Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 455: Thần Hi, gả cho anh có được không ? (7)



Beta: thanh huyền

Hạ Thần Hi cầm lấy hoa hồng bên cạnh , hoa hồng này cùng hoa bách hợp của Tiêu Tề xuất hiện từ ngày đó trở đi vẫn đưa tới,tiên sinh tặng hoa thần bí đã đưa hai trăm bông hoa hồng đỏ cho cô .

Cô lại không biết là ai.

Bất kể là ai chỉ cần không phải Tiêu Tề, Hạ Thần Hi đều thở phào nhẹ nhõm.

Rốt cuộc là ai?

Đường Bạch Dạ ?

Không có khả năng, Đường Bạch Dạ không thể làm loại chuyện lãng mạn này, trừ khi trời sập.

Hạ Thần Hi nghĩ mãi không ra, đem hoa hồng cắm vào bình hoa.

Đã không biết người thần bílà ai, vậy chờ anh ta xuất hiện đi.

Tặng nhiều hoa hồng như vậy , cũng sẽ khônggiấu mặtđi.

Tiêu Tề cúp điện thoại, sắc mặt trầm xuống.

Giọng nói của Hạ Thần Hianh nghe ra trong lời có ý tứ.

Cô muốn cùng anh ngả bài, để anh quay về châu Âu?

Vì sao?

Cô rõ ràng đã nói, sẽ cho anh một cơ hội đểanh một lần nữa theo đuổi cô vì sao lại nuốt lời, chẳng lẽ cô thực sự yêu Đường Bạch Dạ . Lấy tính tình của Thần Hi, sẽ không dễ dàng yêu Đường Bạch Dạ như vậy.

Một lần anh hùng cứu mỹ nhân, thực sự khiến Thần Hiđộng tâm?

Tiêu Tề cầm di động, thống khổ nhắm mắt lại.

Hắc quả phụ ở phía sau nhìn bóng lưng của anh, hơi cắn răng trong con ngươixẹt qua một tia âm ngoan lại chậm rãi đè xuống, vừa rồi điện thoại Hạ Thần Hi gọi tới, cô ta nói cái gì khiến Tiêu Tề lộ ra vẻ mặt thống khổ như vậy?

Tiêu Tề gặp gỡ chuyện của cô ta luôn luôn ở vào thế bị động.

Cô ta quen biết Tiêu Tề cũng không giống như thế này.

Hạ Thần Hi, Hạ Thần Hi, cô ta có cái gì tốt. Vì Hạ Thần, Hi Tiêu Tề thậm chí đánh cô tamột cái tát.

"Tiêu Tề, chúng ta quay về châu Âu đi." Hắc quả phụ nói, âm thanh lạnh lẽo, "Hạ Thần Hi đã rời khỏi anh lâu rồi.Thế giới của cô ta, anh đã không thể đi vào, anh không cần phải cố chấp như vậy ."

Tiêu Tềnắm chặt tay, thân thể cứng ngắc.

Thế giới của Thần Hi , anh đã không thể bước vào sao?

Hắc quả phụ nói, "Trên đời cũng không phải chỉ có Hạ Thần Hi là phụ nữ, vì sao không phải là cô ta thì không được?"

"Đúng vậy, tôi cũng muốn biết, vì sao không phải là cô ấy thì không được." Tiêu Tề nói, "Cuộc đời nếu như có thể làm lại một lần nữa thì thật là tốt biết bao."

Nếu có thể làm lại một lần nữa, anh không có sai lầm thì tốt rồi.

Kết cục của anh và cô ấy có lẽ sẽ không như này.

Hắc quả phụ cắn môi, sắc mặt tái nhợt.

"Thỉnh thoảng xoay người, có lẽ sẽ có phong cảnh không giống như vậy." Hắc quả phụ thì thào tự nói, âm thanh thật nhẹngay cả mình cũng không nghe rõ , đó là một loại âm thanh bất đắc dĩ, đau lòng tới cực điểm giống như là tiếng thở dài lúcnửa đêm.

Cô ta vẫn luôn ở phía sau anh, chỉ cần anh quay người lại là có thể nhìn thấy cô ta.

Vì sao, anh không muốn xoay người liếc nhìn cô ta một cái?

Tiêu Tề nhìn ngoài cửa sổ, hắc quả phụ nhìn anh si ngốc,trong lòng đã đi tận phương nào, lại chỉ có thể kiềm chế.

Hét lên một tiếng đau đớn quyền lực cũng không có.

Cô không phải là Hạ Thần Hi chỉ có một Tiêu Tề bên cạnh , lúc đau đớn anh sẽ ôn nhu ôm cô, an ủi cô .

Cô chỉ có chính mình, đánh gãy răng chảy máu cũng chỉ nuốt đau đớn .

"Nếu như anh không quay về châu Âu, anh sẽ bị cô ta làm tổn thương sâu sắc." Hắc quả phụ nói, không đành lòng nói cho Tiêu Tề biết mấy ngày nay cô tatheo dõi Hạ Thần Hi đãthấy cái gì, cô ta biết cơ hội của Tiêu Tề rất xa vời.

Trong lòng Hạ Thần Hi đã cóĐường Bạch Dạ .

Chỉ là, cô ta không muốn nói cho Tiêu Tề.

Cô ta không muốn Tiêu Tề khó chịu, không muốn Tiêu Tề chờ đợi tám năm lại đạt được một kết cục giai nhân di tình.

Cô ta đố kị với Hạ Thần Hi, nhưng lại mong Hạ Thần Hi cho Tiêu Tề hạnh phúc.

Đây là thư tình cảm hèn mọn sợ rằng chỉ có cô ta tự mình biết.

Âu Dương tiến vào, "Tiêu lão đại, Tưởng tiểu thư điện thoại tới, thỉnh cầu anh ra mặt cứu cha cô ta."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.