Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 606: Hạ tiểu thư, cho cơ hội thể hiện đi 2



Nghỉ lễ tới? Đường tổng có một cái ý niệm trong đầu, anh không có thịt ăn , nữ nhân tới nghỉ lễ, thế nào đều phải ba bốn ngày, anh phúc lợi mất ráo, Đường tổng hai má phụng phịu, nhìn sắc đẹp thay cơm Hạ Thần Hi, vô hạn oán niệm.

“Anh có đi không?”

Đường tổng rất ưu thương đứng lên, “Thế nào không tới sớm không tới trễ mà lại tới lúc này đến, thực sự là phiền muộn.”

“...” Hạ Thần Hi rất vô tội.

Đường tổng cũng không nói lời vô ích, đi ra cửa mua, Hạ Thần Hi thầm nghĩ, cô cũng không hi vọng đến nghỉ lễ, lần này nghỉ lễ vốn trễ một vài ngày, chậm ước chừng mười ngày, ai biết tới thật không phải lúc.

Tình cảm thân mật của một đôi vị hôn phu thê đi nghỉ phép thời gian đến nghỉ lễ, đây là nhiều mất hứng a.

Đường tổng này sắc mặt nhiều ưu thương, cô có thể tưởng tượng được.

Cách khách sạn không xa thì có một cửa hàng tiện lợi, Đường tổng đi vào, nhân viên thu ngân vừa nhìn thấy, rất suy nghĩ sờ sờ mũi. Đường Bạch Dạ từ nhỏ đến lớn cũng không quan tâm mua loại đồ vật này cho nữ nhân.

Thực sự là mất mặt.

Anh tùy ý cầm lên một gói vừa nhìn, Sophie? Tên thật là dễ nghe , thế nào dùng có được không? Đường tổng lại cầm lên một gói khác, phát hiện một tấm bảng đóng gói không quá như nhau, Đường tổng nhịn không được nói thầm, “Một tấm bảng thế nào màu sắc còn không như nhau?”

Anh nhìn kỹ lại, một loại là ban ngày, một loại là đêm dùng.

Đường tổng lạnh lùng nghĩ, nữ nhân thực sự là phiền phức, cái gì ban ngày, ban đêm dùng, tùy tiện một thứ cả ngày dùng thật tốt.

Đường tổng nheo mắt lại nhìn đến chiều dài không cùng một dạng.

Đường tổng cầm băng vệ sinh, 45 độ nhìn trời tự hỏi, này chiều dài căn cứ thế nào tính ? Anh muốn mua cho Hạ Thần Hi loại dài hơn ? Này phúc hậu còn không như nhau, anh muốn mua nhiều hậu ? Còn có miên(lưới) , võng , có cái gì khác nhau a.

Đường tổng rất ưu thương nghĩ, phương diện tri thức này không ai phổ cập cho anh a.

Buổi tối cửa hàng tiện lợi không có nhiều người, duy nhất một người khách nam nhân là Đường tổng, nhân viên thu ngân thấy anh cầm hai gói giấy nhìn trời nghiêm túc tự hỏi, lắc lắc đầu, nhìn thật đẹp mắt , không ngờ là biến thái, đến nghiên cứu bánh mì.

Bệnh nhân tâm thần chỗ nào tới a?

Đường tổng chọn tới chọn lui, không biết mua loại nào cho tốt, kết quả chọn loại thứ nhất không cùng độ dài, ngày đêm dùng, võng các một loại, tổng cộng tám gói táo bánh mì, cứ như vậy xách đi tính tiền.

Thu ngân nhìn trên dưới Đường tổng, thầm nghĩ, quả nhiên là bệnh nhân tâm thần một lần mua nhiều như vậy.

Đường tổng lạnh ý, nhìn cái gì vậy, chưa từng thấy soái ca sao?

Tư duy không ở một mặt bằng, sự khác nhau cũng là bất đồng.

Hạ Thần Hi thấy Đường tổng thoáng cái mang về nhiều chiến lợi phẩm như vậy, khóe môi nâng lên, Đường tổng mặt không biểu tình nói, “Không hài lòng, em đừng nghĩ anh lại đi mua, tùy tiện chọn một loại dùng, phiền phức...”

Hạ Thần Hi bật cười, “Nếu như là bảo bối đi mua, nhất định biểu hiện tốt hơn anh.”

Đường tổng giận, vốn không phúc lợi, tâm tình cực kỳ khó chịu , không ngờ Hạ Thần Hi lại vẫn nói anh không biểu hiện tốt, Đường tổng tâm tình lập tức trời đầy mây đen, Hạ Thần Hi giữ đầu của anh hôn một cái.

Đường tổng, anh thật là quá đáng yêu.

Siêu cấp đáng yêu.

Đường tổng mưa gió nổi lên sắc mặt cuối cùng cũng dịu xuống, coi như Hạ Thần Hi biết thức thời.

Hạ Thần Hi cầm một gói đi phòng tắm, đi ra trực tiếp nằm □□ nghỉ ngơi, chuông gió cũng không làm, Đường Bạch Dạ nhìn bộ dáng không thoải mái của cô, gọi điện thoại cho phục vụ phòng , muốn một chén nước đường đỏ đi lên.

Không chút máu bổ huyết.

“Em không thoải mái?” Đường Bạch Dạ ngồi ở bên giường, sờ sờ mặt cô , nghe nói nữ nhân một tháng chung quy mấy ngày sẽ không thoải mái, tính tình sẽ rất nóng nảy, rất thô bạo, Đường Bạch Dạ nghĩ thầm, chính là vài ngày như vậy đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.