Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 492



Kỳ thực, Đường lão cùng Đường Bạch Dạ tính tình rất cứng, cứng đối cứng đều là bị thương, ai cũng sĩ diện, giết đến người chết tôi sống , kết quả là một lần cơ hội, sau cơn mưa trời lại sáng .

Đường lão vẫn chờ cơ hội này đi.

Đường Bạch Dạ kia tính tình đừng nói .

Hạ Thần Hi thầm nghĩ, may mắn ngày đó lúc Đường Bạch Dạ đi Đường gia, cô nói với anh cả buổi, mong anh buông cừu hận, đừng đối phó Đường thị, cô cũng vui mừng, Đường Bạch Dạ nghe được lọt tai, cho nên, ngày đó anh không cùng Đường lão đối đầu.

Mặc dù cô không biết phát sinh chuyện gì, Đường Bạch Dạ lại nói cái gì.

Nhưng nghe Đường lão ý tứ, đêm hôm đó, Đường Bạch Dạ đích thực là nói một ít , mới để cho Đường lão thay đổi tâm ý, chỉ cần không uy hiếp được lợi ích Đường thị, Đường lão cũng sẽ không hận Đường Bạch Dạ như vậy.

Dù sao đã nhiều năm như vậy, cừu hận cha con hai người, khúc mắc cùng một chỗ, nhất thời cũng không bỏ xuống được không quan hệ, không bắt buộc.

Không muốn lại náo ngươi chết tôi sống là được.

Bây giờ cục diện thật tốt a.

Đường lão mặc dù tính tình thối, nhưng ông là thích bảo bối đi.

Đứa nhỏ luôn luôn là cầu giữa người lớn với nhau, là thiên sứ, mặc kệ có vấn đề gì, chung quy giải quyết .

“Mammy, mẹ đi làm, không bồi daddy sao?” Hạ bảo bối nói.

“Cha con sinh long hoạt hổ, rất tốt, con buổi chiều muốn đi nhìn cha sao?”

“Con buổi chiều có chút ít bận.” Hạ bảo bối mỉm cười nói, chuyện này liền dễ dàng như vậy quên đi, tiểu bảo tiểu bối nhà cậu thiếu chút nữa mất mạng, Daddy còn nằm ở bệnh viện, tạm thời nợ máu cứ như vậy quên đi.

Bảo bối lúc nào tốt như vậy nói chuyện?

Hừ! ! !

“Mẹ không có thời gian đi nhìn cha, con cũng không không đi nhìn cha, Đường tổng nhất định tan nát cõi lòng .”

“...” Hạ bảo bối cảm khái, “Daddy là tiểu cường đánh không chết, sẽ không tan nát cõi lòng . Mammy, hôm qua người bắt cóc con, con đã biết là ai.”

“Là ai?”

“Tưởng Tuệ!” Hạ bảo bối nghiến răng nghiến lợi.

“Đừng giết người.” Hạ Thần Hi nhàn nhạt nói, “Kỳ thực, chuyện này quả là có nguyên nhân, không hoàn toàn là Tưởng tiểu thư có lỗi.”

“Con biết.” Hạ bảo bối không nhận lời cái gì.

Cúp điện thoại.

Hạ Thần Hi như có điều suy nghĩ, Tưởng Tuệ? Tưởng Tuệ thế nào có lá gan thuê người giết người, chẳng lẽ biết sự tình tưởng thị trưởng là Đường Bạch Dạ làm?

Đường gia.

Quản gia vui tươi hớn hở bày một bàn ăn ngon cao cấp Hạ bảo bối chọn, một ngụm một tiểu thiếu gia làm cho muốn nhiều ngọt có nhiều ngọt.

Hạ bảo bối cúp điện thoại, ưu thương nhìn đầy bàn thức ăn, cũng không phải là cậu thích.

“Con muốn uống sữa.” Hạ bảo bối nói, cậu ngủ đến buổi trưa mới thức dậy, lỡ bữa sáng, “Mammy nói, sớm muộn đều phải uống một chén sữa.”

Đường lão vung tay lên, quản gia đem một chén sữa đưa lên đến.

Hạ bảo bối uống một ngụm, rất ghét bỏ.

“Con không uống sữa tươi, con muốn uống sữa bột trẻ con.” Hạ bảo bối bĩu môi, khuôn mặt phấn nộn như bánh bao thủy tinh, nói không nên lời đáng yêu.

Quản gia vạn năng lập tức gọi điện thoại gọi người đi mua sữa bột trẻ con.

Đường lão ở một bên, khinh bỉ: “Cháu bao nhiêu tuổi, còn uống sữa bột trẻ con, thế nào cũng muốn sữa bột thiếu niên, chẳng trách một thân vị sữa.”

“Sữa bột trẻ con vị thật tốt.” Hạ bảo bối nhìn lấy một loại ông là người lớn, ông không hiểu, biểu tình nhìn Đường lão.

Đường lão nhìn Hạ bảo bối khẩu vị thật tình không dám ca tụng.

“Cổ quái.”

“Lỗi, cháu đây là tự mình thích.” Hạ bảo bối cười nói, trung tâm đề nghị, “Ông hẳn là cũng uống nhiều một chút sữa bột trẻ con, ông sẽ trở nên đáng yêu như trẻ con.”

Đường lão lại là một cái tát quét tới, Hạ bảo bối bị ông đánh cho giật mình, cấp tốc né tránh.

“Bạo quân.”

Đường lão chính mình ăn cơm trưa, không để ý tới Hạ bảo bối.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.