Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 583: Đường tổng vẫn rất cầm thú 3



Cô không phải ngu ngốc, cũng không phải ngu ngốc.Tiêu Tề là vị hôn phu của cô, cô cùng Tiêu Tề thanh mai trúc mã, cũng là ở thế giới hắc ám lớn lên, chuyện ở bến tàu, cô không nhớ rõ, ngày đó gặp chuyện ngắm bắn, cô nhớ.

Cái loại không khí sát khí di động trong không khí, cái loại đạn xuyên gói nhẹ nhàng, cái loại đối súng nhạy bén, cô không có biện pháp nói với mình, tất cả đều là trời sinh.

Hơn nữa cảnh trong mơ, như đang ở cảnh giết chóc. Hạ Thần Hi biết, trên người cô nợ máu rất nhiều, trên tay nhiễm không ít máu người.

Lúc trước cô, có hay không cũng là thấp thỏm bất an như thế?

“Nghĩ cái gì, nhập thần như thế?” Đường Bạch Dạ hỏi.

Hạ Thần Hi nói, “Em đang suy nghĩ, anh tính toán một người một chó ở tại bờ biển?”

“Đúng, một người một chó.”

“Thật đáng thương.” Hạ Thần Hi nhịn không được cười nói, cô chưa từng nghĩ xa như vậy, anh hình như có kế hoạch cả đời mình, cô cùng Hạ bảo bối có phải ngoài ý muốn trong đời anh hay không?

Đường Bạch Dạ nằm nghiêng, một tay nắm tay Hạ Thần Hi, “Hiện tại anh không đáng thương, anh có lão bà, có con trai, một chút cũng không đáng thương, cái kế hoạch này có thể trở thành phế thải .”

Hạ Thần Hi, “...”

Đường Bạch Dạ cúi người nhìn cô, thân thể che tầm mắt cô, hai mắt của anh sáng như sao trên trời, sáng láng hữu thần như vậy nhìn cô, thâm thúy lại nồng tình, “Thần Hi, chờ chúng ta tới, em có thể bồi anh ở đây, cùng nhau nhìn sao sao?”

Hạ Thần Hi ngẩn ra, trước mắt có chút hơi nóng, không biết trả lời vấn đề Đường Bạch Dạ như thế nào, cô rất muốn, chỉ là sợ anh không muốn, cô nghĩ anh không muốn, người ở đây bồi anh nhìn sao, cũng không phải cô.

“Không muốn?”

Hạ Thần Hi đột nhiên bịt miệng anh, không muốn nghe anh nói thêm, Đường Bạch Dạ vô lại, cô không chịu nổi Đường Bạch Dạ đeo bám không buông, cô cũng chống cự không nổi, Đường Bạch Dạ kiêu ngạo cuồng vọng, cô không chịu nổi. Đường Bạch Dạ ôn nhu, cô cũng không chịu nổi.

Khi thật lòng yêu một người sâu sắc, tất cả nguyện vọng của bản thân cũng đem trở thành nguyện vọng của người đó.

Khi bản thân trở thành tù binh của tình yêu, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân mình luân hãm, , không còn phương pháp khác.

Đường Bạch Dạ hôn bàn tay cô, Hạ Thần Hi giật mình mặt nóng lên cuống quít rút tay, Đường Bạch Dạ cúi người xuống, mổ hôn môi cô, “Thần Hi, em kiên trì không tốt, nhưng vì đáp án này của em, anh có thể đợi một đời.”

Nếu là em nguyện ý để anh đợi một đời, như vậy em vẫn ở bên cạnh anh.

Nếu là em nguyện ý già rồi, chúng ta cùng nhau nhìn sao, như vậy rất nhiều rất nhiều năm sau này, em vẫn như cũ ở bên cạnh anh.

“Lòng anh thay đổi làm sao bây giờ?” Hạ Thần Hi mắt nhìn xuống, đẹp đẽ hỏi.

Đường Bạch Dạ giả vờ nghiêm túc nghĩ nghĩ, Hạ Thần Hi giận, anh thật đúng là nghĩ? Đường Bạch Dạ nhéo nhéo của mũi cô, “Em nói làm như thế nào thì sẽ làm như thế đó.”

“Không thành ý.”

“Nếu như anh thay lòng đổi dạ, anh liền thiến nửa người dưới.” Đủ thành ý đi?

Hạ Thần Hi, “...”

Này lời thề thật độc.

Thế nhưng, Đường tổng, anh không thể mỗi lần thề đều lấy nửa người dưới thề a.

“Em mấy ngày này thấp thỏm bất an, chính là sợ anh thay lòng đổi dạ?” Đường tổng nhíu mày, có chút không thể tin nhìn Hạ Thần Hi, cô cũng không phải là người không tự tin như thế.

Hạ Thần Hi lắc lắc đầu, Đường tổng truy hỏi kỹ càng sự việc, “Vậy em đang lo lắng cái gì?”

Cô cuối cùng cái gì cũng không nói.

Đường Bạch Dạ cũng không có ý định hỏi tiếp, Hạ Thần Hi không muốn nói, anh hỏi thế nào đều hỏi không ra, anh cúi đầu hôn lên môi cô, Hạ Thần Hi không cự tuyệt, Đường tổng hôn thật sâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.