Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 353: Vung tay tranh giành tình nhân (1)



Editor: thanh huyền

Tiêu Tề cười, đột nhiên kéo cô đến trong lòng, chăm chú ôm, Hạ Thần Hi hơi giãy giụa, Tiêu Tề báo rất yên tĩnh, "Đừng động, để anh ôm em một cái, em không biết, anh muốn ôm em nhiều như thế nào.”

Đây là quyền lực của anh.

Cô là vị hôn thê của anh, chỉ có anh mới có thể ôm cô như vậy.

Anh đã mất đi tám năm, lại cũng sẽ buông tay.

Hạ Thần Hi quả thực không động, mặc anh ôm.

Một lúc lâu, Tiêu Tề buông cô ra, ở trên trán cô nhẹ nhà hạ xuống một nụ hôn.... ...

Đột nhiên, Hạ Thần Hi cảm giác một trận lực mạnh đánh tới, kinh hô một tiếng, người bị kéo lui về phía sau, vừa mới đứng ổn liền nhìn thấy Đường Bạch Dạ một quyền, hung hăng hướng Tiêu Tề, tốc độ vừa nhanh lại mạnh.

Tiêu Tề tránh né không kịp, bị trúng, vừa mới đứng ổn, Đường Bạch Dạ lại đánh một quyền, đánh vào lồng ngực Tiêu Tề.

Tiêu Tề liền lùi lại ra mấy bước, khóe môi hơi tràn ra một chút máu tươi.

Ánh mắt của anh ta như đao, quét về phía Đường Bạch Dạ.

Đường Bạch Dạ không biểu tình, một chỉ bút chĩa thẳng vào anh ta, lãnh lệ, khí phách, "Tiêu Tề, phụ nữ của tao, mày cũng dám, cút!”

Tiêu Tề đứng thẳng người, hơi lau đi khóe môi, thái độ ưu nhã, thong thả, con ngươi lại co màu máu tươi.

Anh ta chậm rãi nhíu mày, quét về phía Đường Bạch Dạ, bức ra ra khí phách vương giả.

Cường thế, hắc ám.

Đường Bạch Dạ không cam lòng tỏ ra yếu kém, tư thái ưu nhã, lại cường thế như nhau.

Ưu nhã quý công tử, trong nháy mắt biến thành Tu La ám thần.

Hiện nay hai người cầm quyền hắc đạo, đang ở thế giằng co.

Hạ Thần Hi chỉ cảm thấy tất cả thanh âm, tất cả cảnh vật cũng được bối cảnh của bọn họ, lạnh lẽo đụng nhau gian, chỉ thấy gió thu tiêu điều, sát khí văng khắp nơi.

Đột nhiên, hai người đồng thời động.

Tiêu Tề lấy chưởng công, Đường Bạch Dạ lấy quyền, cấp tốc giao cùng một chỗ. Đường Bạch Dạ một quyền đánh vào vai Tiêu Tề, lỗi phía sau cuốn, từ phía sau lưng tập kích Tiêu Tề lưng, Tiêu Tề phía sau như dài quá mắt.

Anh cấp tốc nắm lấy tay Đường Bạch Dạ, thuận thế liền dùng lực, một quá vai ngã, đem người hung hăng nện xuống, Đường Bạch Dạ thân thể còn chưa có chạm đất, thủ đoạn đã cuốn, giãy Tiêu Tề, thân thể trên không mượn lực lật lên.

Rơi ra một thước, vừa mới rơi xuống đất, lòng bàn tay Tiêu Tề đã đến, tránh không khỏi.

Lồng ngực đã trúng một chưởng, nắm tay Đường Bạch Dạ cũng đồng thời rơi vào ngực Tiêu Tề.

Thứ nhất, một hướng, tất cả đều là ngạnh đánh ngạnh chiêu số.

Không có một chút động tác võ thuật đẹp mắt.

Mỗi chiêu đều muốn lấy mạng.

Kiên cường, hung ác, như hai mãnh sư rừng rậm.

Lập tức, thiên địa biến sắc.

Thân ảnh của bọn họ quá nhanh, Hạ Thần Hi thấy không rõ lắm.

Gần người vật lộn là cường hạng của Tiêu Tề, cũng là cường hạng của Đường Bạch Dạ, không đầy một lát, hai người mệt.

"Dừng tay!" Hạ Thần Hi quát chói tai.

Không ai nghe cô, Hạ Thần Hi nổi giận, đêm hôm khuya khoắt, ở tiểu khugây rối, cô đột nhiên xông đến trong vòng bọn họ tranh đấu, một tay nắm cổ tay Tiêu Tề, một tay nắm cổ tay Đường Bạch Dạ.

"Dừng tay!"

Bọn họ sợ cô bị thương, vội vã rút lui khí lực, chẳng sợ như vậy, cũng thiếu chút thương đến Hạ Thần Hi.

Đường Bạch Dạ rít gào, "Hạ Thần Hi, cô điên rồi, đột nhiên xông tới muốn chết sao?”

Cao thủ so chiêu, tin tức vạn biến, thân thủ cô lục mạch thần kiếm như nhau, qua đây chỉ có tìm chết.

Thiếu chút nữa bị thương.

Sắc mặt Tiêu Tề cũng trở nên hết sức khó coi, Đường Bạch Dạ nắm tay nặng, thả toàn bộ, cho nên, trên mặt bị thương so sánh rõ ràng. Ngực có dấu vết chảy máu, thoạt nhìn, Tiêu Tề so với Đường Bạch Dạ bị thương nghiêm trọng hơn.

"Đường Bạch Dạ, anh làm cái gì?" Hạ Thần Hi giận dữ , sáng nay oán khí, hiện tại tức giận, tất cả đều là kẹp cùng một chỗ, hơi đẩy, đem anh đẩy ra.

"Tiêu Tề, anh thế nào ?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.