Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 559: Từ sáng tới chiều quấn lấy cô 5



“Ông nội cho là cha cháu đối phó Hạ Thần Hi, nhảy rumba nhiều phong tao, kết quả không đối phó, thực sự là heo, ngu xuẩn như thế.” Đường lão nhịn không được châm chọc, “Cháu chỉ chiêu giúp đỡ cha cháu đối phó Hạ Thần Hi.”

“Vậy không được, cháu đối với mammy rất trung thành , daddy muốn vuốt giận mammy, tự mình nghĩ biện pháp, lấy ra thật tình.” Hạ bảo bối rất có nguyên tắc nói.

Đường lão hấp dẫn nhịn không được, “Hai người bọn họ cùng tốt, nói không chừng sang năm có thể ôm đệ đệ hoặc muội muội , cháu suy nghĩ một chút, nhiều đáng yêu a.”

Đường Nhất Phong ở một bên cười to, Đường lão trừng mắt liếc anh một cái, Đường Nhất Phong thực sự nhịn không được, cười đến thắt ruột.

Hạ bảo bối rất khinh bỉ Đường lão, một nhà không phẩm chất, khó trách cha cũng không phẩm chất, đây tuyệt đối là di truyền.

Hạ bảo bối lần này rất phấm chất, “Cháu sẽ không giúp đỡ daddy, mammy phải hưởng thụ đãi ngộ công chúa.”

Đến phiên Đường lão khinh bỉ bé . Hạ bảo bối nắm di động, trầm tư không nói. Có lẽ, bé phải về nhà nhìn Mammy một cái.

Hạ bảo bối nói đi là đi, vừa mới nghĩ như vậy, sáng hôm sau liền quyết đoán gọi tài xế chở bé về nhà, Đường lão cũng không ngăn cản, Hạ bảo bối mở cửa đi vào, hoảng sợ...

“Oa, không phải khoa trương như vậy chứ?”

Phòng khách tất cả đều là đồ ăn vặt ném lung tung, trên bàn thủy tinh tất cả đều là vỏ quả, còn có chai bia, trên mặt đất hình như đã lâu không hút bụi, tất cả đều là bụi. Trong bình hoa, hoa héo rũ . Cũng không người đi ném. Phòng bếp càng hỏng bét, trên mặt đất còn có tô chén bể.

“Mammy, mẹ thực sự là...” Bé chỉ mấy ngày không ở a, vốn tưởng rằng daddy sẽ ở, không ngờ daddy cũng không ở, nhìn cũng không đến mức biến thành hình dạng này đi, quá khó coi .

“Mammy?”

Cuối tuần Hạ Thần Hi ngủ nướng, nghe có người kêu cô kéo chăn lên đắp, Hạ bảo bối đẩy cửa đi vào nhảy lên giường, nhào vào trên người Hạ Thần Hi, thanh âm kéo dài, “Mammy, là bảo bối đáng yêu?”

“Không muốn.” Hạ Thần Hi quyết đoán nói, miệng Hạ bảo bối ở trên mặt cô, “Rời giường.”

“Mệt mỏi chết, bảo bối, con đi thu thập phòng bếp cùng phòng khách, thu thập xong, mammy đã rời giường.”

“Mammy a...”

“Mệt mỏi a...”

Hạ bảo bối mếu máo, ngoan ngoãn thu thập phòng bếp cùng phòng khách, thu gom rác rưởi, bận rộn hai tiếng đồng hồ, lại ra cửa mua hoa hồng đen để đổi, căn nhà rực rỡ hẳn lên, Hạ Thần Hi cũng đánh răng rửa mặt, chờ ăn điểm tâm.

Hạ bảo bối bưng cho cô một phần cơm kiểu Tây đơn giản, Hạ Thần Hi rất hưởng thụ, “Quả nhiên là có con trai tốt nhất, con ở Đường gia chịu không nổi nữa, lại đã trở về?”

“Nói hươu nói vượn.” Hạ bảo bối chống cằm, bé thấy Hạ Thần Hi vành mắt đen rất nặng, nhịn không được hỏi, “Mammy, mẹ ngủ một đêm lại là tự nhiên tỉnh, thế nào thoạt nhìn mất ngủ?”

Hạ Thần Hi trong lòng quặn đau. Nhàn nhạt nói, “Tối hôm qua nằm mộng rất đáng sợ.”

“Cái gì mộng?”

“Nằm mộng giết người.” Hạ Thần Hi không để ý nói, Hạ bảo bối nhanh trí chuyển đề tài, nhìn cô cười híp mắt, “Tam thúc nói, mẹ cùng daddy cãi nhau, cha chỗ nào chọc tới mẹ.”

“Chuyện của người lớn, con nít đừng lắm miệng.”

Hạ bảo bối lại mếu máo, không chuyển mắt nhìn Hạ Thần Hi, rất lo lắng muội muội của bé sang năm có thể không có, Hạ Thần Hi ngáp một cái, ăn sáng xong nằm trên sô pha chơi game. Hạ bảo bối đuổi theo, ngồi ở bên người cô.

“Mammy, mẹ thực sự rất giận cha?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.