Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 405: Đường tổng không bình tĩnh (5)



Editor: tẹt nùn tịt

Beta: thanh huyền

"Rời nhà đi ra ngoài!" Đường tổng chợt quát.

Hạ Thần Hi 囧,hormone của anhvì sao không thỉnh thoảng rời nhà trốn đi một lần?

Lâm lão tiên sinh tiến vào , vừa lúc thấy hai người như thế một màn không hài hòa, Đường Bạch Dạ ở trên đùi Hạ Thần Hi, Hạ Thần Hi cười đến như một yêu tinh, chăn bị bọn họ làm cho hỏng bét.

Thế nào nhìn đều là một hiện trường gian tình.

Ba người vừa lúc cùngđối mặt.

Hạ Thần Hi 囧 , chỉnh lý y phục của mình, Đường Bạch Dạ một phen thối lui, sắc mặt hồng kỳ cục, trong lòng kêu rên một tiếng, lại mất mặt.

"Lâm tiên sinh, ôngđừng hiểu lầm, chúng ta... Đùa giỡn ." Hạ Thần Hi cuống quít giải thích.

Lâm lão tiên sinh rất đạm nhiên, "Tôi cái gì cũng không hiểu lầm a."

Hạ Thần Hi khóc không ra nước mắt.

Lâm lão tiên sinh nói, "Tiểu tử thối, nhìn cậunhư thế sinh long hoạt hổ, không có vấn đề gì đi?"

"Không có gì."

"Không có gì, các ngườirửa mặt chải đầu một chút, ra ăn điểm tâm."

Lâm lão tiên sinh lại đi xuống.

Hạ Thần Hi vừa nhìn y phục của mình, trừng Đường Bạch Dạ, Đường Bạch Dạ mặt không đỏtâm không động , "Mất hai cúc áo mà thôi, như thế nhìncàng đẹp mắt, vừa lúc thấy sự nghiệp tuyến..."

Anh đột nhiên vuốt cằm, mở tay ra chưởng, so với một thủ thế, bình tĩnh có kết luận, "Không ngờ emrất có liệu , căn cứ xúc cảm, không sai biệt lắm có..."

"Đường Bạch Dạ, anhmuốn chết có phải hay không?" Côném một cái gối ,Đường Bạch Dạ tiếp được, tự tiếu phi tiếu mím môi, "Ừ, nói rõ anhdiễm phúc không cạn."

Lúc hai người lại một lần nữa ra, đã là mười lăm phút sau.

Đường Bạch Dạ ôm Hạ Thần Hi đi xuống.

Kỳ thực, chân của côcũng không phải là bị thương đến nỗikhông thể đi, chỉ là hơi có chút đau, Đường Bạch Dạ kiên trì ôm côra, không cho cô bước đi.

Chính là ôm kiểu công chúa.

Hạ Thần Hi quẫn bách đến cực điểm, Lâm lão tiên sinh thấy nhưng không thể trách.

"Đường núi bị cấm , còn chưa có xử lý hoàn tất, các người muốn ở trên núi lại ở một ngày, nếu không, phải từ từ đi xuống núi ." Lâm lão tiên sinh nói, "Mạng còn chưa có thể kết nối, chỉ có thể nghe radio, tối hôm qua có đất đá trôi, may mắn các ngườikhông xuống núi, nếu không nhất định bị chặn ở dưới chân núi."

Đường Bạch Dạ cười, "Này muốn tán Thần Hi có thấy xa. Bất quá chúng ta nếu như cùng ngày cùng năm chết , coi như là một loại lãng mạn."

Hạ Thần Hi cười híp mắt nói, "Loại lãng mạn này, anhtìm nữ nhân khác cùng anhlãng mạn đi."

"Thật không có lương tâm."

"Đừng trước mặt tôiliếc mắt đưa tình." Lâm lão tiên sinh cười mắng.

Đường Bạch Dạ cùng Hạ Thần Hi nhìn nhau cười.

Bạo vũ cuồng phong vừa qua khỏi, ngoài phòng một mảnh cảnh tượng đẹp.

Lão tiên sinh muốn trở về phòng đọc sách, tùy tiện bọn họ, Hạ Thần Hi nghĩ ra cửa đi một đi, lúc này cảnh trí chính mỹ, Đường Bạch Dạ lo lắng chân của cô, yên lặngkhông muốn làm chocô ra cửa, Hạ Thần Hi mắt cười thành trăng rằm.

"Không như vậy đi, anh cõng em."

"Hạ tiểu thư, anh là ngườiốm yếu." Đường Bạch Dạ cấp tốc cho thấy không cùng đi.

Hạ Thần Hi khinh bỉ anh , "Nữ nhân cho nam nhân cõng một lần cũng ra sức khước từ, anhcó phải là nam nhân hay không a?"

"Em phảithừa nhận anh là nam nhân của em, anhliền cõng em ." Đường Bạch Dạ tự tiếu phi tiếu nhìn Hạ Thần Hi, cười đến phong hoa tuyệt đại.

Hạ Thần Hi 囧.

o(╯□╰)o.

"Không cõng thì không cõng, đàn ông của em không chỉ có một mình anh.” Hạ Thần Hi nghiêng đầu, vừa muốn uống sữa tươi liền bị Đường Bạch Dạ đoạt.

Đường tổng nghiến răng nghiến lợi trừng mắt cô , "Emdám đểnam nhân nào cõng em , anh băm anh ta."

"Anhlại không chịu cõng em, còn không cho phép người khác cõng em, Đường tổng, pháp luật là của gia đình nhà anh sao?”

"Pháp cái gì pháp, lão tử chính là pháp."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.