Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 367: Loại đàn ông không thể cự tuyệt (7)



Editor: thanh huyền

"Thực sự không cam lòng, giết cô ấy, vĩnh tuyệt hậu hoạn, hừ!"

Âu Dương 囧, "Lời này cô có lá gan ở trước mặt Tiêu Tề nói sao?"

Hắc quả phụ quay mặt đi, "Tôi không rõ, cô ấy có cái gì tốt."

...

Hạ Thần Hi mang theo meo meo về đến nhà, Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối sôi trào, rống một tiếng, nhào tới, meo meo nhảy xuống, cũng bổ nhào tới, vậy mà đánh đến, hai chó Tây Tạng, một mèo Ba Tư ở trong phòng náo long trời lở đất.

Hạ Thần Hi đứng ở cửa, 囧 囧 hữu thần.

Hạ bảo bối nghe thấy động tĩnh, cuống quít ra, cũng trừng khẩu ngốc.

Toàn bộ phòng khách, không còn hình dáng, bị bọn nó lại giẫm lại ngã , chén bát ngổn ngang.

Hạ bảo bối cau mày, nheo mắt lại, "Mẹ... Mễ..."

Thanh âm cơ hồ là u oán .

Náo thành như vậy, thu thập cũng vất vả.

Hạ Thần Hi rất bình tĩnh, đi qua đem sô pha nâng dậy, nói, cô lần đầu tiên thấy Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối nhiệt huyết sôi trào như thế, trái lại rất kỳ tích, hai chó Tây Tạng hơn phân nửa thời gian là rất khôn ngoan, dịu ngoan .

"Nhà của chúng ta lại thêm một thành viên."

Mèo chó đại chiến.

Phòng khách rất đặc sắc.

Hạ bảo bối ở phòng khách,rống lớn, "Tiểu Bảo, Tiểu Bối, qua đây."

Lúc tiểu thân sĩ phát huy rất có khí thế.

Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối thu được chỉ lệnh, dừng lại đại chiến, chạy tới, meo meo nhào tới, Hạ bảo bối giơ chân lên, một cước đạp qua, trước mặt ta bắt nạt Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối, nhìn ta bất giẫm chết mày.

"Oa, bảo bối, không nên thô bạo a, nhất định là cùng Đường Bạch Dạ hỗn lâu." Hạ Thần Hi trêu tức, "Dưới chân lưu tình, không muốn giẫm meo meo."

Hạ bảo bối không lưu tình, quyết đoán một cước đạp qua, trực tiếp đem meo meo đạp đến trong lòng Hạ Thần Hi.

Hạ Thần Hi, "..."

Bảo bối, nhĩ hảo ngoan tâm, meo meo đáng yêu như thế, cũng không tiếc đạp?

Hạ bảo bối cúi đầu đến, ôm Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối trấn an, bé cũng không biết Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối tại sao muốn công kích meo meo, nhưng nhân vật Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối công kích, luôn luôn là đồ không tốt.

"Mẹ, mèo này chỗ nào tới?"

"A, Tiêu Tề cho mẹ, nói trước đây là sủng vật của mẹ.” Hạ Thần Hi mỉm cười, ôm meo meo, đối mặt Hạ bảo bối, "Nó nhìn coi được không? Nó gọi meo meo."

Tiểu Bối cảm giác lãnh địa của mình bị người xâm chiếm , lại muốn nhào lên cắn chết meo meo.

Meo meo cũng mở móng vuốt muốn đại chiến một hồi.

Hạ Thần Hi vỗ vỗ chân meo meo, "Tiểu gia hỏa, Tiểu Bối một miệng nuốt mày, không muốn kiêu ngạo, muốn chung sống hòa bình nga."

"Tiêu Tề nói đây là sủng vật của mẹ, nó chính là sủng vật của mẹ ?" Hạ bảo bối đối với lần này rất bất mãn, tâm tư mẹ bị người đàn ông khác xâm chiếm, tình thế này không tốt.

Cha đáng chết, cha ở New York lâu như vậy, vẫn chưa trở lại.

Mẹ đang được theo đuổi rồi.

Giận!

"Nó nhất định là sủng vật của mẹ, mẹ đối với nó cảm giác rất thân thiết." Hạ Thần Hi mỉm cười, "Bảo bối, con không thích?"

"Mèo chó không cùng nhà.” Hạ bảo bối cấp tốc cho thấy quan điểm của mình, chó Tây Tạng cùng meo meo không thể cùng ở dưới một mái hiên, nếu không muốn đánh nhau, tất có thương vong.

Hạ Thần Hi rất khó xử, hỏi meo meo, "Meo meo, đây là Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối, mày muốn cùng bọn nó chung sống hòa bình nha."

Rồi cô hướng Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối nói lời giống vậy.

Đáng tiếc, không người để ý cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.