Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 477: Hai ông cháu bưu hãn (4)



Editor:
Beta: thanh huyền

Đường lão thiếu chút nữa lại đánh bé một cái . Đột nhiên ở phía sau Trương Phi Báo bị tảng đá lớn đè vào bò dậy cầm súng nhắm vào Đường lão, Hạ bảo bối nhặt lên một tảng đá ném qua đoạt lấy súng của Đường lão quyết đoán bắn một phát súng.

Hạ bảo bốikhông trải quahuấn luyện kỹ thuật nên bắn súng hoàn toàn bằng cảm giác.

Không bắn trúng.

Đường lão bò dậy đoạt lấy súng,Trương Phi Báo nhanh chóng trốn vào bên cạnh, Đường lão nổi giận, "Trương Phi Báo, ngươi ăn gan hùm mật gấu đến ta mà ngươi cũng dám trói , ta giết ngươi."

Vừa nói, vừa bắn ba phát súng.

"Ngươi giết anh trai ta, ta muốn giết ngươi báo thù,."

Hạ bảo bối cúi xuống nhặtkhẩu súng lên rồi đến bên cạnh mấy tên canh giữ bị dư chấn làm ngấtmột chân giẫm lênngười bọn họ .

"Loại thân thủ này cũng dám tới bắt cóc ta, thật là làm tổn hại phong cách của ta."

Đường lão, "..."

Hắn cảm thấy đứa bénàylàm sao có thể bưu hãn như vậy ?

"Đường lão tiên sinh, mau, mau, đừng lãng phí đạn, chúng ta cho hắn một ngôi mộ đá tiết kiệm được tiền mua quan tài đi ." Hạ bảo bối cầm tay áo ông ta.

Sau khi hai ông cháu bọn họ chạy về phía cây cổ thụ , Hạ bảo bối nhắm vào căn nhà hoang lại bắn thêm một phát súng, chỉ thấy mũi tên bắn ra đạn đemtoàn bộ căn nhà bỏ hoang đều sụp đổ , Hạ bảo bối đánh tay vang một tiếng.

Muốn nhiều kiêu ngạo thì có nhiều kiêu ngạo.

"Suất, quá khốc ."

Đường lão nheo mắt lại nhìn Hạ bảo bốiđây xác định là một đứa trẻ sao? Chẳng lẽ sự bưu hãn này là di truyền từ Đường BạchDạ, chỉ có Đường BạchDạ mới có thể sử dụng súngđạn được thành thạo như vậy ?

Thảo nào lúc trước Trương Phi Hổ phái người giếtbé , người nhiều như vậy còn có sát thủ quốc tế kết quả bọn họ hoàn toàn không sứt mẻ mà trở về.

Hạ bảo bối thấy Đường lão nhìn hắn, cười híp mắt nói "Có phải ông cảm thấy rất kiêu ngạo hay không?"

Đường lão đánh nhẹ vào đầu Hạ bảo bối, Hạ bảo bốiné tránh Đường lão hừ lạnh, "quả nhiên Đường Bạch Dạkhông sinh ra được loại gì tốt."

"Đường Bạch Dạkhông phải là con của ông sinh ra sao."

Đường lão hừ lạnh, một đám người chết người bị thương đầy sân , bảy tám tên áo đenđi tìm Hạ bảo bối cũng đã trở về, Đường lão kéo Hạ bảo bối chạy vào trong rừng rậm .

"Chạy cái gì? Chúng ta có thể giết chết bọn họ." Hạ bảo bối nói.

"Ngươi câm miệng đi." Đường lão nói, "Nhìn kỹ thuật bắn súng của ngươi, đừng làm ta mất mặt."

"Tôi còn có bảo bối này." Hạ bảo bối vỗ vỗ bảo bối súng cung tên của mình.

"Đồ chơi này phá hủy được các kiến trúc lớn là chuyện có thật chứ đừng nói là giết người ." Uy lựcrõ ràng là rất lớn nhưng giết người dùng loại này thật không đáng tin, đặc biệt bắn từ xa cơ hội không lớn.

Có thể chạy thì chạy.

Hạ bảo bối cũng nghetheo Đường lão chạy vào trong rừng rậm .

Truy binh ở phía sau , Đường lão ngại bé chạy quá chậm, ômHạ bảo bối trên tay chạy được một đoạn đường, Hạ bảo bối đột nhiên cảm thấy, ôi, bé có thể tiểu nhân không tính với đại nhântha thứ chuyện lần trước ông ấy bắt cóc mình.

Hai người chạy được một thời gian, liền thở hồng hộc.

Sắc trời càng ngày càng tối, hình như vẫn không chạy ra khỏi rừng được.

"Trốn đi." Hạ bảo bối nói, hai người vừa lúc chạy đến bãi đỗ xe hỏng tất cả đều làô tô bị loại bỏ rất dễ ẩn thân, Hạ bảo bối cùng Đường lão trốn đến một chiếc xe con phía dưới không đầy một lúc sau liền nghe thấy tiếng bước chân.

Đêm, rất yên tĩnh chỉ có tiếng gió thét gào.

Hạ bảo bối cùng Đường lão không dám lên tiếng, ước đoán rằng có chín người. Một bên hùng hùng hổ hổ tìm người, Đường lão nghe thấy âm thanh của Trương Phi Báo trong lòng nguyền rủa một tiếng căn phòng hoang bị phá hủyvậy mà hắn cũng chưa chết?

Chưa chết? ? ? ?

Súngnày quả nhiên không phải là thú đồ chơi tốt.

Hạ bảo bối le lưỡi rất

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.