Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 40: Bảo bối quyến rũ Đường tiên sinh (2)



Đường Bạch Dạ đột nhiên cảm nhận được giống như trên tiểu thuyết võ hiệp, dù là thần kinh Đường tiên sinh mạnh mẽ như thế cũng có chút không thích ứng được với.

Anh đây là bị đùa giỡn?

Bị đùa giỡn không phàn kháng, tuyệt đối không phải tác phong Đường tổng giám đốc.

Đường đại thiếu, "Thỉnh báo ba vòng, cho tôi có thể lựa chọn."

Hạ bảo bối, "Tôi nhìn sắc nước hương trời."

"Khuôn mặt không quan trọng, vóc người đẹp là được, báo ba vòng, nếu như thỏa mãn yêu cầu của tôi, tôi liền thỏa mãn nhu cầu của cô."

Hạ bảo bối uống một ngụm sữa thiếu chút nữa phun lên trên màn hình.

Bé kiên cường chịu đựng .

Bé cuối cùng cũng biết, bé bưu hãn là có công lao của mẹ, cũng có công lao của cha, thật sự là quá vạm vỡ.

Hạ bảo bối đánh qua để mỹ nữ lắc lắc eo thon, "Người ta xấu hổ."

Đường đại thiếu, "Tôi tắt đèn."

Hạ bảo bối, "..."

Cha, cha thật là cái chiêu gì cũng có thể tiếp phải không?

Mẹ kiếp!

Hạ bảo bối đột nhiên 囧 囧, nếu như mẹ bé biết bé đùa giỡn cha, lại bị cha phản kháng, mẹ có thể đuổi đi không?

Suy nghĩ một chút hình ảnh kia cũng rất đáng yêu a.

Hạ bảo bối, "Em là người yêu!”

Đường đại thiếu, "Hacker bình thường là người rất thân yêu, tôi kiến thức rộng rãi, sẽ không thấy nhưng không thể trách."

Hạ bảo bối, "Tôi trên anh?”

Đường đại thiếu, "Có công năng kia sao?"

Hạ bảo bối quyết đoán phun sữa ra.

Mẹ kiếp!

Cha, cha thắng.

Hạ bảo bối giận, "Tra tôi làm gì?"

Đường đại thiếu nói, "Cậu chửi bới Tưởng Tuệ làm cái gì?"

Hạ bảo bối, "Buồn chán."

Đường đại thiếu, "Vừa lúc tôi cũng không có người trò chuyện."

Hạ bảo bối, "Hừ, có tin tôi sẽ phá ủy hồ sơ cá nhân của anh hay không?”

Đường đại thiếu, "Tin, chỉ là tôi sẽ làm cậu chịu không nổi, cậu tin hay không?"

Hạ bảo bối, "Đường tổng, tôi là ai cũng không biết, khẩu khí cũng quá lớn đi?"

Đường đại thiếu cười lạnh, "Tôi sớm muộn sẽ biết."

Hạ bảo bối, "Trước đó, tôi đã giết chết ngài."

Đường đại thiếu, "Tin tôi, baby, cậu không có bản lĩnh kia."

Hạ bảo bối, "..."

Đường đại thiếu nói, "Cậu chủ động tới tìm tôi, rốt cuộc muốn làm cái gì?"

Đối phương hiển nhiên không có ác ý, Đường đại thiếu trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu không thực sự thua trong tay đối phương.

Hạ bảo bối, "Câu dẫn ngài."

Đường đại thiếu, "Vừa lúc tôi đối với cậu cũng rất có hứng thú, không bằng chúng ta bắt đầu đi."

Hạ bảo bối, "..."

Đường đại thiếu, "Ở zuo yêu rất có cảm giác, cậu có muốn thử một lần hay không."

Hạ bảo bối giận, "Muốn nghịch thiên."

Em gái ngươi, cha, bảo bối với cha là loạn luân mà người cũng có hứng thú.

Bé bắt đầu hối hận khi đùa giỡn cha cực phẩm thân ái của mình.

Đường đại thiếu, "Cậu lúc nào ngừng tay?"

Hạ bảo bối giận, "Ngài luyến tiếc vị hôn thê của ngài?"

Đường đại thiếu, "Nếu đối phó cô ta, tôi không ý kiến, nhưng cô ta là vị hôn thê của tôi, thanh danh cô ta liên lụy đến thanh danh của tôi, điều này làm cho tôi gặp nhiều phiền phức!”

Hạ bảo bối, "Muốn hỏi một câu, Đường đại thiếu gia, ngài cần thanh danh xa xỉ này sao?”

Đường đại thiếu, "..."

Hạ bảo bối, "Ánh mắt thật sai, đội nón xanh thoải mái?"

Đường đại thiếu, "Ai, năm đó tình thế không tốt, tôi cũng không có biện pháp, baby, xin cậu tin tưởng tôi, tôi thật là vô tội , tuyệt đối là bị bức tới bước đường cùng."

Hạ bảo bối đập bàn cười to, cười đến vô cùng kiêu ngạo.

Cha, cha quá khôi hài .

Nếu người bị bức đến bước đường cùng, này thực sự là muốn nghịch thiên a.

Hạ bảo bối, "Nhưng cô ta thật chọc tới da tôi, cứ như vậy buông tha, Đường đại thiếu không phải làm khó tôi sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.