Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 363: Loại đàn ông không thể cự tuyệt (3)



Editor: thanh huyền

Anh ta rót một ly rượu đỏ cho cô, cho cô uống trước.

Hạ Thần Hi thực sự hiếu kỳ, đi đến phòng bếp.

"Anh tự mình xuống bếp?"

"Trù nghệ coi như không tệ, chỉ bất quá, thật nhiều năm không xuống bếp, nếu như quá khó ăn, không muốn ghét bỏ." Tiêu Tề ôn hòa nói, dáng vẻ anh ở phòng bếp bận rộn, giống như một bức tranh vô cùng đẹp.

Trong lòng Hạ Thần Hi biết vậy nên ấm áp.

Trừ Hạ bảo bối, đây là người đàn ông thứ hai nguyện ý vì cô xuống bếp.

"Tôi cũng không biết trù nghệ của anh.”Hạ Thần Hi ở một bên, lắc lắc ly rượu đỏ, thì thào tự nói.

Tiêu Tề một bên chiên bò bít tết, vừa nói, "Có một lần chúng ta bị nhốt ở trong tuyết, không có gì ăn, em rất bực bội, anh thật vất vả bắt mấy con rắn, nướng cho em ăn, bị em ghét bỏ. Em lệnh cho anh phải học nấu ăn.”

"Anh thật đi học ?"

"Học."

Hạ Thần Hi nghĩ đến chính mình không chịu nổi, bật cười, "Anh nghe lời tôi như vậy?”

"Đương nhiên." Tiêu Tề dừng một chút, quay đầu lại nhìn Hạ Thần Hi, hình dáng trở nên nhu hòa, "Anh chỉ nghe lời em nói.”

"Trên đời này chỉ có một Thần Hi, cho dù phải chết, cũng không hề oán thán.”

Đây là lời định tình Hạ Thần Hi nghe qua, đẹp nhất.

Trên đời chỉ có một người, có thể chết vì mình.

Bao nhiêu thâm tình, mới có thể làm cho người đàn ông mạnh mẽ như vậy, vì cô làm được những chuyện này?

Tiêu Tề, Tiêu Tề...

Hạ Thần Hi đột nhiên có một loại khát vọng, muốn nhớ tới, bọn họ từng qua, rốt cuộc là dạng ân oán triền miên gì.

Cô như thế nào không tiếc, xóa đi ký ức, rời khỏi người đàn ông như vậy.

Tiêu Tề cũng không phải là một người biết nói lời yêu, thậm chí không phải người phá hoại bầu không khí, nếu là Đường Bạch Dạ, tình huống này, chỉ sợ sớm đã đập xuống, hôn lại nói, anh ta lại quay đầu lại, chiên bò bít tết.

Giống như, đây chẳng qua là một câu nói rất tùy ý.

Trong lòng Hạ Thần Hi ấm áp rung động.

"Được rồi, có thể ăn cơm ." Tiêu Tề nhẹ giọng nói một câu, đem Hạ Thần Hi kéo trở lại hiện thực, cô thu hồi tâm tình của mình, mỉm cười.

"Cực khổ."

"Kỳ thực tài cán vì em làm cơm, một chút cũng không vất vả." Tiêu Tề mỉm cười nói, "Trái lại quá khứ không biết vì ai vất vả vì ai bận, mới là vất vả."

Hạ Thần Hi hơi lắc đầu, áy náy không ngớt.

Tiêu Tề có biết hay không, cô tẩy não là tự nguyện , cũng không phải là vì sao?

Một đôi bàn tay to, xoa tóc của cô, lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ ấm áp, giống như mang ấm áp cho tâm của cô.

"Thần Hi, đây là anh nguyện ý , cùng em không quan hệ, em không cần cảm thấy có lỗi.” Tiêu Tề có mộtđôi mắt lợi hại, như muốn nhìn xuyên tất cả, giống như thấy hết khó xử trong lòng cô.

Hạ Thần Hi nghĩ, đây là cảm tình thanh mai trúc mã sao?

...

Chẳng sợ tách ra tám năm, sự vật thay đổi, anh vẫn có thể lý giải cô, hiểu cô, biết trong lòng cô suy nghĩ gì.

"Tôi thật hơi đói ." Hạ Thần Hi cũng không biết giọng điệu chính mình, hơn một mặt mềm mại, "Thử một lần thủ nghệ của anh."

"Đến đây đi."

Tiêu Tề làm bò bít tết, lại nướng khoai tây, một mâm đậu Tiểu Thanh thái, khá đơn giản, không có gì đa dạng. Bề ngoài tính không tệ, Hạ Thần Hi cắt một khối bò bít tết, ăn một ngụm, khẽ gật đầu.

"Thật tốt ."

Mặc dù Hạ Thần Hi vẫn cảm thấy tay nghề bảo bối hơn một chút, chỉ là phần này tâm ý, cộng thêm tay nghề cũng không tồi.

Thức ăn, nhìn tâm tình đi ăn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.