùng trí nhớ cùng máu tươi đổi lấy, nhưng tôi cho tới bây giờ sẽ không làm thương tổn vợ con cùngchamẹ người khác, một người làm việc một người, một người ân oán một người chịu, tay tôi vô số tội, thậm chí tôi không giết phụ nữ, chính là bản lĩnh?”

... . . .

Trên người Hạ Thần Hi băng lãnh, không biết là gió đêm quá lạnh, hay là tâm của cô lạnh, chỉ cảm thấy xương giống như có một con mãn xà bò qua, loại cảm giác này, rất đáng sợ, có thứ gì ở thân thể của cô, đem cô kéo dài tới vực sâu băng lãnh.

Đường Bạch Dạ rất ít khi như vậy, anh cũng không biết tại sao muốn nói với Hạ Thần Hi những lời này, anh chỉ là muốn nói cho Hạ Thần Hi, chẳng sợ ởhắcđạo, cũng muốn có điểm mấu chốt của chính mình.

Hạ Thần Hi đột nhiên cảm thấy, cô chưa bao giờ thấy rõ Đường Bạch Dạ.

Cô cho rằng cô đã rất hiểu anh.

Nhưng cô nhìn thấy , tất cả đều là mặt ngoài.

Anh ta phong lưu, anh ta hoa tâm, anh ta không hiểu đạo lý, anh ta báo đạo thô bạo, anh ta thông minh tàn nhẫn.

Cô vẫn cho là, Đường Bạch Dạ làm người không có điểm mấu chốt.

Cho tới hôm nay mới hiểu.

Đường Bạch Dạ vẫn luôn có mối thù trong lòng.

...

"Đường Bạch Dạ..." Hạ Thần Hi cúi đầu, mím môi hỏi, "Anh còn yêu Lâm Tình sao?"

Đường Bạch Dạ cũng không trả lời, chỉ là nhìn trời, trầm mặc không nói.

Hạ Thần Hi ngẩng đầu nhìn anh, theo ánh mắt của anh nhìn về phía bầu trời.

Nghe nói, người đã chết, sẽ biến thành sao, có phải anh ta đang coi vì sao kia có phải là Lâm Tình hay không?

"Đường Bạch Dạ, xin lỗi." Hạ Thần Hi đột nhiên nói.

"Xin lỗi cái gì?" Đường Bạch Dạ mặt không thay đổi hỏi.

"Tôi cũng không biết." Hạ Thần Hi thấp giọng nói.

Không hiểu áy náy, đột nhiên tới khó chịu.

"Không nên cùng Tiêu Tề đi lại gần quá, tôi sợ cô đã quá yêu anh ta.” Đường Bạch Dạ cúi đầu nói, xoa xoa tóc của cô, anh rất ít có động tác yêu thương như vậy, "Anh ta rất nguy hiểm, cô sẽ bị thương."

Trong lòng Hạ Thần Hi đột nhiên chua xót, nhất thời không biết phải làm sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.