Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 512: Không bằng, song hỷ lâm môn đi 6



“Bảo bối mấy ngày nay đều ở nhà cũ?”

“Đúng vậy, chủ tịch nói bé ở nhà một mình không yên lòng, dẫn bé đi nhà cũ ở, Tiểu Bảo cùng Tiểu Bối bị thương, bảo bối có chút vất vả.” Hạ Thần Hi mỉm cười nói, “Em xem chủ tịch đối với bảo bối rất tốt.”

Mặc dù mạnh miệng.

Đường tổng hừ lạnh, cũng không nói nói, Hạ bảo bối rất cho Đường lão niềm vui, anh biết.

“Em thần kỳ lạc quan?”

“Bảo bối hài lòng, em tùy ý.” Hạ Thần Hi nói, trên cơ bản mặc kệ Hạ bảo bối, “Bé từ nhỏ thông minh, không cần người lo lắng, bé nếu không thích ở tại nhà cũ, bé đã sớm về nhà.”

Đường Bạch Dạ không phản bác điểm này.

“Hạ Thần Hi, chuyện của chúng ta, có phải cũng muốn làm một lần hay không?” Đường tổng đột nhiên hỏi.

Hạ Thần Hi giả vờ không hiểu, hơi cúi đầu, Đường tổng không cho phép cô trốn tránh, “Chúng ta nhất định là người một nhà, anh không hiểu, vì sao cho tới bây giờ, em còn muốn từ chối anh, anh thực sự làm em không yên lòng như vậy sao?”

Hạ Thần Hi mím môi, trong lòng có một mặt thương cảm...

Cô là lo lắng, cô đã từng làm ra chuyện Đường Bạch Dạ không thể tha thứ.

Nếu có thể, cô thực sự hi vọng cô là Hạ Thần Hi hoàn toàn mới, cái gì cũng có thể không để ý tới, nhưng cô làm không được, lời Tiêu Tề, trong lòng như một cái gai, đâm vào ngực cô, hơi chút suy nghĩ cùng Đường Bạch Dạ liền bàn bạc một chút.

Cô đã làm thì không xem nhẹ.

“Đường tổng, kết hôn hay không... Cũng không quan trọng.”

Đường tổng mặt lạnh cười, “Em nghĩ khi anh tình - phụ, anh cũng không muốn khi em dưới đất tình - phu.”

Hạ Thần Hi, “...”

Cô rút tay về, Đường Bạch Dạ lại nắm chặt, không cho phép cô rút ra, “Tiệc rượu Đường thị kỉ niệm tám mươi năm sẽ phải cử hành, không bằng song hỷ lâm môn đi.”

“Em...” Hạ Thần Hi là lạnh người, nhưng nhìn mắt Đường Bạch Dạ chờ mong, cô không cách nào nói ra, cô nên cự tuyệt thế nào, Đường tổng cầu hôn, tất cả lý do cự tuyệt, bây giờ cũng không phải là lý do.

Cô còn có biện pháp, cự tuyệt Đường Bạch Dạ sao?

Mắt Đường Bạch Dạ, thâm trầm như biển, trong suốt như trời xanh, “Hạ Thần Hi, em quá lý trí, nói làm việc, rất lý trí, nói cảm tình cũng rất lý trí, có đôi khi, anh thậm chí hoài nghi, em rốt cuộc có trao tình cảm em đặt trên người anh.”

“Anh biết em lo ngại rất nhiều, nhưng vấn đề em lo ngại, với anh mà nói, toàn không là vấn đề.”

“Em đều không biết là phát sinh chuyện gì, lại thành trở ngại giữa chúng ta, có phần quá buồn cười.”

...

“Anh cho em một chút thời gian suy nghĩ.” Hạ Thần Hi từ chối nói, không phải là không nguyện ý, là không an tâm.

Đường Bạch Dạ nắm chặt tay cô, “Anh cho em suy nghĩ thời gian đủ lâu, nói như thế, Hạ tiểu thư, anh đã cứu em hai lần , anh muốn em lấy thân báo đáp đi, không như em cho anh một hi vọng, rốt cuộc muốn anh lấy mạng đổi mạng mấy lần, em mới nguyện ý gả cho anh?”

Hạ Thần Hi dở khóc dở cười, “Đường tổng, anh cũng thật là bá đạo.”

Đường Bạch Dạ cười nhạo, “Em ngày đầu tiên quen biết anh sao? Giờ mới biết anh bá đạo, chậm.”

Hạ Thần Hi cười, hơi cắn răng, xúc động nói, “Ba lần.”

“Tốt, nhớ kỹ lời em, anh đêm nay tìm người đến giết em, anh lại cứu em một lần, ngày mai chúng ta liền đi đăng kí.” Đường tổng vung tay lên, phi thường quyết đoán, làm bộ muốn gọi điện thoại.

Hạ Thần Hi kinh hô, “Đường Bạch Dạ, anh cũng quá vô lại đi.”

“Vì muốn có lão bà, không từ thủ đoạn, nam nhân phải thủ đoạn, không được thương lượng.”

Hạ Thần Hi, “...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.