Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 511: Không bằng, song hỷ lâm môn đi 5



Hạ bảo bối không nghĩ quá ấu trĩ, ném cho anh một câu, “Ơn cứu mạng, ông liền lấy thân báo đáp .”

Đường Thành Nam mím mím miệng, “Cháu... Cháu đây là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.”

Hạ bảo bối cười híp mắt nhìn anh, Đường Thành Nam tức giận thiếu chút nữa đánh bé một cái tát, Hạ bảo bối không ấu trĩ, Đường Thành Nam nổi giận đùng đùng, Hạ bảo bối cũng không thể tránh được, anh dám đối với Hạ bảo bối thế nào, dự đoán Đường lão một cái tát liền đánh chết anh.

... ...... ...

Hạ Thần Hi buổi chiều cùng Thái Gia đi tới gặp người cung ứng, nói chuyện, Hạ Thần Hi buổi chiều cơ bản không có việc gì , Thái Gia phê chuẩn cô về sớm một chút, thuận miệng hỏi một câu, “Đường tổng hai ngày này đi chỗ nào? Không có nghe nói ra a.”

“Anh ấy ngày mai dự đoán là có thể xuất hiện ở công ty.” Hạ Thần Hi mỉm cười.

Thái Gia cũng không hỏi nhiều.

Sau khi tạm biệt Thái Gia, Hạ Thần Hi trực tiếp đi bệnh viện, trên đường nhận được điện thoại của Tiêu Tề, Tiêu Tề có rất nhiều lời nói với Hạ Thần Hi, nhưng mà, chân chính gọi điện thoại, lại không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

Hắc quả phụ tự chủ trương chuyện này, không biết Thần Hi nghĩ như thế nào.

Anh rất muốn giải thích, nhưng mà, Hạ Thần Hi lại một chút không quan tâm, Tiêu Tề cũng không nói cái gì.

“Anh nghĩ muốn thấy mặt em.” Tiêu Tề nói.

Hạ Thần Hi với anh trong lòng cảm thấy áy náy, nhưng cùng anh gặp mặt cũng không tốt, chậm rãi nói, “Mấy ngày nay em bận, khả năng không có biện pháp gặp mặt.”

“Thực sự không sắp xếp cho anh một cơ hội sao?”

“Xin lỗi!” Hạ Thần Hi chậm rãi nói, trong lòng dâng lên một tia giải thoát.

Cô không muốn cùng Tiêu Tề có điều dính dáng.

“Chuyện đã qua, dù sao cũng là quá khứ, Tiêu Tề, anh quên em đi.”

“Em cùng Đường Bạch Dạ, không thể cùng một chỗ .”

“Chẳng sợ ngày sau có quả đắng, em cũng sẽ gánh chịu.” Hạ Thần Hi kiên định nói, chẳng sợ trong lòng cô có bất an, chẳng sợ cô biết, có lẽ cô đã làm chuyện có lỗi Đường Bạch Dạ, nhưng nếu không dũng cảm một lần. Cô làm sao biết, cô cùng Đường Bạch Dạ không có khả năng.

Cúp điện thoại, vừa lúc đi qua cửa hàng bán hoa.

Hạ Thần Hi mím môi, mỉm cười, dừng xe, mua một bó hoa hồng đen.

Giữa bọn họ đã cùng nhau ước định, cùng nhau thích hoa hồng đen.

Lúc đến bệnh viện, Đường Bạch Dạ vừa lúc làm kiểm tra xong, thoạt nhìn bộ dáng rất có tinh thần.

Thấy Hạ Thần Hi cầm một bó hoa, Đường tổng cười đến tựa như một đóa hoa.

Yêu nghiệt ưu nhã.

Hạ Thần Hi lần đầu tiên mua hoa đến thăm anh.

“Hạ tiểu thư hôm nay thông suốt ?”

Hạ Thần Hi cười nói, “Hoa hồng đen đang tàn, thuận tiện .”

“Khẩu thị tâm phi.” (lời nói không đồng nhất suy nghĩ)

Hạ Thần Hi cũng không phản bác, Đường Bạch Dạ vẫy tay cô qua đây, Hạ Thần Hi cười, đến ngồi vào bên cạnh anh, Đường Bạch Dạ nói, “Thần Hi, bồi anh ra ngoài đi dạo.”

Anh rất ít thân mật như vậy gọi tên của cô.

Hạ Thần Hi hơi ngẩn ra, đỡ anh xuống lầu, Đường Bạch Dạ thoạt nhìn suy yếu, cũng không cần người nâng, chỉ là Hạ Thần Hi sợ anh đụng đến vết thương, cho nên đỡ anh, hai người cùng nhau đến dưới lầu đi dạo trong vườn hoa.

Đường Bạch Dạ rất ít nằm viện, anh một chút cũng không thích bệnh viện.

Trong bệnh viên có một hoa viên, có rất nhiều người đang đi dạo.

Hoa viên dưới lầu, rất tươi mát động lòng người, bóng cây rất nhiều, cũng có người đang đùa đùa giỡn, phơi nắng, hòa thuận vui vẻ ấm áp.

Tản bộ một hồi, Đường Bạch Dạ có chút mệt mỏi, Hạ Thần Hi đỡ anh ngồi xuống ở trên ghế dài màu trắng, trong vườn hoa hương hoa bốn phía, Đường tổng hôm nay sắc mặt có chút nghiêm túc, Hạ Thần Hi có chút không có quen.

Lưu manh đột nhiên nghiêm túc, thật tình không có quen.

“Bảo bối mấy ngày nay đều ở nhà cũ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.