Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 396: Tri âm tri kỷ lãng mạn (4)



Editor: tẹt nùn tịt

Beta: thanh huyền

Đường Bạch Dạ hài lòng cực kỳ.

Từ trước tới nay, anh chụp được thành công nhất một tấm hình này.

"Anhđánh lén em." Sắc mặt Hạ Thần Hi ửng đỏ, như một đóa hoa đào, thanh âm không cao không thấp, bị nước chảy áp đi, có một loại cảm giác hờn dỗi, Đường Bạch Dạ chỉnh trái tim loạn nhịp.

Chỉ mong thời gian dừng lại ở khe núi, đừnglưu chuyển.

Ánh mắt thâm thúy xẹt qua thâm tình, “ Anh không để ý em quyến rũ.”

"Emmới sẽ không ngốc như vậy, để anhchiếm tiện nghi."

"Emkhông cho anhchiếm tiện nghi, anhvẫncó thể chiếm tiện nghi." Anhvừa dứt lời, Hạ Thần Hi liền trốn, tốc độ kia làm sao so với Đường Bạch Dạ, ôm chầm hông cô bịanh liền đè xuống, tự tiếu phi tiếu nhìn cô , "Muốn chạy trốn đến chỗ nào?"

Tiếng cười của anh , như ở yết hầu, trầm thấp mang theo một mặt gợi cảm.

Câu động lòng người.

Hạ Thần Hi vừa mới vừa ngẩng đầu muốn phản bác anh , Đường Bạch Dạ đã cúi đầu, hôn môi của cô , như lang như hổ nuốt, nụ hôn này vô cùng ôn nhu, mang theo nhu tình mật ý, tấc tấc công chiếm.

Anhmiêu tả hoàn mỹ môi của cô , liếm hôn môi của cô , cũng không gấp gáp.

Thân thể Hạ Thần Hi hơi mềm nhũn, chủ động ôm cổ của anh, nhắm mắt lại. Đường Bạch Dạ hôn sâu hơn một ít, vẫn rất ôn nhu, gió nhẹ nhàng thổi, truyền đến hương hoa dại, Hạ Thần Hi cảm giác mình đều nhanh muốn điên rồi.

Tim đập được loạn, muốn theo lồng ngực nhảy ra.

Đường Bạch Dạ cảm giác được côđáp lại, hôn càng sâu, Hạ Thần Hi hơi mở mắt ra, khóe mắt xẹt qua trung cảnh khe núi, đột nhiên sinh ra một loại rung động vĩnh viễn sánh cùng thiên địa......

...

Bọn họ ở khe núi một giờ, mây kéo tới, Hạ Thần Hi cùng Đường Bạch Dạ đều muốn đi , hôm nay chạng vạng có bão, hai người thu thập, dẹp đường về nhà .

Trờicàng lúc càng trầm .

Trong núi, Hạ Thần Hi cuối cùng cũng hiểu cái gì gọi là gió thổi mưa dông trước cơn bão.

"Bão lớn?"

"Cấp 14."

"Lớn như vậy a." Hạ Thần Hi hơi trầm mi tâm, mở di động tính toán gọiHạ bảo bối một cú điện thoại, tín hiệu rất yếu, côphát một tin nhắn, để bé sớm một chút về nhà, Đường Bạch Dạ cười, "Bảo bối so với emtinh linh hơn, căn bản không cần em lo lắng."

"Đường Bạch Dạ, anh chưa từng nghe qua một câu nói, mặc kệ người nào, chỉ có mình được người khác quan tâm chính mình, mình mới sẽ cảm thấy được yêu, mặc kệ anhkhông cần quan tâm." Hạ Thần Hi nói.

Đường Bạch Dạ nhíu mày, quyết đoán lấy điện thoại di động ra, "Anhcũng báomột tin nhắncho bảo bối .”

Hạ Thần Hi viên mãn .

Trẻ nhỏ dễ dạy.

Hai người đến biệt thự,bất quácũnghơn hai mươi phút, mây đen đãáp đỉnh, gió lạnh.

Đường Bạch Dạ nhìn khí trời, có một loại cảm giác không ổn.

Lâm lão tiên sinh đã đem số liệu chỉnh lý ra, giao cho Hạ Thần Hi, Hạ Thần Hi nghiêm túc vừa nhìn, hóa ralà trước tính kết cấu lực lúc có một chỗ trị số cải biến một số lẻ.

Dẫn đến phía sau kết quả toàn bộ sai lầm.

Hạ Thần Hi kinh ngạc cực kỳ.

"Tôinhớ, tôilàmra số liệu cùngsố liệulão tiên sinh giống nhau như đúc, sao có thể ra báo cáo liền sửa lại?" Hạ Thần Hi thì thào tự nói,côtrước không kiểm tra đến là bởi vì số liệu quá nhiều lại hỗn độn.

Cần thời gian, có lẽ là bởi vì kinh nghiệm thực sự không đủ, cho nên không có thể nắm lấy chỗ mấu chốt chủ yếu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.