Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 404: Đường tổng không bình tĩnh (4)



Editor: tẹt nùn tịt

Beta: thanh huyền

Chẳng sợ Hạ Thần Hi làm nhiều động tác thuần khiết, đặt ở trên môi anh , Đường tiên sinh cũng đương nhiên cho rằng, đây tuyệt đối là đùa giỡn.

Không đùa giỡn trở lại, kia thật nhiều mất mặt.

"Là anh vừa tỉnhliền động dục, học Đông Phương Bất Bại tự cung quên đi."

Đường Bạch Dạ cười đến rất quỷ dị, ôm Hạ Thần Hi hôn một chút, cười đến ái muội lại tình, sắc, "Emkhông tiếc?"

Hạ Thần Hi một quyền đánh hướng anh.

Hai người chật vật theo một đoàn chăn, Đường Bạch Dạ vừa nhìn lòng bàn chân của cô , hơi ngưng mày, lòng bàn chân trắng nõn phấn hồng, có vài vết máu, thoạt nhìn có chút đáng sợ, Đường Bạch Dạ lại cầm lấy chân khác.

Đềulà vết thương.

"Làm sao như này?" Sắc mặt Đường Bạch Dạ đột nhiên trầm , anhkhông phải đemcôbảo hộ rất khá sao? Trán cũng chỉ là một cục máu đọng , vết thương không có gì, thế nào lòng bàn chân lại khó coi như vậy?

Đáng chết!

Hạ Thần Hi nói, "Chúng ta bị ngăn ở lưng chừng núi, lại bị cấm núi , anhlại hôn mê bất tỉnh, em chỉtốt cõng anh lên núi,em manggiày cao gót 10 cm, anhcũng không thể để em mang giày cao gót cõng anh lên núi đi, đành phải vứtgiày cao gót đi chân trần đi lên, giẫm một ít thủy tinh cùng hòn đá nhỏ."

Đường Bạch Dạ ngẩn ra, lúc này mới nghĩ đến, vì sao bọn họ ở trên núi.

Hóa ralà Hạ Thần Hi mang anhđi lên.

"Em thật ngu ngốc!" Đường Bạch Dạ đau lòng rất nhiều, ôn nhu xoa chân của cô , "Đau lắm sao?"

Hạ Thần Hi rất uất ức, khẽ lắc đầu.

Đường Bạch Dạ xoa xoa mái tóc dài của cô , dị thường quấn quýt nói, "May mắn em là mang anh lên núi, không phải ôm anh trên núi, nếu không, trái tim của anhđều phải nát đầy đất."

"Vì sao?" Hạ Thần Hi rất không hiểu, cô vất vả như vậy cõng Đường Bạch Dạ đi lên, anhvậy mà một điểm cảm động cũng không có?

"Nam nhân cứu nữ nhân là thiên kinh địa nghĩa, nữ nhân cứu nam nhân sẽ bị người cười chết." Đường Bạch Dạ nghiến răng nghiến lợi, "Như thế truyền đi, Đường Bạch Dạ muốn một nữ nhân cứu, ôm kiểu công chúa,anhnày hình tượng cao to oai hùng , sát."

Khóe môi Hạ Thần Hi co quắp, Đường tổng, mạng anhkhông có, anhcòn lo lắng thanh danh của anh ?

Lại nói, anhhình tượng rất cao to oai hùng ?

Hạ Thần Hi trấn định qua đi, sờ sờ đầu Đường Bạch Dạ, "Ngoan, Đường tổng, anh không hưởng thụ được kiểuôm công chúa, anh có thể nhắm mắt."

Mặt Đường tổng, toàn đen.

Mẹ kiếp, người phụ nữ đáng chết!

Đường Bạch Dạ nghiến răng nghiến lợi nghĩ, tâm nguyện lớn nhất của lão tử kiếp này chính là không muốn hưởng thụ kiểu ôm côn chúa, đặc biệt là kiểu ôm công chúa của Hạ Thần Hi. Nếu không, thật là mọi người cười rụng hàmtrên đường.

"Các anh đàn ông thực sự là, chết vì sĩ diện, anhlàm sao vậy? Chẳng lẽ đem anh ném ở giữa sườn núi?"

Đường Bạch Dạ trừng Hạ Thần Hi, "Emcho là một người đàn ông như anh nói ôm có thể ôm sao? Em tìm mười người, mười một người bất động.”

Ngụ ý, cô thật không phải nữ nhân.

Hạ Thần Hi cười híp mắt nhìn Đường Bạch Dạ, "Anhcó thể không coi em là nữ nhân , chúng ta có thể làm huynh đệ."

Đường Bạch Dạ mặt âm.

Hạ Thần Hi lại bình tĩnh , "Đương nhiên, anhmuốn không muốn làmhuynh đệ, thì làmtỷ muội cũng có thể."

Hạ tiểu thư tỏ vẻ, côrất tùy ý .

Đường tiên sinh nội thương, bổ nhào tới phía Hạ Thần Hi, "Làmtỷ muội phải không? Anhtrước bóp chết emlại nói."

"A a a a... Thẹn quá hóa giận là tối kị của nam nhân , Đường tổng, phong độ củaanh, phong độ của anh đâu?"

"Rời nhà đi ra ngoài!" Đường tổng chợt quát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.