Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 339: Một bó hoa hồng đỏ (5)




Editor: boconganh1503

Đường Bạch Dạ lại cố chấp nắm bàn tay cô, viết cái gì đó.

Cô đã không còn tâm trí đi đoán, anh viết cái gì.

Tim đập nhanh giống như không phải của mình, loạn cực kỳ.

Một bộ phim, hai loại hương vị.

Hai giờ xem phim, rất nhanh đã xong, có rất nhiều người chưa thỏa mãn, Đường Bạch Dạ cùng Hạ Thần Hi nắm tay nhau, theo đoàn người chậm rãi đi ra rạp chiếu phim, ai cũng không nói một lời, lúc này đã hơn mười giờ.

"Muốn ăn khuya sao?"

Hạ Thần Hi khẽ lắc đầu, đã ra ngoài rạp chiếu phim, sao anh còn chưa có buông cô ra.

Đường Bạch Dạ mang Hạ Thần Hi đi dạo một vòng, theo cao ốc ra, ven đường có một cô gái nhỏ bán hoa hồng, trong tay chỉ còn lại có một nhánh hoa hồng, nhờ Đường Bạch Dạ mua giúp, "Đại ca ca, mua hoa hồng tặng chị xinh đẹp đi, em chỉ còn lại có một nhánh, bán xong, emcó thể về nhà rồi."

Hơn nửa đêm, một cô gái nhỏ chưa được mười lăm tuổi, vẫn còn đi bán hoa làm người khác thấy đau lòng.

Hạ Thần Hi vừa định mua, Đường Bạch Dạ liền lấy ra một Mao gia gia đầu to tượng cho cô bé, "Không cần thối lại."

Cô gái nhỏ hưng phấn cúi người chào nói, "Cám ơn đại ca ca, cám ơn đại ca ca."

Đường Bạch Dạ cầm hoa hồng, dở khóc dở cười nhìn cô gái nhỏ chạy xa, đem hoa hồng ném cho Hạ Thần Hi, "Cho cô ."

"Vậy cảm ơn Đường tổng ..."

Hạ Thần Hi đem hoa đặt ở chóp mũi ngửi, Đường Bạch Dạ nói, "Quả nhiên phụ nữ đều thích hoa hồng."

"Chính xác."

Hạ Thần Hi nghĩ nghĩ, lại nói, "Hôm nay không biết là ai tặng tôi một nhánh hoa hồng mang đến phòng làm việc, nhìn cũng rất đẹp mắt ."

Tay Đường Bạch Dạ hơi dừng lại một chút, nhíu mày, "Cô thích không?"

"Thích."

Đường Bạch Dạ không nói gì .

Hạ Thần Hi nghiêng đầu lại nghĩ nghĩ, "Bất quá các cô ấy đều nói, người đàn ông này quá hẹp hòi, theo đuổi phụ nữ mà chỉ tặng một bông hồng, phí chuyển phát còn mắt hơn giá của một bông hồng, tôi nhìn tiểu ca giao hoa cũng muốn nói, khách hàng này thật keo kiệt."

Mặt Đường Bạch Dạ, toàn đen.

Chặt chẽ nhìn chằm chằm Hạ Thần Hi, như muốn đem cô ăn .

Hạ Thần Hi run lên, đột nhiên giơ giơ hoa hồng trong tay lên, "Đương nhiên, tôi không phải nói anh, sắc mặt không cần khó coi như vậy đi, chỉ còn lại một bông hồng, chỉ cứng nhắc điều kiện thôi..."

Lại nói, những lời đó, cũng không phải cô nói a.

Chẳng qua là truyền lại những lời đó cho Đường Bạch Dạ nghe.

Có người thích bạn, là phúc khí của bạn, cho dù bạn không thích, cũng không cần chế nhạo, trên đời nam nữ nhiều như vậy, một người quan tâm một người khác, tổng lại là một loại duyên phận...

Ngay cả khi chỉ thích có một ngày, thậm chí một giờ, cũng là một loại duyên phận.

Sắc mặt Đường Bạch Dạ, vẫn như cũ rất khó nhìn, âm u, nghiến răng nghiến lợi, thấy Hạ tiểu thư hồn vía bay đâu.

Mãi cho đến nhà trọ cảnh biển, mặt Đường Bạch Dạ vẫn như cũ vô thường... Thối.

Hạ Thần Hi rất vô tội.

Đường Bạch Dạ tiễn cô đến dưới lầu, chưa có ý định rời đi, một người ở trong xe trầm tư không nói, dáng vẻ rất quấn quýt.

Hạ Thần Hi gọi anh hai tiếng, anh mới phục hồi tinh thần lại.

"Đường tổng, anh không sao chứ?"

"Không có việc gì!" Đường Bạch Dạ trầm giọng nói, bất mãn nhìn Hạ Thần Hi, "Cô không có gì muốn nói với tôi sao?"

Hạ Thần Hi biết nghe lời nói, "Đường tổng, cám ơn anh hôm nay mời tôi ăn cơm, mời tôi xem phim, cảm ơn lễ vật của anh, cũng cám ơn hoa hồng, vô cùng cảm ơn, vạn phần cảm ơn."

Đường Bạch Dạ giận, nhìn chằm chằm Hạ Thần Hi, bài trừ hai chữ, "Còn gì nữa?"

Hạ Thần Hi nhìn trời, bới móc từ ngữ trong đầu.

Cô không có còn gì muốn nói với Đường Bạch Dạ nữa a.

Kỳ quái.

Đường Bạch Dạ nắm tay lái, hơi khẩn trương, khớp xương nắm chặt lại, rục rịch muốn giết người, lại vẫn nhịn.

Trấn định.

Đường Bạch Dạ, trấn định.

Nhưng mà...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.