Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 506



Cô đã thiết kế ra một nhà hát toàn mỹ đẹp nhất, sau khánh thành, tuyệt đối rất xinh xắn, lại là một thắng cảnh, ai cũng biết Hạ Thần Hi nhà thiết kế nổi danh, cô cần gì phải cùng người khác tranh giải thưởng này.

Đường Bạch Dạ nói, “Lâm Lâm cùng anh đề cập qua, cô ấy tham gia lần thi đấu này, nghĩ lấy một giải thưởng, có biện pháp nào?”

Hạ Thần Hi trong lòng nổi giận, lại đè xuống, “Đường tổng là có ý gì, muốn em ban ơn lấy lòng?”

“Đây cũng không phải, Lâm Lâm nha đầu này, càng muốn lấy một giải thưởng, làm cho anh không có biện pháp, nếu có thể giúp cô ấy lấy một liền lấy.” Đường tổng nhàn nhạt nói, ý là rất đơn giản , Lâm Lâm thích gì, anh chính là giúp cô thu vào tay.

Chỉ tiếc, anh đụng với Hạ Thần Hi một người có nguyên tắc.

Phương pháp làm việc của Hạ Thần Hi cùng Đường tổng tuyệt đối là có xung đột .

“Giải thưởng này không phải là có tiền là có thể mua.” Hạ Thần Hi không vui nói, “Toàn bằng thật tài thực liệu, cô ấy nếu như thật tài thực liệu, không có tiền cũng có thể lấy giải thưởng, nếu như không bản lĩnh, có tiền cũng mua không được.”

“Lâm Lâm nói em lúc trước...” Đường Bạch Dạ mím môi, anh thấy sắc mặt Hạ Thần Hi thay đổi, cuống quít nói, “Này, uy, uy, Hạ tiểu thư, anh không có ý gì khác, anh tuyệt đối sẽ không hoài nghi tài năng của em, nếu không cũng sẽ không để em phụ trách cảnh biển, em bát quái, anh khắc sâu ấn tượng.”

Sắc mặt Hạ Thần Hi lạnh, “Em ghét nhất sau lưng người nói huyên thuyên, đáng ghét, em giải thưởng chưa bao giờ cần dùng tiền mua, em cũng không nhiều tiền như vậy đến mua, cô ấy tiểu công chúa thật có thể bố trí người.”

Mặc kệ Lâm Lâm có phải thật hay không cho rằng giải thưởng của cô là mua được, sau lưng lại là khẳng định .

Hạ Thần Hi vô cùng phản cảm.

“Được rồi, chuyện này anh sẽ cùng cô ấy nói.” Đường Bạch Dạ nói, Hạ Thần Hi cười lạnh không nói, anh nắm tay cô, “Hạ Thần Hi, em đừng suy nghĩ nhiều, Lâm Lâm yêu cầu, chỉ cần anh làm được, anh nhất định thỏa mãn cô ấy.”

“Một giải thưởng thiết kế kiến trúc mà thôi, anh làm được, anh đương nhiên giúp cô ấy, anh đã đáp ứng cô ấy, vĩnh viễn sẽ thỏa mãn nguyện vọng của cô ấy, chỉ cần anh làm được.”

“Cô ấy muốn anh rời khỏi mẹ con em, điểm này anh làm không được, anh cũng cùng cô ấy nói rõ, chuyện nào ra chuyện đó, tính chất là không giống nhau như vậy, em bày cho anh xem sắc mặt gì, chẳng lẽ anh muốn cho muội muội lấy một giải thưởng, em cũng ghen ?”

Hạ Thần Hi nhàn nhạt nói, “Anh xem cô ấy là muội muội, cô ấy không xem anh là ca ca, Đường Bạch Dạ, anh đau lòng cô ấy, em không sao cả, không ngăn trở, chỉ là nếu như cô ấy đối với anh vẫn có tâm tư khác, anh cho cô ấy hy vọng không nên có, đối với anh, với cô ấy đều là một loại quấy nhiễu.”

“Hạ Thần Hi!” Đường Bạch Dạ nheo mắt lại, mắt xẹt qua một chút không vui, anh lúc nào cho Lâm Lâm hy vọng không nên có?

Hạ Thần Hi cũng vô ý cùng Đường Bạch Dạ nói thêm cái gì, không hài lòng hơn nửa câu.

Nữ nhân cùng nam nhân nhìn vấn đề, đặc biệt vấn đề tình cảm, vốn sẽ không cùng lập trường.

Hạ Thần Hi muốn đi về nhà, ban đêm ở bệnh viện ngủ thật tình không thoải mái, giường bệnh không đủ lớn, hai người bọn họ nhét chung một chỗ, không thoải mái, Đường tổng đùa giỡn khổ nhục kế, càng muốn Hạ Thần Hi ở lại, Hạ Thần Hi bị anh cuốn lấy không có biện pháp, chỉ có thể đáp ứng anh ở lại.

Sáng sớm về nhà rửa mặt chải đầu, đi làm.

Dù sao cách không xa.

“Sự việc vừa rồi, đừng nóng giận.” Đường Bạch Dạ khó có được hạ thấp tư thái, anh chỉ sợ Hạ Thần Hi sinh khí, nữ nhân này thực sự sinh khí, thật không dễ đối phó, cô cũng không phải là người dễ đối phó.

“Em không có gì tức giận.” Hạ Thần Hi nói, cởi giầy cùng áo khoác, nằm ở bên cạnh anh, Lâm Lâm muốn, cô không muốn, nhắc tới liền sốt ruột, cô thà rằng không muốn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.