Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 500



“Cậu kêu tôi cút, tôi liền cút, cậu xem lại nguồn gốc a.” Đường lão hừ lạnh, không đi trái lại ngồi xuống, Đường Bạch Dạ trong lòng lửa giận ngút trời, chỉ vào Hạ bảo bối, “Ai cho con đem ông ấy mang đến ?”

Hạ bảo bối rất ủy khuất, khuôn mặt phấn nộn, không biết nói cái gì cho phải.

Là các người quá bốc lửa, cùng con không có quan hệ a.

“Daddy, bớt giận, bớt giận, Đường lão tiên sinh có lòng tốt tới thăm cha, cha liền đừng nổi giận, cũng không phải chuyện lớn gì, nếu không một mình cha lẻ loi ở bệnh viện khó bao nhiêu a, ở nhiều không tốt a.” Hạ bảo bối làm người hòa giải.

“Cha không cần ông ấy đến xem cha.”

Đường lão đến xem anh, anh chết sớm một chút mới là thật .

“Daddy, kỳ thực, Đường lão tiên sinh rất quan tâm cha .”

“Con xem đang góp vui đùa?” Đường lão cùng Đường tổng trăm miệng một lời.

Một người là tôi không thèm quan tâm cậu.

Một người là tôi không cần ông quan tâm.

Hạ bảo bối buông tay, mỉm cười nói, “Daddy xem, các người có nhiều ăn ý a, nhiều tâm linh tương thông a, nói chuyện giống nhau như đúc.”

Lão Đường cùng đường ném đối phương mấy đao mắt, ai cùng cậu ta có ăn ý, tâm linh tương thông , đùa giỡn cái gì.

Hạ bảo bối dời đi đề tài, “Daddy, chúng ta hôm nay đi tìm Tưởng Tuệ tiểu thư.”

Đường Bạch Dạ hơi chút thu lại tức giận, anh biết rõ tính cách của Hạ bảo bối, không là người cái gì từ bi, đắc tội bé, không kết cục tốt, anh thật không muốn nhìn thấy Tưởng Tuệ bị Hạ bảo bối chỉnh được không có gì cả.

Nhưng mà, nếu là Hạ bảo bối thực sự làm cái gì, anh cũng bất lực.

“Con làm cái gì?”

Hạ bảo bối xấu hổ cười, “Daddy, mặc dù bảo bối là sáng lập phái người hành động, nhưng lần này bảo bối không có hành động gì, Đường lão tiên sinh nói chuyện mà thôi, bảo bối là xem cuộc vui , tất cả với con không quan hệ.”

Đường tổng nhìn Đường lão liếc mắt một cái, “Các người nói cái gì?”

Đường lão không thèm trả lời Đường Bạch Dạ, Hạ bảo bối nói, “Chúng ta đối Tưởng tiểu thư có thể nói là tận tình khuyên bảo, tổng kết lại chính là tám chữ, trân ái sinh mệnh, rời xa thành phố S.”

Trân ái sinh mệnh, rời xa thành phố S.

Bảo bối, con xác định đây không phải là uy hiếp sao?

Đường Bạch Dạ thật không quan tâm, chỉ là uy hiếp, không đến nơi đến chốn, người thông minh đều biết phải làm sao.

“Sau đó thì sao?”

“Tưởng tiểu thư sâu minh đại nghĩa, con xem cô ta sẽ minh bạch nổi khổ của chúng ta .” Hạ bảo bối ý vị thâm trường nói, “Nếu là Tưởng tiểu thư nhất thời không nghĩ ra, bảo bối liền không có biện pháp.”

“Lục ca ca nói, chúng ta là tặc, trước binh hậu lễ mới là vương đạo, lần này con tiên lễ hậu binh, đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ, tiểu bảo cùng tiểu bối còn nằm ở trong bệnh viện, thiếu chút nữa không có mạng, bảo bối tâm tình phi thường, phi thường, phi thường khó chịu.”

Hạ bảo bối thật sâu cường điệu ba lần phi thường.

Đường Tổng cuối cùng là nghe hiểu, đối với lần này không phát biểu ý kiến, chuyện Tưởng thị trưởng, đã định trước không thể vãn hồi, ông ấy khí số hết, Tưởng Tuệ còn có mẹ, nếu là cô biết nặng nhẹ, nên rời khỏi thành phố S, không hề để ý tới mọi sự thành phố S.

Đây mới là cô chuyện cần làm.

Cái khác , cô bất lực.

“Daddy, cha cảm thấy con làm tốt lắm sao?”

“Con cảm thấy tốt là được.”

Hạ bảo bối được khen, trong lòng rất tốt.

Đường lão ở một bên châm chọc, “Chính mình nợ chọc hoa đào, muốn con mình chùi đít, tôi nếu như cậu, mua một khối đậu hủ chính mình đâm chết đi.”

Những lời này, giẫm đến Đường tổng mảnh mai cẩn thận, bởi vì anh chính buồn chán nghĩ, anh nợ hoa đào tại sao là con trai tới thu thập, liền bị Đường lão nói một câu, nếu là con trai nói, anh đã vô sỉ từ chối vượt qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.